Mẹ cô bạn chân dài của tôi cũng suốt ngày ngồi soi xem nhà ai đại gia, rồi về lại cắp con sang chào hỏi hòng nối tình thông gia. Kiếm được ai giàu hơn lại cắp con đi tiếp. Lúc nào trong tư tưởng cũng kiểu phải kiếm được một anh có tài chính vững vàng để dựa vào.

Chào các bạn,

Tôi viết bài này sau khi đọc xong 2 bài chia sẻ của bạn Khánh và bạn Oanh. Rồi tôi ngẫm lại những cô gái xung quanh mình, ngẫm luôn cả mình và bắt đầu quay mòng mòng với những suy nghĩ thực tế ngày nay.

Đọc bài chia sẻ của hai bạn, tự nhiên tôi thấy hơi ghen tỵ. Không phải vì các bạn được nhiều trai nghèo hay giàu gì đấy bám đuôi mà tôi ghen tỵ vì các bạn sinh ra trong một gia đình có nền tảng quá tốt.

Nói ra thì nhà tôi cũng ở mức thường thường bậc trung, hình thức tôi cũng tạm ổn, tôi cũng đang là sinh viên năm cuối một trường danh tiếng như bạn Khánh. Nếu tôi là bạn Khánh, tôi sẽ không bao giờ lên mạng ngồi than vãn kể lể rằng có quá nhiều trai nghèo theo tôi đâu mà tôi sẽ bắt tay vào thực hiện giấc mơ của đời mình. 

Tôi mong muốn rất nhiều, rằng được đi học nước ngòai, được đi làm ở chỗ tốt. Nhưng hiện tại, điều tôi mong muốn hơn cả là có thể tự lập mở cửa hàng ăn kinh doanh. Đó là ước mơ cả đời của tôi và hiện tôi đang cố gắng bắt tay vào làm.

Nhưng ngặt nỗi, nhà tôi không được thuộc dạng giống nhà hai bạn nên dù tôi đang bắt tay vào làm nhưng vẫn lo khoản vốn. Tôi có thể nhờ gia đình trợ giúp nhưng tôi sợ nó sẽ trở thành gánh nặng của gia đình tôi mất. Nếu nhà tôi mà giống nhà hai bạn, chắc tôi đã không phải giằng xé nhiều như thế này.

Tôi đọc bài viết của 2 bạn mà tôi thấy ghen tỵ với các bạn nhiều lắm. Vì các bạn có lợi thế hơn tôi rất nhiều mà không biết nắm bắt. Tại sao, mới chỉ có hai mươi mấy tuổi đầu các bạn đã lên trên diễn đàn chia sẻ làm thế nào để cắt đuôi trai nghèo, làm thế nào để kết bạn đẳng cấp? 

Tôi hỏi nhé, các bạn có đẳng cấp gì mà đòi hỏi đẳng cấp từ người khác? Tiền, là của bố mẹ bạn, bạn có làm ra không? Bạn xinh đẹp, học thức, tiểu thư, thì cũng do bố mẹ bạn vun đắp. Vậy bạn lấy cớ gì đòi hỏi phải quen những người đẳng cấp? 

Hay ý bạn là muốn kết bạn với những người đẳng cấp kiểu nhà mặt phố, bố làm to chứ mình thì chỉ cần lo ăn chơi? Thế thì tôi xin phép không có ý kiến gì nữa nhé. Còn nếu bạn muốn quen kiểu những người giàu có, thành đạt,… với điều kiện hot girl tiểu thư chân dài thì nhiều lắm. Nhưng phải xem bạn là người như nào đã, quen với họ để học hỏi hay chỉ muốn làm cây tầm gửi.

Giờ chân dài thì lắm mà não ngắn cũng nhiều. Tôi có cô bạn học cùng lớp, cũng xinh đẹp, tiểu thư, được nhiều anh để ý. Cá nhân tôi miễn bình luận về những thứ đó. Mà khổ nỗi cô bạn tôi dựa dẫm người khác, đặc biệt là tôi quá nhiều. 

Cô ấy luôn nói không muốn dựa dẫm ai cả. Blah blah… nhưng hành động của cô ấy khác hoàn toàn. Từ việc đăng kí học, việc nộp đơn… đến cả việc cóp bài hát cũng nhờ tôi làm. Lý do thì nhiều lắm. Tính tôi cũng hay giúp đỡ nên ngại từ chối. 

Giờ chân dài thì lắm mà não ngắn cũng nhiều. Tôi có cô bạn học cùng lớp, cũng xinh đẹp, tiểu thư, được nhiều anh để ý. Cá nhân tôi miễn bình luận về những thứ đó. 

Nhưng đỉnh điểm cô ấy nhờ tôi down gần 100 bài hát trên mp3 zing để về nghe thì tôi từ chối luôn. Từ đó việc to thì tôi giúp, việc nhỏ thì không. Tôi cảm giác cô ấy không chịu suy nghĩ, động não những vấn đề đó hay sao ấy, mặc dù cô ấy cũng khá thông minh trong những vấn đề cô ấy quan tâm.

Đến cả facebook, cô ấy cũng kêu không biết dùng, không muốn học trong khi thông tin quan trọng ở lớp hay up lên đó. Rồi rảnh là kể chuyện yêu đương kiểu giống bạn Khánh, hết anh này theo đến anh kia theo. Nhiều lúc trong giờ học mà cô ấy cũng hồn nhiên kể. Nói chung, khi đọc bài của bạn Khánh, tôi lại thấy mơ hồ đâu đó bóng dáng cô bạn tôi.

Rồi tiếp theo đến bài của bạn Oanh. Công nhận bạn rất thẳng thắn và quan điểm của bạn cũng có cái đúng và cái sai. Trai nghèo có thể nghèo ở hiện tại nhưng tương lai thì không chắc. Tương tự trai giàu cũng vậy. Đừng lấy chuẩn tiền ra để đánh giá một con người. Mà hãy dùng cái khác, cái đầu bạn ạ. Thật may mắn là con người là động vật cấp cao nên suy nghĩ nó khôn ngoan hơn động vật.

Tôi cũng đã từng trải qua một mối tình với trai nghèo như bạn của bạn Oanh. Và thú thực là tôi cũng đã từng có những suy nghĩ giống như bạn của bạn Oanh. Tuy nhiên sau đó tôi cũng thất bại và từ bỏ. 

Nguyên do không phải là vì sợ khó, sợ khổ này nọ đâu mà là bởi người đó không có chí tiến thủ. Hồi quen người đó, tôi có mở shop online và có ý muốn hợp tác với anh ta để cùng nhau vươn lên và phát triển. Với cả anh ta suốt ngày nợ đầm nợ đìa, tôi nghĩ cũng thấy chán nên muốn giúp đỡ một cách gián tiếp. 

Ai dè, giúp tôi được vài hôm anh ta lảng ra luôn. Trong lúc tôi bù đầu trong các đơn hàng thì anh ta đang hẹn bạn chơi game. Tôi xác định ngay không thể thay đổi được cái bản chất của anh ta nên chia tay. Trong khi anh ta lúc nào cũng ca ngợi rằng mình là người hết lòng vì bạn bè, sống tốt đời khắc tốt lại, nhưng không có chí tiến thủ cũng coi như bỏ đi, lại còn quá lười và ham chơi.

Ngược lại, tôi quen có những anh bạn nghèo nhưng biết đâu là hướng mình đi, vạch rõ tương lai cho bản thân mình, có chí tiến thủ vươn lên. Một anh thì ba mất sớm, dưới còn 2 đứa em, mẹ là lao động chính. Ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường, cậu ấy đã đi kinh doanh. 

