Anh bạn mất liên lạc cả chục năm, một ngày tình cờ tìm được tôi trên facebook. Hai thằng nói chuyện say sưa, chuyện gia đình, con cái, làm ăn, mọi chuyện trên trời dưới biển. Sau đó một tuần, bạn nhỏ nhẹ, cậu dạo này khác quá. Khác là khác làm sao? Đọc facebook thấy cậu “xì tin” quá, không giống cậu ngày xưa. Rồi! Hiểu luôn!

***

Có một số người thất vọng về tôi trên facebook.

Người ta không nhìn ra được con người tôi ở trên đó ngoài những bình luận tếu táo và những status ngộ nghĩnh. Người ta không hình dung được, tại sao tôi viết văn mà lại có thể nhảm nhí, lắm khi sến súa ở trên trang mạng xã hội mỗi ngày có cả ngàn người đọc. Một hai ngày tôi đổi một avatar, ngày nào cũng viết một status chọc cười ai đó, hoặc có khi tôi và một cô bạn cứ qua lại châm chích, cãi vã và… tỏ tình với nhau. Có khi cô ấy còn đề nghị chúng tôi… đính hôn trên facebook. Rồi đi biển, tôi sẵn sàng post những tấm hình cởi trần lên cho thiên hạ… “chém”, bởi cơ thể tôi không đẹp như siêu mẫu và nụ cười nham nhở toe toét như trêu người. Rồi tối nào cũng thấy tôi “check in” ở một quán ăn, quán nhậu nào đó trong thành phố với hình ảnh cầm chai bia hoặc đang bá vai quàng cổ một người cùng bàn. Và hình như ngày nào tôi cũng được ai đó tag một tấm hình có mặt ở một sự kiện hay tiệc tùng.

Nghĩa là, trên facebook tôi là một gã ăn chơi quần quật từ sáng tới tối…

Đôi khi mọi người buộc cho tôi một hình ảnh quen thuộc, là người viết thì phải xộc xệch lôi thôi một chút, viết ra những điều để thiên hạ nghiền ngẫm chứ không phải để bông lơn, viết những điều sâu sắc mà không được sũng nước, nói những điều cao đẹp, đại loại mà đủ thứ phẩm chất tinh hoa.

Nói chung, họ buộc tôi vào một cuộc đời tĩnh lặng. Và họ không thể chấp nhận được một hình ảnh có gì đó… nổi loạn, ngẫu hứng và đầy sự châm biếm về tôi trên chính facebook cá nhân của mình.

Nhưng, tôi lại tìm thấy tôi trên đó. Đó là cuộc sống của tôi được thể hiện theo một cách khác. Và nếu không có những điều đôi khi hơi nhảm nhí đó, có lẽ tôi đã không tìm được một cuộc sống thoải mái và cân bằng giữa bộn bề công việc riêng chung, giữa bộn bề âu lo trần thế. Tôi tìm được cho mình sự cân bằng vừa phải. Để chạy mà không ngã…

Bạn có thể ghét tôi nhảm nhí, sến súa hay nổi loạn trên mạng xã hội. Bạn có thể đánh giá tôi ăn chơi quần quật, tiệc tùng liên miên. Nhưng điều đó không làm tôi đau đớn hay khổ tâm. Vì tôi biết mình là ai trong cuộc sống đó. Vì tôi đã chọn cho mình một con đường. Để có thể sống đơn giản và thanh thản…

Giày đỏ (Dương Bình Nguyên)

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here