Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầm lạc, được phép sai, được phép bốc đồng và có phần ngông cuồng, được làm một vài điều quái gở (nếu chúng ta muốn và có thời gian để làm), những ngày mà chúng ta dễ được tha thứ hơn bao giờ nếu thật tâm muốn lớn lên và hoàn thiện.

***

M.Thơm Mùi Bánh

Năm 2009, tôi add một bạn gái có nick Faceook là M. Thơm Mùi Bánh. Ngoài đời thực, tôi và M là hai người lạ nhưng trên FB, M là bạn của bạn của bạn của bạn tôi. M độc thân, trẻ trung và quyến rũ lại có tài làm bánh. FB M tràn ngập hình ảnh những chiếc bánh homemade vô cùng tươi sáng, ngon mắt và chắc cũng ngon thơm trong miệng. Mỗi ngày, cô làm một loại bánh. Mỗi ngày, cô trang trí bánh với một loại hoa hái trong vườn. Mỗi ngày, cô cười bên bánh mới của mình. Mỗi ngày, nhiều người xem hình và vui cười theo cô. Ngoài bánh trái, M còn biết đan len, biết móc sợi làm cừu bông ngộ xinh, cắm hoa đồng nội đơn giản rất đẹp mỗi sáng để trang trí bàn ăn, bàn làm việc, bàn đọc sách. Cuộc sống của M muôn màu, Facebook M rực rỡ. M độc thân, quyến rũ, tài năng, nổi bật không giấu giếm trong trang New feed của tôi.

Hãy mặc váy mini khi còn có thể

Facebook lớn lên. Tất yếu. Như cái chợ lớn bỗng thành siêu thị. Tôi add thêm nhiều người A, B, C, D, E… nhiều người E, F, G…add lại tôi. Nhưng ngày kia tôi chợt nhận ra M mất hút. Bỗng chốc, tôi chợt nhớ M như nhớ bánh cùng cuộc sống đẹp đẽ của cô. Nhưng tôi không tìm ra nick của M trong danh sách bạn bè mấy trăm người. Sau ba ngày lục tung từng album một trong gần hai trăm album được cập nhật hàng giờ, tôi cạn kiên nhẫn. Có lẽ, cô đã remove tôi ra khỏi vòng tròn bạn bè. Có lẽ, cô không dùng Facebook nữa, có lẽ…

Bẵng đi. Một ngày nọ, M đột ngột xuất hiện. Hóa ra cô ấy đổi tên Facebook, không còn là M. Thơm Mùi Bánh nữa (vì cô đâu còn làm bánh như xưa). Ngày tôi phát hiện ra M không phải nhờ cô lấy lại nick cũ, mà là ngày cô cập nhật trở lại album bánh trái. M hiện ra. Còn tôi thấy sững sờ. Bấy lâu nay những thông tin của M vẫn được cập nhật nhưng vì nó quá giống với những status khác, những note khác, những hình ảnh khác của những người khác nên tôi không nhận ra. M vào làm trong ngân hàng, từ giao dịch biên lên trưởng nhóm, từ phòng đối ngoại sang phòng Marketing, công việc bận rộn, status toàn sự bận rộn. Cô không còn làm bánh, cô thôi cười, những tấm ảnh có phần nghiêm nghị. Thay vì chụp bánh tự làm, cô chụp những suất fastfood muộn ở văn phòng, chụp giấy tờ, chụp bằng khen, chụp cảnh đêm một mình trên taxi về nhà… Mà sự bận rộn ấy thì giống những người còn lại lắm.

Ngày tôi tìm ra cô là ngày cô rời bỏ ngân hàng, chuyển sang công tác với một tòa soạn chuyên trang ẩm thực, bắt đầu làm bánh trở lại, quyến rũ trở lại, tươi sáng trở lại. Tôi tìm được M. M tìm ra bản thân mình. M lại rực rỡ, nhà M lại thơm tho mùi bánh, lại nổi bật không cần tìm kiếm trên Facebook. M vẫn bận rộn. Tôi chắc chắn. Nhưng bận rộn theo một cách quyến rũ. Bận rộn một cách khôn ngoan và hạnh phúc. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người như tôi tìm ra một người thứ vị như M?. Lạc mất họ vì họ bỗng dưng quá chìm ngập trong công việc, giữa vô vàn những hối hả từa tựa nhau. Và nếu may mắn, một ngày nọ họ lớn lên, khôn ngoa, biết quý trọng cuộc sống, trở lại là họ vốn dĩ, bạn sẽ tìm ra họ như tôi đã tìm ra M.

Tôi hi vọng lúc này đây, bạn đang bận rộn đọc entry này, trong vườn nhà, trong một chiếc chăn cam mềm mại hay lúc nghỉ trưa. Không sợ hãi, không nhìn đồng hồ, không cập rập ngó lịch reminder. Không vừa đọc vừa trả lời điện thoại. Và cuối cùng, bạn sẽ mỉm cười khi đặt tờ báo xuống vì tôi đang nói đến một điều thừa thãi: rằng bấy lâu nay bạn đã sống như những gì tôi muộn màng đề cập ở đây và sẽ tiếp tục như thế trong những ngày sắp tới. Hãy cứ thế đi! Rồi tôi sẽ tìm ra được bạn, người phụ nữ bận rộn đặc biệt nổi bật giữa đám đông hối hả ngoài kia.

Hồ Thạch Thảo

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here