Năm ngoái, cậu ấy vừa mua chiếc Audi xong. Tôi cũng chả biết xe sang hay bình dân, miễn có đủ khả năng mua cái ô tô là tôi đã thán phục rồi. Một người khác thì làm trong lĩnh vực bất động sản, cũng mới ở trên ghế nhà trường mà cũng tự sắm cho mình ipad, imac,… Vấn đề không phải gia cảnh họ nghèo hay không mà vấn đề là ý chí của họ như thế nào. Nếu bạn Oanh chỉ biết đánh giá người khác qua tiền thì đúng là hợp dân buôn đấy. Lúc nào cũng tiền, tiền mà.

Tôi thấy xu hướng bây giờ con gái ham mê yêu người giàu, yêu đại gia nhiều quá. Đến cô bạn thân của tôi cũng thế. Lo làm đẹp, chăm sóc da, rồi hàng ngày kể chuyện đại gia yêu em này nhà quê yêu em kia lùn xấu, rồi lại nghĩ nếu mà mình biết sớm mình lừa nó luôn?! 

Mẹ cô bạn tôi cũng chả khá khẩm gì, suốt ngày ngồi soi xem nhà ai đại gia, rồi về lại cắp con sang chào hỏi hòng nối tình thông gia. Kiếm được ai giàu hơn lại cắp con đi tiếp. Lúc nào trong tư tưởng cũng kiểu phải kiếm được một anh có tài chính vững vàng để dựa vào.

Dựa hay là dựa dẫm?! Tôi không hiểu tại sao cái thời gian soi anh này anh kia đó thì bạn không khám phá xem bản thân mình muốn gì, sao không trau dồi các kỹ năng, kiến thức mình còn thiếu để trở nên hoàn hảo hơn? 

Phụ nữ bây giờ chỉ cần nhan sắc và một người đàn ông giàu có hay sao? Hay tính tôi vốn chỉ thích tự lập, không thích dựa dẫm nên mới vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lấy một người đàn ông giàu có để dựa vào cả đời. Lúc nào tôi cũng tâm niệm lời mẹ dặn, tiền của mình làm ra quý hơn tiền xin từ đứa khác.

Tôi cũng xác định khi đã ổn định tài chính thì tôi mới lấy chồng. Chồng tôi cũng phải là người đã ổn định thu nhập và tính cách phù hợp với tôi nữa.

Tôi nghĩ, khi chúng ta đã trưởng thành hơn, đã có công ăn việc làm, bươn chải với đời nhiều hơn, lúc đó mới đủ khả năng để đánh giá một người đàn ông có nên lấy hay không. Chứ mới có 20 – 21 tuổi đầu, ăn bám bố mẹ rồi ngồi soi mói thiên hạ thì lấy tư cách gì, phẩm chất gì đi phán xét cuộc đời, gia cảnh nhà người khác. 

Rồi chưa gì đã nghĩ chuyện chồng giàu với chả chồng nghèo, sợ khó với chả sợ khổ. Bây giờ các bạn cứ yêu đi, yêu thật lòng nhưng cũng tỉnh táo dành cho chỗ lý trí. Như tôi, xác định yêu là yêu, cưới là cưới, không gộp yêu là cưới. Tôi còn quá trẻ để nghĩ tới chuyện gia đình. Nhưng tôi thấy giờ hầu như các bạn gái toàn thích lấy chồng sớm, lấy chồng đại gia rồi ăn chơi nhảy múa. 

Mỗi con người là một cách suy nghĩ khác nhau. Tôi cũng chẳng muốn so đo suy nghĩ làm gì, vì tôi cũng chẳng biết con người thật của các bạn bên ngoài thế nào. 

Có thể các bạn tài giỏi nên các bạn có quyền đặt ra tiêu chuẩn cho mình thì sao? Nhưng các bạn nên nhớ, các bạn chưa đủ độ chín để đánh giá cả cuộc đời một gã trai nghèo hay một anh chàng bóng bẩy giàu có đâu. Còn quá sớm để các bạn nghĩ về chồng con đấy. 

Hãy dừng mơ mộng và lo mà học tập/làm việc cho tốt đi. Bố mẹ bạn đang chờ con cái báo hiếu kia kìa!


Công việc cũng bận quá nên nghĩ mãi mới ra được món quà tặng em, tối hôm trước tôi đã đi đặt một chiếc gối ‘Chân dài – Chân ngắn’.

Tôi là admin của diễn đàn trường ĐH, mọi người trên đó hay gọi tôi là anh ‘mưa’, ngoài thời gian công việc tôi cũng hay có những buổi off trà đá, ăn uống nhạu nhẹt, rất vui… để lấp đi những lúc trống trải.

Tôi là một người sống hài hước, biết cư xử chừng mực, một người luôn hết lòng vì công việc và bạn bè, Với tình yêu thì đó là những khoảng thời gian, những khoảnh khắc mà tôi dành cho nó nhiều nhất.

Tôi là người nhạy cảm, lãng mạn đôi khi sống nội tâm, và hay xúc động khi xem những clip về tình yêu, những bộ phim về tình cảm…

Một năm về trước, vào đúng ngày này 13/4, ngày mọi người cho rằng là ngày đen đủi, ngày mọi người đều ghét nó vì đó là thứ 6 ngày 13/4/2012. Nhưng với tôi đó là một kỷ niệm chắc chắn không thể xóa nhòa trong ký ức tôi bởi tôi đã tỏ tình với người mới quen…

Hồi đó tôi còn đang làm phòng kinh doanh của một công ty tổ chức sự kiện, vì công việc mà tôi đã được gặp em, em là khách hàng đặt tiệc của tôi. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp em như là duyên số vậy, tôi ngồi dưới phòng làm việc, thấy trong người không thoải mái, tôi lên tầng trên đi dạo, lên tới cầu thang, đi qua em, thấy em đang ngơ ngác, tôi quay lại hỏi em, thì ra là khách hàng đến đặt tiệc, tôi vội vàng lấy giấy tờ để tư vấn cho em. Có lẽ mọi thứ cũng suôn sẻ, em bảo về báo cáo với sếp rồi sẽ quyết định. Lần đầu gặp cũng không có gì ấn tượng về em vì có thể tâm trạng tôi không được tốt.

Chờ hơn 10 ngày, vẫn không thấy tin tức phản hồi, tôi liên lạc với em, tôi nhận được câu trả lời là đã chọn địa điểm của bên tôi rồi, còn quyết định xin kinh phí nữa thôi… Tôi cũng không nhớ là sau vài ngày em đến làm hợp đồng, hôm em đến, em đứng ở cửa phòng làm việc của tôi, gọi tên tôi, hôm đó tôi bắt đầu để ý đến em…

Tiệc công ty của em đặt là ngày 10/3, hôm đó em mặc một bộ váy trắng làm MC cho buổi tiệc, tôi thấy em rất xinh và khéo léo, tôi thích em dần mỗi ngày… Nhưng nghĩ đến quá khứ buồn của mình, tôi chỉ thích em trong ảo tưởng, với lại cũng chưa quen được bao lâu nên cũng không liên lạc với em mặc dù hay nghĩ về em rất nhiều.

