Trưởng thành – mường tượng như cơn gió đông lạnh giá, một ngày không hẹn trước tràn vào cuộc sống của mỗi người. Rồi mỗi ngày qua đi, cơn gió ấy càng mạnh mẽ hơn, len lỏi qua từng lớp áo khoác “bảo hộ yêu thương” mà những năm về trước ta được gia đình người thân vì che chở mà khoác lên, vì bảo vệ mà nhọc công kết tạo.

***

Chẳng ai biết mình bắt đầu trưởng thành từ khi nào, và bao giờ hành trính đó mới chính thức kết thúc. Chỉ là một ngày bạn cũng như tôi, bỗng nhận ra mình đang lo lắng tương lai, nuối tiếc quá khứ, và suy nghĩ cho hiện tại nhiều hơn rất nhiều những năm về trước. Và thời gian từ khi nhắm mắt để bắt bản thân nghỉ ngơi, đến lúc đầu óc mụ mị chìm vào cơn mơ – mỗi ngày lại một dài thêm vì không thể bắt đầu óc thôi ngẫm ngợi.

Vừa mấy hôm trước, nghe bạn bè kể về lần đầu tiên có điện thoại riêng, rồi biết bao những câu chuyện nảy sinh từ thứ đồ vật nhỏ bé nhưng vô cùng cần thiết với cuộc sống của tất cả mọi người trong thời buổi hiện tại. Khiến tôi giữa cuộc vui cũng mất vài phút bần thần để đầu óc lang thang trở về quãng đời học sinh lắm chuyện rắc rối, mỗi chi tiết còn nhớ rõ như mới hôm qua – mà đã gần 4 năm trời.

Cái giá của sự trưởng thành

Theo Guu

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here