Những cuộc tình đã đi qua, có những người đã nên đi vào dĩ vãng. Nhưng có những điều không thể nào quên. Tất cả là thật hay mơ?

***

Và anh... chỉ là một giấc mơ!

 Và anh… chỉ là một giấc mơ!

Ai đó đã từng nói với em rằng: “Khi nhìn theo bóng dáng của một người thân yêu rời xa mà biết chắc dù mình có làm gì đi nữa cũng không thể níu giữ được trái tim của người đó ở lại, mình sẽ nhìn thấy được nỗi nhớ khắc khoải của chính mình”.

Vậy là ta xa nhau đã 7 tháng 4 ngày và 12 tiếng đồng hồ… Vào đúng cái khoảng thời gian này của 7 tháng 4 ngày và 12 tiếng đồng hồ trước, anh đang nắm tay em trong góc cà phê quen mà hai đứa vẫn hay lui tới.

Anh nói rằng: “Anh sẽ đi du học, ba năm nữa anh về, em có thể đợi anh, nhưng anh không muốn ràng buộc em. Trong khoảng thời gian đó, nếu em có tình cảm với người khác, em cứ nói với anh, chúng ta sẽ… dừng lại.”

Và rồi, anh đi xa khỏi thế giới của em, dẫu biết lần chia xa này có thể em sẽ mất anh mãi mãi, nhưng em không thể ích kỉ níu giữ anh cho riêng mình. Dẫu thế, em luôn tự hỏi: Yêu nhau ngần ấy thời gian, khi đi xa, tại sao đến một lời hứa hẹn dù là xa vời anh cũng không thể nói, đến một chút ràng buộc anh cũng không thể cho em? Trong những tháng ngày không anh, em sẽ sống và đợi chờ bằng cái gì đây?

***

Những ngày đầu xa nhau, anh vẫn luôn túc trực trên mạng để trò chuyện với em, anh mở video chat để chúng ta thấy mặt nhau. Anh có vẻ béo lên và cũng trắng ra một tí. Có lẽ không em, anh vẫn sống rất tốt. Em hỏi anh có nhớ em không, anh cười xuề xòa bảo “Không nhớ em thì anh biết nhớ ai đây?” Những ngày cuối tuần, em không đi chơi cùng bạn bè, em chỉ ở nhà đợi nick anh sáng và chúng ta trò chuyện với nhau suốt cả ngày.

Những khi anh ốm, em lo lắng đến mất ngủ. Nếu anh còn ở cạnh em, em sẽ lại lụi cụi nấu cháo cho anh, mua thuốc ép anh phải uống, chườm khăn lạnh cho anh… Giờ đây, anh ở xa em như thế, ai sẽ lo lắng cho anh, yêu thương em như em đã từng đây? Cơn bệnh đi qua và anh lại tươi cười trên cửa sổ chat. Em thở phào… gắng lên anh nhé!

Ba năm ư? Sẽ qua nhanh thôi, phải không anh?

Nhưng rồi một ngày, anh biến mất.

Em thấy mỏi mệt và ngay lập tức em xuất hiện trong căn phòng ngủ quen thuộc của mình.

Em nhìn thấy em đang nằm trong tấm chăn bông ấm áp, khuôn mặt thơ ngây như một đứa trẻ, không vương chút muộn phiền. Em muốn em lại là em của những ngày trước đây – không nhớ anh, không u sầu, không khổ sở. Thế rồi em tiến lại gần, gần hơn nữa. Cuối cùng, em nhập vào thân xác của chính em, đang ngủ rất ngon…

Bình minh đến với căn phòng nhỏ. Em thức dậy, vươn vai, mở tung cửa sổ, những giọt mưa tối qua vẫn còn đọng lại trên lá cành. Hôm qua trong giấc ngủ, em đã mơ thấy gì nhỉ? Em cũng không rõ nữa. Chỉ biết trong giấc mơ ấy, em đã khóc rất nhiều, đến nổi khi tỉnh dậy, mắt vẫn còn sưng. Và anh… chỉ là một giấc mơ!

Tiin Cà Ri Xí Muội

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here