Rồi đến ngày 27/3/2012, tôi bắt đầu hẹn hò với em, bỏ qua hết chuyện cũ buồn trong quá khứ. Một chương trình thời trang ca nhạc diễn ra, tôi mời em đến chỗ tôi ăn tối, rồi cả hai cùng xem buổi show thời trang… Ngày hẹn hò đầu tiên này, tôi cảm nhận cũng không được vui lắm! Nhưng kệ tôi cứ tiếp tục liên lạc và hẹn hò với em, tôi cũng mời em về quê thăm nội tôi… dần dần có nhiều kỷ niệm, giây phút được ở bên nhau nhiều hơn…

Rồi đến cái ngày đen đủi ấy, thứ 6 ngày 13/4 năm 2012, tôi quyết định tỏ tình với em! Công việc cũng bận quá nên nghĩ mãi mới ra được món quà tặng em, tối hôm trước tôi đã đi đặt một chiếc gối ‘Chân dài – Chân ngắn‘. Tối hôm đó, nấu cơm ăn cơm cùng em xong, tôi bảo em ra ngoài mua hoa quả, lúc đó ở nhà tôi chuẩn bị những ngọn nến lung linh, cùng với bưu thiếp và món quà. Tôi nghĩ em sẽ thích. Và chúng tôi ôm lấy nhau, tôi hạnh phúc, tôi muốn khóc, tôi muốn dành cho em nhiều hơn thế… Cũng rất nhanh chóng, từ đó tôi đặt biệt hiệu cho em là ‘Chân ngắn’ , còn tôi là ‘Chân dài’. Cứ thế chúng tôi yêu nhau.

Cái gì đến nhanh rồi đi cũng nhanh, tôi sợ cái cảm giác đó. Tôi sợ lại phải rơi nước mắt trong tình yêu lần nữa, vì thế tôi muốn gìn giữ tình yêu này thật lớn để chúng tôi có thể đi đến cuối cùng, người mà tôi có thể lấy làm vợ. Tôi biết em cũng không còn trinh trắng, nhưng với tôi, em là người đầu tiên. Cuộc sống bây giờ tôi cũng không quan niệm cổ hủ nữa, tình yêu của tôi dành cho em càng ngày càng mãnh liệt.

Tôi chăm trút chỉ công việc và em, nhưng khoảng thời gian quý báu sau những buổi đi làm về tôi nghĩ ra nhiều thứ để làm em vui, mua áo đôi ‘Chân dài – Chân ngắn’ tặng em, cùng mua áo mưa đôi, đi chợ đêm mua đồ linh tinh với em… Nhiều hôm không ngủ được, nhớ em, tôi ngồi viết tin nhắn nhưng không gửi cho em, hôm nào buồn tôi lại viết những tin thật dài.

Cuộc sống phức tạp và khó khăn. Rồi cũng đến những cái ngày tôi và em cãi vã, tranh luận… đến những ngày giận dỗi nhau. Cứ thế… cứ thế… em dần dần im lặng, em ít tâm sự với tôi hơn, có thể nói là nếu tôi không liên lạc thì em cũng ko nói gì. Em dần biến mất. Tôi nhớ em trong đau khổ. Ngày tháng đi làm về, bơ vơ lang thang một mình đến những chỗ mà em và tôi hay thường đến, có rất nhiều lần tôi hay đợi em ở quán trà đá gần chỗ em làm, tôi chờ để nhìn thấy em đi làm về. Thế là đủ với tôi lúc ấy. Tôi muốn gặp em quá! Nhưng sao mà thấy khó khăn…

Ba tháng sau kể từ ngày tôi tỏ tình, lại là cái ngày thứ 6 ngày 13/7/2012, tôi quyết định làm một điều gì đó có ý nghĩa để tặng em, tôi tập gấp Danbo để tặng em hai con ‘Chân dài – Chân ngắn’, phải mất cả tháng trời tôi mới mày mò ra được. Ngày hôm đó, tôi xin nghỉ một ngày để làm những điều tôi nghĩ là tôi nên làm. Tôi học nấu món khoai tây chiên hình trái tim, tôi mua bóng bay về, thức đêm một tuần liền để làm một cái clip dài hơn 9 phút. Buổi sáng chuẩn bị xong xuôi, nhờ có cô bạn cùng phòng nên tôi biết cô ấy chưa đi làm về, tôi qua sớm để chuẩn bị mọi thứ. Tôi chưa bao làm những điều này vì ai, mà tôi cũng không nghĩ là sẽ làm như thế! Những hôm thức đêm để làm clip tặng em, tôi khóc hoài, khóc nhiều… vì nghĩ rằng sau khi mình làm xong những điều này không phải mong muốn là em sẽ đến bên tôi, mà tôi muốn em sẽ lựa chọn nơi bờ vai hạnh phúc nhất để em tin tưởng và trao tình cảm cho người khác mạnh mẽ hơn tôi, thành đạt hơn tôi.

Thứ 6 ngày 13/7/2012, tôi đã nhận được cái mà mọi người gọi là ngày đen đủi, ngày tồi tệ. Tôi chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ, đến gần giờ em đi làm về, tôi dặn cô bé cùng phòng em khóa cửa lại để khi em mở cửa, em sẽ có những điều bất ngờ mà tôi làm dành tặng em. Rồi mọi thứ không như mong muốn, tôi ra quán trà gần chỗ em làm, ngồi chờ em để nhìn thấy em về, để biết em về đón nhận những món quà mà tôi tặng cho em. Chờ mãi, chờ mãi… mà vẫn chưa thấy em đi về, tôi tủi thân lại buồn hơn. Trời bắt đầu đổi gió, mưa rào rất nhanh, một cơn dông bất chợt. Tôi vội vàng trú mưa gần đó. Trời lạnh quá!

Tôi cứ chờ, chờ em. Người tôi ướt hết. Đến 8 giờ… rồi đến 9 giờ… lúc đó tôi không kìm nén được cảm xúc nữa, tôi đã gào khóc trong mưa. Lạnh buốt bàn tay, đôi giầy sũng nước, điện thoại bị mưa ướt hỏng cả màn hình. Tôi ngồi thẫn thờ và khóc như một thằng khờ. Tình yêu là thế này ư? Tình yêu đau khổ nhiều vậy à? Lần đầu tiên tôi cảm nhận được cái giá lạnh hiu quạnh, cô đơn, tôi như gục ngã, không còn chút sức lực nào để đứng dậy nữa! Buồn vô vọng lắm! Tôi khóc cho hết nước mắt để không còn phải nuối tiếc những gì tôi đã làm!

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua! Trời tạnh mưa. Tôi nhìn lại khoảnh khắc không gian một lần nữa, rồi đi về. Tôi nghĩ rằng từ giờ tôi sẽ không gặp em nữa, để cuộc sống của em thật yên bình và tự do, không phải vướng mắc gì đến tôi. Đối với tôi để quên những kỉ niệm về chuyện tình cảm thì không phải dễ, tôi hôm nào cũng thế sau những hôm đó. Tôi sống một cuộc sống đầy công việc, chỉ công việc và công việc…Mau sao quên đi càng nhanh càng tốt. Khó khăn lắm, nhưng vẫn phải cố gắng để mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn.Tôi đăng ký đi học cao học, vì với tôi chỉ có nhưng công việc hoặc học tập bận bịu tôi mới quên đi được những kỷ niệm vừa đẹp vừa buồn chóng qua đó. Tôi nhớ lại vết sẹo trên đầu em, đợt em bị tai nạn. Lần đầu nhìn thấy vết sẹo đó tôi đã khóc thầm. Tôi thương em, tôi hận người đã làm em bị tai nạn.

Hôm nay đúng tròn một năm, kể từ ngày tôi trao tình cảm của tôi cho em, những dòng tâm sự trên đây là những lời chân thành muốn giãi bày, muốn chia sẻ. Vì tôi không biết phải chia sẻ với ai? Phải nói chuyện trong những lúc tâm trạng buồn? Tôi hay chịu đựng một mình và chỉ một mình. Hôm trước đọc được vài bài tâm sự trong mục này, tôi cũng muốn giải tỏa nỗi nhớ mong, yêu thương mà tôi dành cho em trong suốt một năm qua. Tôi vẫn còn yêu em nhiều quá! Tôi thực sự chưa quên được em.

Thi thoảng vào trộm xem Facebook của em, ảnh của em để biết thêm tin tức, mà tôi vừa sợ vừa buồn. Tôi lại khóc. Nỗi nhớ và tình cảm của tôi dành cho em vẫn thế, vẫn chưa nhạt nhòa đi. Sao tôi lại lụy tình đến vậy? Dù biết mọi chuyện cũng sẽ kết thúc và phải làm lại từ đầu, nhưng trong tim, tôi cảm nhận mình quá yếu đuối trong tình cảm. Chỉ muốn cho đi rất nhiều và không cần nhận lại gì cả, chỉ muốn biết tin tức của em giờ như thế nào mà cũng không dám liên lạc.

Tôi ghét chờ đợi và dối trá. Tôi sợ phải gặp những điều tồi tệ trong tình yêu, vì thế tôi sẽ không đi tìm cái thứ gọi là ‘tình yêu hão huyền’ đó nữa. Còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng đến giờ điều tôi muốn gửi đến chuyên mục ‘tâm sự’ là lời cảm ơn chân thành nhất đã cho tôi được bày tỏ tình cảm của mình. Tôi muốn gửi đến những lời chúc phúc cho các đôi bạn trẻ hãy cố gắng chắt chiu, cố gắng giữ gìn những mối tình thật đẹp để có thể đi đến cuối con đường. Hy vọng các bạn không phải gặp mọi chuyện tồi tệ như tôi. Còn riêng tôi, tôi vẫn yêu ‘Chân ngắn’ cho đến khi em tìm được hạnh phúc riêng của em!

Anh chúc em những điều tốt lành, nhiều yêu thương nhé ‘Chân ngắn’!

mua_va_nuocmat (Chân dài)


“Hắn có thật sẽ bỏ vợ để cưới em không?”. Nếu lão ấy bỏ vợ cưới em, em cứ đi đi, anh sẽ kí vào đơn ly hôn…

Anh cầm tờ đơn ly hôn chị đưa từ tối trên tay mà lòng quặn thắt. Không một lời níu kéo, không một câu hỏi vì sao hay trách móc gì vì anh đã biết chuyện chị ngoại tình từ rất lâu rồi. Chỉ là anh đợi, đợi thời cơ tới, và đợi sự thay đổi ở chị. Hi vọng, anh sẽ làm được điều gì đó khiến chị nhận ra hạnh phúc thực sự. Nhưng chị đã đi tới bước đường cùng…

Chị ngoại tình đã 2 năm, chị tưởng anh không hay biết vì trong mắt chị, anh vốn là một gã đàn chồng đần. Vì anh chỉ biết có đi làm dự án, công trình ở viện nghiên cứu. Kính của anh dày cộp vì cận thị. Anh cũng chỉ biết kiếm những đồng tiền từ những dự án ấy, không nhiều nhưng cũng đủ chi tiêu cho gia đình. Tất nhiên, tiền để trang hoàng nhà cửa, để sắm cho chị những bộ đồ đắt tiền thì anh không thể có. Anh cũng chỉ đủ lo cho con cái ăn học và cuộc sống sinh hoạt vợ chồng mà thôi.

Còn chị, đi làm công việc cũng bình thường nhưng chị toàn mặc quần áo đẹp, ăn mặc lùa là phấn son. Phải nói là chị đẹp. Trước đây, chị mê anh bởi cái tính cần mẫn. Anh cũng không ít lần nói với chị rằng, lấy anh có thể chị sẽ khổ nhưng chị cứ dựa đầu vào vai anh mà rằng, khổ mấy chị cũng chịu được vì chị yêu anh. Anh từng rất hạnh phúc vì điều đó.

Lão ấy có bỏ vợ cưới em không? - 1
Còn chị, đi làm công việc cũng bình thường nhưng chị toàn mặc quần áo đẹp, ăn mặc lùa là phấn son. (ảnh minh họa)

Nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền đã khiến con người thay lòng và chị cũng thế. Chị không còn cần và yêu anh như ngày xưa nữa, chị đã cần những thứ sa hoa lộng lẫy hơn. Chị nói, nó hợp với chị. Chị lén lút ngoại tình với trai giàu, vì người ta nói ‘gái một con trông mòn con mắt’. Trông chị đúng là ‘mòn con mắt’ thật vì chị đẹp.

Chị định tính giấu ẻm chuyện này đi nhưng không ngờ, một ngày anh phát hiện được. Mà không phải là phát hiện, khi anh không chịu được nữa đã nói với chị rằng anh biết tất cả nhưng nín nhịn. Tưởng chị sẽ sợ hãi mà van xin anh nhưng không, chị còn buông lời xúc phạm anh. Chị nói: ‘Anh không nuôi được tôi thì tôi đi ngoại tình. Anh không cho tôi tiền được thì người khác cho tôi, không cho tôi mặc đẹp được thì có người khác lo cho tôi đầy đủ, thế thôi’. Anh không nói gì chỉ bình tĩnh hỏi: ‘Hắn ta có vợ chưa?’. Chị vênh mặt mà đáp: “Có rồi, thì sao nào?”. Anh không nói gì, quay mặt đi mặc chị…

Hôm sau biết việc mình ngoại tình bại lộ, đằng nào cũng thế, chị viết đơn ly hôn và đưa cho anh kí. Anh chẳng níu kéo cũng không tỏ thái độ với chị, anh chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu: “Hắn có thật sẽ bỏ vợ để cưới em không?”. Chị còn hắng giọng nói: “Tất nhiên là có, anh ấy hứa rồi”. Anh không nói gì, lặng lẽ đi vào trong phòng và chơi đùa với con. Nhìn đứa trẻ anh rớt nước mắt vì không ngờ lại có người mẹ nhẫn tâm chia cắt tình con trẻ.


4 năm qua, chúng tôi đã có với nhau 1 con gái nhưng vợ vẫn chưa bao giờ hỏi xin tôi một đồng và tôi cũng không hề biết lương vợ được bao nhiêu!

4 năm, tiền ai nấy tiêu

Trước khi lấy nhau, vợ chồng đều rõ ràng quan điểm, tiền ai người nấy tiêu. Ban đầu, tôi chính là người đặt ra quy định này vì tôi chúa sợ những người phụ nữ, người vợ khư khư giữ cái ví của ông chồng. Tôi cũng thảo luận với vợ rằng, hàng tháng tôi có dư bao nhiêu thì đưa, cũng không được đòi hỏi nhiều, vì vợ cũng đi làm, tôi cũng vậy. Nếu quá túng thiếu thì trao đổi thẳng thắn với nhau. Vợ không hài lòng lắm vì sợ như thế tình cảm vợ chồng không được gắn bó, nhưng cũng đành theo ý tôi.

4 năm qua, chúng tôi đã có với nhau 1 đứa con gái nhưng vợ vẫn chưa bao giờ hỏi tôi một đồng. Vợ đi làm cũng không quá vất vả nên tôi cũng không hỏi han nhiều. Đồ đạc trong nhà thì có khi tôi sắm, có khi vợ sắm với lý do là được thưởng. Còn tôi, lương tháng gần chục triệu, cứ tha hồ tiêu pha vì không phải lo lắng quá nhiều cho gia đình. Thi thoảng đưa cho vợ 1-2 triệu là cùng. Vợ có khi cầm có khi lại từ chối vì bảo còn tiền, tôi cứ tự ý chi tiêu.

4 năm không biết lương vợ bao nhiêu - 1
Trước khi lấy nhau, vợ chồng đều rõ ràng quan điểm, tiền ai người nấy tiêu.
(ảnh minh họa)

Vợ tôi ngoài việc đi làm rồi về nhà cơm nước, lo cho con cái, ít khi đi đâu. Tôi cũng vì thế mà an tâm vì nghĩ rằng, tiền của vợ cũng không bị thất thoát vào những việc riêng nhiều. Nên đôi khi đưa tiền vợ không lấy tôi cũng không phải nghĩ ngợi gì. Thế là 4 năm qua cứ như thế, đồ đạc trong nhà tự giác, ai có tiền dư nhiều thì mua sắm. Hai vợ chồng sống cùng nhau cũng không thiếu thốn gì.

Giật mình lương vợ cao ngất ngưởng

Nhưng càng ngày tôi càng thấy vợ lạnh nhạt, chuyện đó có vẻ như không hợp lý vì bao năm qua không ai hỏi thu nhập của ai. Tôi cũng không biết lương vợ bao nhiêu, chỉ ước chừng tầm 6-7 triệu, còn tôi thì làm lâu nên cũng được hơn chục triệu, chắc là  cao hơn vợ chút ít. Chuyện này có vẻ như khiến tình cảm của hai vợ chồng xá cách. Tôi đã mạnh dạn nói với vợ để một quỹ chi tiêu chung. Có tiền lương thì bỏ vào đó, hai vợ chồng góp sức để mua sắm, còn tính chuyện sửa sang nhà cửa.

Có vẻ như nghe câu nói này của tôi vợ thấy mừng. Vợ đồng ý ngay vì vợ cũng hiểu, chuyện vợ chồng thân ai người ấy lo thật sự không thể gắn bó với nhau được.

4 năm không biết lương vợ bao nhiêu - 2
Nhưng càng ngày tôi càng thấy vợ lạnh nhạt, chuyện đó có vẻ như không hợp lý vì bao năm qua không ai hỏi thu nhập của ai. (ảnh minh họa)

Và đó là tháng đầu tiên chúng tôi đưa lương chung vào một két. Tôi thật bất ngờ, sững sờ vô cùng vì lương của vợ quá cao. Vợ đưa tôi tập tiền và nói trong đó có 25 triệu. Vợ đã giữ lại 5 triệu để chi tiêu cho gia đình. Tôi bàng hoàng, trước giờ lương vợ cao như vậy sao. Vậy mà xưa nay tôi chỉ nghĩ vợ tầm gần chục triệu là đã quá cao rồi. Thì ra tôi đánh giá vợ hơi thấp. Tôi còn nghi ngờ không hiểu vợ có nói dối không hay kiếm tiền ở đâu nhưng đúng là, từ những tháng sau đó vợ đều làm vậy. Vợ còn đưa cho tôi cả bảng lương. Trước giờ tôi luôn nghĩ vợ chậm chậm như thế thì chắc chỉ làm việc lương lậu nhàng nhàng thôi, ai ngờ khi đi làm, vợ ‘lột xác’ hoàn toàn. Nhìn vào những thành tích được khen tặng tôi càng choáng hơn nữa. Vợ đã lên tới chức trưởng phòng marketing. Sự vô tâm của người chồng như tôi đã khiến vợ bị tổn thương như vậy suốt mấy năm qua. Tôi cứ tự đánh giá mình cao, cứ cho mình tài giỏi hơn vợ, nào ngờ…

Vợ cũng nói, số tiền trước đây vợ đã gửi bà ngoại. Nên có gì cần thì cứ hỏi được. Vợ cũng lo bố mẹ ốm đau nên để tiền sẵn cho bố mẹ tiêu pha, lo thuốc men. Vả lại vì tôi không bao giờ hỏi và cũng nói tiền ai người nấy tiêu nên vợ mới làm thế. Giờ thì tôi đã thật sự cảm thấy mình ích kỉ và vô tâm. Tôi còn sợ vợ giữ tiền của mình, thế mà không nghĩ rằng vợ còn tài giỏi hơn tôi rất nhiều. Hóa ra, tôi cũng chỉ là gã chồng thua kém vợ mình. Tôi tủi thân lắm và lại càng thương vợ nhiều hơn.


Chúng tôi mới kết hôn được hơn một năm mà tôi thấy như cả chục năm rồi. Cô ấy quản tôi chẳng khác nào cai ngục quản tù nhân.

Tôi thừa nhận là tính tôi cũng ham vui, thích nhậu nhẹt, đàn đúm với các anh em, chiến hữu. Nhưng theo tôi nghĩ, đàn ông chẳng mấy ai là không thế. Bởi vì cứ nhìn các bạn bè tôi thì biết, họ cũng la cà suốt đấy thôi. Tuy nhiên, vợ họ thì khác vợ tôi. Tôi nghĩ hiếm có ai như cô ấy. Chúng tôi mới kết hôn được hơn một năm mà tôi thấy như cả chục năm rồi. Cô ấy quản tôi chẳng khác nào cai ngục quản tù nhân. Tôi đi đâu, làm gì đều phải xin phép cô ấy. Quá giờ là bị phạt. Mà trốn đi tắt máy là dính giận có khi cả tuần.

Tôi không muốn căng thẳng với vợ, nhưng như thế này thì cũng ngột ngạt chả kém, không còn gì là tự do nữa. Xin hỏi có cách nào vẹn cả đôi đường không?


Trần Văn Chương (Nam Định).

Ảnh minh họa. 

Anh Chương thân!

Cái suy nghĩ ‘đàn ông chẳng mấy ai không thế’ là anh chỉ mới nhìn ở góc độ với bạn bè anh mà thôi, chứ đâu phải đàn ông ai cũng như vậy cả. Cho nên anh đừng phàn nàn chị nhà vội, mà ‘tiên trách kỷ’ đã. Anh thử tưởng tượng mà xem, thật khó có bà vợ nào lại thích một ông chồng suốt ngày la cà nhậu nhẹt, ham quán xá hơn ở nhà. Có lẽ, do anh mới kết hôn, đang quen ở trạng thái ‘độc thân vui vẻ’ nên giờ bị ‘quản thúc’ thì cảm thấy khó chịu.

Để tránh ức chế cho cả hai, anh và chị cần có một thỏa thuận về ‘phạm vi tự do’ nhất định, ví dụ như một tuần anh có thể đi với bạn bè mấy buổi, giờ về… Hôn nhân là cuộc sống chung, đi kèm với những ràng buộc và trách nhiệm, cho nên không thể có cái ‘vẹn cả đôi đường’ chỉ cho một phía được anh ạ.

Mong là anh sẽ tìm được sự cân bằng cho cuộc sống của mình.


Sau khi có ý bỏ chồng đến với người tình, tôi lại quay về vì vẫn thương yêu anh. Nhưng…

Tôi và anh giống như ‘đôi xam’, yêu nhau tha thiết đến bỏ ngoài tai những lời can ngăn chân thành nhất của bạn bè và gia đình. Rồi chúng tôi đến với nhau bằng việc tổ chức một lễ cưới ‘gấp gáp’ chỉ với 6 bàn tròn nho nhỏ. Ngày tôi hạ sinh bé trai, nó giống cha như đúc, nhưng vẫn không khiến anh và gia đình bên chồng hài lòng. Một năm trôi qua vừa nuôi con nhỏ vừa nuôi chồng say xỉn lại thất nghiệp, với đồng lương ít ỏi của thời mới ra trường đi làm lại xa, có biết bao khó khăn trước mắt nhưng chồng tôi vẫn không nhìn thấy. Không phải anh bị mù mà vì anh là người vô tư, vô tư đến mức mọi thứ trên đời đều do một mình tôi gánh vác.

Nếu như tôi để phần công việc nhà cho anh làm thì ai sẽ thay anh ngồi nhậu? Một năm, hai năm rồi lại ba năm…, dần dần tôi đâm ra chán nản, bắt đầu hay cau có và trở nên khó tính từ lúc nào không hay? Nhưng tôi vẫn một mực yêu thương anh và con, chỉ có điều tình yêu ngày nào của tôi bao lần trỗi dậy vẫn không thể gọi anh trở về, anh vẫn say sưa như thế…

Sau ngoại tình, tôi bị chồng khinh - 1
Nếu như tôi để phần công việc nhà cho anh làm thì ai sẽ thay anh ngồi nhậu?
(ảnh minh họa)

Rồi bản thân tôi đã thay đổi. Tôi thích lên mạng online với bạn bè mới, thích được giao lưu tình cảm với những anh chàng lớn tuổi hơn và tôi thầm chia sẻ chuyện gia đình của mình cho một anh chàng chưa vợ hơn tôi 6 tuổi. Anh ấy nghèo, hiếu học nhưng công danh sự nghiệp chưa đến đâu. Tôi yêu anh vì anh luôn lắng nghe câu chuyện của tôi mọi lúc mọi nơi, hay nói với tôi rằng ‘cố gắng lên em, anh luôn ở bên em’. Anh không giống chồng tôi, mỗi lần có chuyện buồn ở cơ quan hay công việc ở cơ quan làm không hết tôi mang về nhà nhờ anh phụ thì anh nói rằng ‘việc ở cơ quan không chịu làm thì đừng có mang về nhà, phiền phức lắm’. Cũng là một lời nói sao mà tôi yêu quá câu nói ‘cố gắng lên em, anh luôn ở bên em’.

Nhưng rồi tôi cố chấn tĩnh với người đàn ông trên mạng kia, vì anh ấy muốn có được tôi, muốn cưới được tôi làm vợ thì lời nào mà không nói được. Nhưng sao qua những lần nói chuyện và những lần gặp nhau, anh ấy vẫn bình dị, nồng nàn, chân thành và yêu thương tôi đến thế. Tôi quyết định chia tay với chồng để chung sống với tình yêu mới.

Nhưng sau khi quyết định tôi lại ân hận, tôi muốn quay về bên chồng vì tình yêu tôi dành cho anh vẫn còn quá nhiều.

Sau ngoại tình, tôi bị chồng khinh - 2
Nhưng sau khi quyết định tôi lại ân hận, tôi muốn quay về bên chồng vì tình yêu tôi dành cho anh vẫn còn quá nhiều. (ảnh minh họa)

Dù cũng yêu người đàn ông kia, muốn thoát khỏi cuộc sống với người chồng say xỉn, nhưng tôi vẫn thấy lo lắng và tội nghiệp chồng rất nhiều. Tội nghiệp không phải vì thương hại anh mà vì còn yêu anh, rồi tôi không thể đi, ở lại sống và chăm sóc cho anh.

Những tưởng sự thay đổi tình yêu trong tôi sẽ làm cho con tim anh thay đổi trở về với tôi, sẽ yêu thương như ngày chưa cưới… Nhưng nào ngờ những ngày sống bên anh về sau là những ngày anh không ngớt nghi ngờ, có khi buông lời chì chiết khiến trái tim tôi nát tan. Nhưng tôi vẫn yêu anh, vẫn hi vọng chút tình yêu và niềm tin còn lại sẽ khiến anh một lần sau cuối hãy thay đổi, chỉ là tôi chán anh không chịu tu chí làm ăn.

Giờ tôi phải làm gì, tình yêu dành cho anh vẫn còn, tôi thật lòng yêu thương và muốn chăm sóc cho cha con anh suốt đời nhưng tôi không thể sống với một người luôn hoài nghi, luôn chì chiết đến nỗi tôi không thể sống được như thế. Đúng là ban đầu anh sai nhưng sau khi tôi có ý bỏ anh theo người khác thì anh đã lật ngược thế cờ. Giờ thì tôi trở thành người vợ tội lỗi, không chung thủy. Tôi phải làm sao đây?


Em cuồng nhiệt như một con thú đói nhiều ngày. Và với người con gái hừng hực sức xuân và đầy đủ như em, tôi cũng chẳng dại gì không thử.

Tôi, một nhân viên ngân hàng với vẻ ưa nhìn và thư sinh nhưng vẫn có chút phong trần. Ngày ấy, tôi học văn bằng 2 đại học. Ngày đầu tiên vào lớp, tôi lơ ngơ và lúc nào cũng mỉm cười thân thiện với mọi người. Và rồi em xuất hiện. Em mặc đồng phục công sở, với vẻ ngoài đủng đỉnh, hài hước, tôi ngoái lại nhìn và mỉm cười. Em chủ động làm quen với tôi. Em dịu dàng, biết cách đong đưa. Tôi cố gắng ngồi lắng nghe em nói. Em cũng làm tại một ngân hàng và tôi có cảm tình với em nhưng tất cả chỉ là quan hệ bạn bè.

 

Những buổi học sau, tôi cố gắng tiếp cận và ngóng chờ em đến. Tôi biết em đã có gia đình. Chồng em là một người làm ra tiền nhưng không được ưa nhìn. Thời gian cứ trôi qua, tôi cũng chỉ muốn là bạn chứ không muốn đi vào rắc rối. Có nhiều buổi tối, chúng tôi đi học về, đi dạo và uống cafe vì chồng em đi công tác suốt, em muốn giải khuây thôi.

 

Rồi tôi nhận thấy những sự bất thường. Em luôn kêu tôi đi chơi khuya. Tôi là người chẳng bao giờ đi chơi qua 10h tối. Tôi hiểu được rất rõ vấn đề. Mọi người trong lớp cũng nhìn ra và nói rằng hãy vào đi, đừng quan tâm chuyện nó đã có gia đình. Cái sự thật không nằm ở đó mà ở một điều là trong nhóm tôi đã nhiều người qua đêm với em. Tôi cũng thấy chuyện này bình thường với những cô gái văn phòng, nhất là môi trường ngân hàng.

 

 

Ngày kia, khi hoàn thành hết công việc và cũng là ngày gần nghỉ lễ, thẩm định xong, trình xong, hợp đồng công chứng, giải ngân thành công và mọi báo cáo xong xuôi, cũng là lúc đi du lịch, tôi và em cùng đi. Có lẽ bản năng của một cô gái hư hỏng đã trỗi dậy. Tôi cũng hiểu tất cả. Cái cảm giác được ngủ với vợ người khác mà chính cô gái chủ động, nó thật khác lạ. Em cuồng nhiệt như một con thú đói nhiều ngày. Tôi nghĩ, chắc có lẽ thằng chồng em là kẻ yếu sinh lý. Với người con gái hừng hực sức xuân và đầy đủ như em, cũng chẳng dại gì không thử. Tôi bỏ qua suy nghĩ về những rắc rối.

 

Rồi ngày gần về, em tâm sự với tôi về sự trượt dài của em. Một mớ hỗn độn của những cuộc tình ngoài luồng: Tổng giám đốc công ty có, thành phần ngân hàng có, nhân viên cùng cơ quan có… Chắc có lẽ cả trăm người là ít. Tôi hơi bất ngờ nhưng có lẽ là đúng với một điều: Em vẫn yêu chồng em lắm nhưng kẻ đói thì cần ăn. Còn tôi không nghĩ mình lại dính vào tình cảm tội lỗi này.

 

Chúng tôi có qua lại với nhau vài lần sau đó. Tôi thấy nhớ em, thấy yêu em nhưng rồi suy nghĩ lại quãng đường em đi và tôi là trai tơ… Tôi biết, chồng em thừa hiểu điều này và tôi rút lui trong sự oán hận của em. Cái gì đến thì cũng đến. Có ai nghĩ rằng tôi về làm cùng ngân hàng với em. Thật khó xử khi em cũng là nhân tình của trưởng phòng và nhiều người trong cơ quan. Khi tôi vào đây, tôi cũng nghĩ mình sẽ không làm cùng chi nhánh với em, vậy mà bây giờ lại ở chung một chỗ.

 

Không khí thêm vui khi nhiều thứ được phơi bày. Tình nhân của lãnh đạo, cặp kè với các quan chức để lấy tiền gửi. Em và những đồng nghiệp nữ đều làm như vậy, trao tay nhau. Nhưng sự thật đáng sợ hơn là đứa bé của em sinh ra mà được hơn 10 người đàn ông nuôi dưỡng. Khi em mang thai, tôi cũng hồi hộp nhưng tính toán lại thì biết chắc không phải của mình. Thật tội nghiệp cho người chồng đầu ấp tay gối. Khi vợ mình bầu bì mà cũng có người cắm cho vài cái sừng liên tục. Dù sao tôi vẫn còn may mắn vì kịp dừng lại sự dại dột nhưng liệu sau này, tôi có được bình yên khi xung quanh tôi toàn cám dỗ.

 


Tôi yêu chồng sắp cưới của mình và dự định tổ chức đám cưới vào năm tới, nhưng giờ tôi lại vướng vào mối quan hệ lằng ngoằng với người yêu cũ.

Tôi và chồng sắp cưới yêu nhau được bốn năm. Cả hai đứa đều đã 27 tuổi, và cũng xác định dần đến cuộc sống hôn nhân. Chúng tôi đã cùng mua một ngôi nhà để chuẩn bị cho cuộc sống lứa đôi sau này.

Tình yêu của chúng tôi cũng như nhiều cặp tình nhân khác, cũng có sóng gió, thăng trầm. Chúng tôi đã từng chia tay nhau trong thời gian dài khoảng ba tháng vào hai năm trước. Trong thời gian chia tay đau lòng đó, tôi đã gặp lại tình cũ của mình khi đi ra ngoài ăn tối với bạn bè.

Người ta vẫn nói ‘tình cũ không rủ cũng đến”, tôi cũng không ngoại lệ, tôi chìm đắm mê muội vào mối quan hệ đó trong vòng một tháng. Anh cũng đối xử với tôi rất tốt, nhưng sau 1 tháng mật ngọt, tôi nhận ra anh vẫn trẻ con, bảo thủ như ngày nào, và cho đến bây giờ vẫn không thay đổi. Sau đó, tôi quay lại với vị hôn phu của mình và yêu nhau rất hạnh phúc kể từ đó.

Năm ngoái, tình cũ lại liên lạc lại với tôi. Tôi vẫn coi anh ấy như một người bạn và không nghĩ rằng gặp gỡ sẽ xảy ra vấn đề tai hại nào. Tôi đã quá chủ quan và sai lầm khi suy nghĩ như vậy. 

Chúng tôi đã cùng đi ra ngoài và ăn tối. Anh đưa tôi đi ăn tối, sau đó trở lại căn hộ của anh để uống rượu thêm. Điều tồi tệ đã xảy ra, tôi đã phản bội lại chồng sắp cưới mà lên giường với tình cũ.

Tôi đã bị hành hạ bởi cảm giác tội lỗi. Tôi yêu chồng sắp cưới của mình rất nhiều và tôi không thể hiểu tại sao mình có thể phản bội anh ấy. Tôi đã nghĩ đó có lẽ là do áp lực của các kế hoạch cho đám cưới và lo lắng về tài chính.

Tôi vẫn tiếp tục mắc sai lầm sau đó khi vẫn giữ liên lạc với tình cũ và ngủ với anh ta nhiều lần. Anh nói anh muốn tôi bỏ chồng sắp cưới và ở bên anh nhưng tôi biết trong thâm tâm tôi không muốn điều này.

Tôi vẫn yêu chồng sắp cưới của mình nhưng tôi không cảm thấy gần gũi với anh ấy được như trước. Tình cũ thì vẫn kích thích được tôi và cho tôi cái cảm giác hãnh diện rằng anh muốn có tôi rất nhiều.

Tôi cảm thấy khủng khiếp và ghét bản thân mình như vậy. Tôi đã làm tổn thương cả hai người mà tôi quan tâm. Tôi phải làm gì?

 Ảnh minh họa.


Chuyên gia tư vấn Deidre:

Bạn thân mến!

Tôi đồng ý với bạn là việc tổ chức đám cưới có thể gây nhiều áp lực căng thẳng và lo lắng về tiền bạc có thể khiến cho sự lãng mạn giữa bạn và chồng sắp cưới mất đi, nhưng tất cả những điều bạn đang làm là phá hỏng đám cưới của chính mình, làm mất đi phẩm hạnh của bản thân.

Tình cũ có thể cho bạn cảm giác hãnh diện và đam mê khám phá, nhưng anh ta có thực sự là loại đàn ông bạn có thể tin tưởng cho phần cuộc sống còn lại sau này của mình? Bạn hãy suy ngẫm câu hỏi này thật kỹ.

Nếu bạn thực sự yêu chồng sắp cưới của bạn và muốn đám cưới được diễn ra thì hãy quyết tâm cắt đứt mọi liên lạc với người yêu cũ của bạn ngay lập tức.

Nếu bạn không thể làm được điều đơn giản đó thì hôn nhân của bạn sẽ không bao giờ có được hạnh phúc.

Chúc bạn hạnh phúc!


Bản tính của đàn ông là vậy, trai ham sắc. Đàn ông chỉ có 2 loại, một là những trai ham sắc. Hai là những người ham những kẻ loại một. Nhưng này, ham sắc là một chuyện, đừng nghĩ đàn ông chúng tôi như những con quỷ nhé.

Dạo này lên mạng, hay đọc được mấy bài viết về vấn đề của bạn Khánh với trai nhà nghèo… thấy nhiều comment của các bạn gần xa, của cả người giàu, người không giàu, người ủng hộ, người không ủng hộ. 

Nay tôi lên mục Tâm sự này, thử nêu vài ý kiến dưới góc nhìn của thằng đàn ông – không giàu xem sao. Cá nhân tôi ủng hộ bạn Khánh. Và bài viết này tôi xin gửi cho những bạn chê bai Khánh. Vì sao à? Một điều tưởng chừng chẳng liên quan: Đàn ông ai cũng thích lấy vợ đẹp!

Cách đây lâu lâu, tôi từng đọc được câu hỏi của một bạn nữ. Tôi không nhớ chính xác lắm nhưng đại loại là “Tôi không xinh đẹp nhưng tôi rất tốt tính… Vậy tại sao tôi khó kiếm được người đàn ông tốt, mà đàn ông lại thường chạy theo ngoại hình?”. Tôi rất nhớ câu trả lời: “Bạn tốt, nhưng đàn ông vẫn có thể tìm được người tốt như bạn và quan trọng là xinh hơn bạn”.

Bản tính của đàn ông là vậy, trai ham sắc. Đàn ông chỉ có 2 loại, một là những trai ham sắc. Hai là những người ham những kẻ loại một. Nhưng này, ham sắc là một chuyện, đừng nghĩ đàn ông chúng tôi như những con quỷ nhé. 

Ham sắc là nói mạnh, còn nói nhẹ ra thì đàn ông chúng tôi là những người yêu cái đẹp và mong muốn chiêm ngưỡng nó. Nếu không có cái tính đó, bao nhiêu công ty thời trang đã phá sản vì không bán được quần áo đẹp cho chị em. Bao nhiêu công ty sản xuất giày dép phá sản vì không bán được guốc tôn dáng. Và hàng loạt công ty bán đồ nội y sẽ phá sản vì chị em đâu cần nâng ngực, đẩy ngực… 

Vâng, toàn bộ đoạn vừa rồi là lan man. Nhưng nó chỉ ra được một điều: Phụ nữ không bao giờ xinh đẹp nếu đàn ông không ham sắc. Và phụ nữ hấp dẫn là để đàn ông chinh phục!

Vậy nhìn ngược lại vấn đề: Phụ nữ, họ ham cái gì? Có nói quanh co khúc khuỷu hay né tránh kiểu gì đi chăng nữa, phụ nữ cần sự đảm bảo. Họ dựa dẫm vào đàn ông (nói vui thì đầu tiên là dựa, dựa không được thì dẫm).

Dẫn chứng nhé! Thời cổ đại, đàn ông nào khỏe mạnh thì có nhiều vợ, vì người đàn ông đó sẽ săn được thú và đảm bảo cho người phụ nữ không chết đói (Ngoài ra, khỏe mạnh thì mới hầu được nhiều bà vợ). 

Sau đó vào thời phong kiến đến tận bây giờ, phụ nữ vẫn cần những người đàn ông có quyền, hoặc có tiền, hoặc có cái tài gì khiến cho người phụ nữ hãnh diện.


Đàn ông chỉ có 2 loại, một là những trai ham sắc. Hai là những người ham những kẻ loại một. 

Cái bản tính đấy có quan trọng không? Tôi nghĩ là có, nếu không thì thế giới này đã chẳng phát triển, đã chẳng có sự xây dựng, đã chẳng có người anh hùng hay vĩ nhân nào đi vào lịch sử loài người.

Vậy câu hỏi đặt ra “Tôi nghèo nhưng tôi chung tình? Tại sao mấy em ấy không chọn tôi?’

Xin được trả lời, bạn chung tình, bạn tốt, nhưng có người cũng chung tình y hệt bạn, chỉ khác là người ta giàu hơn bạn mà thôi. Và bây giờ thì qua cái thời một túp lều tranh hai trái tim vàng rồi. Bạn cũng đừng nghĩ rằng giàu nghèo quyết định tốt xấu con người.

Riêng với cái chủ đề này mà lôi sách thành công, tư tưởng thành đạt… ra mà tranh cãi, nó sẽ thành chuyện muôn thủa nói mãi không xong. Chỉ nói đơn giản thế này, giàu nghèo là kết quả tài chính, tốt xấu là kết quả tính cách. Có người giàu tốt, người giàu không tốt và ngược lại. Yêu nhau là do tính cách, nhưng tài chính đóng một vai trò không có nhỏ.

Các chàng trai, rõ ràng chúng ta đi cưa gái (nói trần trụi là thế, có dùng từ gì đi nữa thì bản chất vẫn là đi cưa gái) thì anh nào chẳng mong cưa được gái xinh. Và muốn cưa được gái xinh, trước hết hãy tạo ra tài chính đã. Nếu không, phụ nữ lấy đâu ra cơ sở để dựa vào anh. 

Tôi mà có con gái, không bao giờ gả con gái cho những thằng bất tài. Trong lĩnh vực cưa gái,“Hãy theo đuổi tiền, và gái sẽ theo đuổi bạn”. Tin tôi đi, đàn ông có tiền, có quyền luôn có một sức hấp dẫn khó tả, vì như thế mới là đàn ông đích thực.

Còn về những cô gái xinh đẹp, những bóng hồng mà cánh đàn ông luôn săn đuổi. Tôi nghĩ xinh đẹp là một điều tuyệt vời, nhưng nó lại là một thứ tài sản mất giá theo thời gian, nhan sắc sẽ phai tàn. 

Trong khi đó Tài và Tài sản của đàn ông thì càng ngày càng tăng lên. Với những người thông minh, họ sẽ không chi tài sản cho những thứ mất giá trị dần theo thời gian, chi phí bảo trì, bảo dưỡng vô cùng cao như sắc đẹp người phụ nữ. Rất may đàn ông chúng tôi không thông minh như thế. 

Nhưng mà người đàn ông sẽ có cơ hội lựa chọn những thứ nhan sắc tuyệt vời hơn. Thế nên mong chị em hãy chuẩn bị cho mình ít “vũ khí phòng thân”. Đó chính là sự thông minh, sự ân cần, sự quan tâm chăm sóc, lạt mềm buộc chặt để giữ chân những chàng trai, những người đàn ông – có Tài.

Tôi xin kể một câu chuyện vui. Có một cuộc thi bình chọn tin nhắn lãng mạn nhất, giải nhất là tin nhắn sau:

– Cơm trong nồi ấy, còn em ở trên giường!

Nếu tôi là người đàn ông nhận tin nhắn, tôi sẽ phi về nhà, ăn cơm, rồi lại ăn cơm. Không ăn phở!


Chúng tôi đã từng có đời sống tình dục rất tốt nhưng khoảng một năm nay nó trở nên nhạt nhẽo vì vợ tôi không còn hứng thú để bắt đầu nữa. Cô ấy thậm chí còn ngủ thiếp đi trong khi quan hệ.

Vợ tôi giống như là bị chứng “nghiện” điện thoại vậy, cô ấy lúc nào cũng giữ chiếc điện thoại ở bên cạnh mình, cả khi chúng tôi đang ăn, cô ấy cũng luôn cầm điện thoại trên tay, khi đi ra ngoài cũng không ngoại lệ. Thậm chí là khi chúng tôi cùng nhau đi xem phim, cô cũng cầm điện thoại trên tay và mắt thì luôn dán chặt vào nó.

Điều làm đầu tiên khi thức dậy buổi sáng của vợ tôi là kiểm tra điện thoại, điện thoại cũng là thứ cô bỏ ra sau cùng khi đi ngủ. Cô ấy còn luôn đăng nhập Facebook trên điện thoại mỗi ngày.

Chúng tôi đã kết hôn được 4 năm, và cũng đều đã gần 30 tuổi nhưng giờ đây tôi bắt đầu thực sự cảm thấy cô đơn.

Khi chúng tôi cùng nhau đi ăn ngoài, cô ấy không nói chuyện với tôi mà chỉ chúi mũi vào cái điện thoại, dần dần tôi thấy bản thân mình không muốn đi ra ngoài với cô ấy nữa.

Chúng tôi đã từng có đời sống tình dục rất tốt nhưng khoảng một năm nay nó trở nên nhạt nhẽo vì vợ tôi không còn hứng thú để bắt đầu nữa. Cô ấy thậm chí còn ngủ thiếp đi trong khi quan hệ. Nếu không thì tôi cảm giác cô ấy chỉ muốn làm qua loa và nhanh cho xong. Cả thói quen hôn chúc ngủ ngon bao lâu nay của chúng tôi cũng bị cho vào quên lãng.

Điều duy nhất tôi muốn lúc này là cô ấy bỏ cái điện thoại ra khỏi người và để chúng tôi sống như là một cặp vợ chồng đúng nghĩa.

 Ảnh minh họa. (Nguồn: Mojecelebrity.cz)


Chuyên gia tư vấn Deidre:

Bạn thân mến!

Đúng là công nghệ có thể rất dễ gây nghiện nhưng nó không thể thay thế cho cuộc sống thực. Điều trước tiên bạn cần làm để “giành” lại vợ mình là ngồi lại nói chuyện với cô ấy, chia sẻ cảm xúc của bạn cho cô ấy biết, nói với cô ấy rằng bạn không thể tiếp tục cuộc sống như thế này bởi vì nó buồn, cô đơn và vô nghĩa.

Hãy tìm một sở thích chung của cả hai người và kéo vợ bạn ra khỏi những thói quen lâu nay của cô ấy để cả hai có thể cảm thấy vui vẻ. 

Bạn cũng nên trao đổi với vợ mình, hỏi cô ấy xem là bạn có cần thay đổi gì không để hai vợ chồng có thể hòa hợp với nhau nhiều hơn. Có lẽ là hai bạn nên bắt đầu với một bộ môn thể thao mà cả hai yêu thích hay một lớp học gì đó. Một mối quan hệ sẽ luôn tươi mới nếu cả hai biết cách làm cho nó tồn tại.

Bạn không thể cấm vợ mình dùng điện thoại, do đó bạn cần đặc biệt nhấn mạnh với cô ấy rằng cô ấy cần hạn chế tối đa thời gian dùng điện thoại, nhất là khi hai người đang “vui vẻ” với nhau thì nên tắt điện thoại.

Chúc bạn hạnh phúc!