“Tao cứ tưởng được ăn kẹo của hai đứa mày từ lâu rồi cơ. Thế mà… Lại thế này đây!”…

***

Nàng đã ngồi hàng giờ trước gương, tô chát cho gương mặt mình thêm lộng lẫy, mong sao son phấn đắt tiền kia có thể giúp nàng che những nếp nhăn của tuổi ngoài băm. Khoác chiếc váy hàng hiệu được đặt mua từ nước ngoài lên mình, thêm chút mùi hương quyến rũ của Chanel No5, nàng ngắm nghía trước gương rồi ngẩng cao đầu bước về phía chiếc xe bóng bẩy của mình. Nàng tin, nàng sẽ là người rực rỡ nhất đêm nay, chỉ cần nàng vẫn giữ được nụ cười bình thản trên môi.

Phàm là đàn bà...

6h30 tối, lễ cưới của chàng được cử hành, nàng vẫn còn đến hơn hai giờ đồng hồ để đi quãng đường chừng 40km, chiếc Yaris màu đỏ từ từ lăn bánh, nàng lái rất chậm với trái tim đang ngập ngụa trong ký ức. Nàng thấy mình lạc giữa những ngày xưa, giữa cái thị trấn nhỏ bé, giữa những ước mơ thiếu nữ.

16 năm trước… họ cùng vào học lớp mũi nhọn của trường chuyên. Nàng thi đỗ với điểm số cao thứ nhì toàn trường, còn chàng là con của cán bộ huyện, ở cái thị trấn nhỏ nơi họ sống, cán bộ huyện lúc đó là cái gì to lắm. Nàng – lớp phó học tập, thuộc dạng mắt cận, tóc xù, đầu óc “có sạn”, đi học đúng giờ, ngồi bàn đầu, hăng say phát biểu. Chàng thì ngược lại, ngồi bàn cuối, đẹp trai, cười hao hao Cổ Thiên Lạc, hiếm khi chịu mặc đồng phục, luôn là “ông sao” trong mắt con gái ở trường.

Theo lẽ thường thì họ chẳng có lý do gì để quen nhau, cho đến cuối học kỳ I lớp 10, cô chủ nhiệm chuyển nàng xuống ngồi giữa đám con trai bàn cuối để tiện việc ghi sổ đầu bài và quản lý trật tự, tình cờ là họ ngồi cạnh nhau.

Giữa họ không có nhiều chủ đề chung, ngoài việc chàng cần copy bài của nàng trong mỗi giờ kiểm tra với nụ cười cầu hòa và đôi mắt có đuôi, còn mấy đứa con gái cùng lớp hay luẩn quẩn quanh nàng để hỏi những chuyện vụn vặt về chàng. Họ nói chuyện nhiều hơn bạn cùng lớp một chút nhưng chưa hẳn là bạn thân mà chỉ đơn thuần là “bạn cùng bàn” giữa hai kẻ không có điểm chung.

15 năm trước… Họ phát hiện ra một điểm chung, cả hai cùng là con một, bố của chàng và nàng làm chung một cơ quan. Chàng vẫn chép bài của nàng, còn nàng có thêm một đối tượng để kể những chuyện tủn mủn hàng ngày, chàng là kẻ giỏi lắng nghe.

Điểm duy nhất mà một đứa con gái trong sáng như nàng không chấp nhận được ở chàng là dễ yêu và dễ chán. Một năm học, chàng thay đến ba cô bạn gái mà chẳng có chút biểu lộ khác thường nào trên gương mặt, vậy mà con gái trong trường vẫn đổ xô vào chàng, nàng thầm gọi chàng là Cassanova.

Phàm là đàn bà...

Rồi một ngày, nàng khóc, nàng đau khổ tột cùng khi lại phải một lần nhìn thấy mẹ quỳ dưới chân cha nàng, xin ông chấm dứt quan hệ với một ả cave chỉ hơn nàng hai tuổi. Nàng thương mẹ, thương cho cái sự bất lực của người đàn bà nội trợ, luôn coi chồng là bầu trời, là cuộc sống, để đổi lại sự bội bạc và rất nhiều nước mắt.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên nàng bỏ tiết, chàng đưa nàng đến một cánh đồng rộng, lộng gió và lặng yên nghe nàng thổn thức. Bàn tay to bản của chàng phủ lên bàn tay bé nhỏ, lạnh buốt của nàng, nàng gục vào vai chàng như bản năng của con người kiếm tìm hơi ấm, chàng ôm nàng vào lòng, nghe đôi vai nàng đang rung lên từng nhịp. Nàng đắm chìm trong nụ hôn mong manh giữa cánh đồng lúa mướt xanh với mùi hương của đất, nụ hôn xoa dịu nỗi đau trong tim nàng.

***

Sau nụ hôn xóa tan đi khoảng cách ấy, họ không thành người yêu mà chỉ là bạn thân đặc biệt, có thể chia sẻ mọi điều. Chàng vẫn lãng mạn theo những mối tình học trò sớm nắng chiều mưa, nàng cắm đầu vào học với ước mơ có thể mạnh mẽ hơn bất cứ người đàn ông nào.

14 năm trước… Nàng là thủ khoa khoa tài chính của học viện top đầu, chàng vừa đủ điểm vào cao đẳng làng nhàng. Họ gặp nhau ít hơn, chàng có xe máy nên hay cho nàng đi cùng về nhà mỗi cuối tuần. Mẹ chàng hay trêu, nhận nàng là con dâu, hai đứa chỉ lăn ra cười.

Rồi cũng như những cô gái mới lớn khác, nàng yêu, yêu một anh chàng cùng học, được chừng ba tháng với những hứa hẹn, những hy vọng như bao người yêu nhau khác, anh ta bỏ nàng theo một cô bạn cũng tỉnh lẻ nhưng có cái mã thành thị hơn nàng. Nàng chỉ còn biết tìm đến chàng mà khóc, vẫn là cái ôm chặt truyền cho nàng hơi ấm, bàn nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc rối của nàng.

Phàm là đàn bà...

– Mày nói buồn cười thật đấy, yêu đương gì đâu! – Giọng nàng khẽ run rẩy như có gì mắc trong cuống họng.

– Đừng có giấu tao. Năm kia nó đến nhà tao mua nhẫn, chọn đi chọn lại mới được cái nhẫn vàng trắng đẹp nhất cửa hàng. Tao trêu mãi, nó mới nói muốn hỏi cưới mày vào đúng hôm sinh nhật. Tao còn bày cho nó chuẩn bị nến, hoa, rượu và một bữa tối thật ngon, sau đó đặt nhẫn vào đồ tráng miệng. Thế mà cuối cùng, lúc tao hỏi đến, nó chỉ buồn buồn, nói lảng đi. Mày đúng là đàn bà thép!

Phàm là đàn bà...

Nàng như bị thụt xuống một hố sâu không đáy, tất cả chao đảo chung quanh nàng. Hôn lễ bắt đầu rồi, cô dâu của chàng còn trẻ lắm, có nụ cười thật tươi, nghe đâu là giáo viên cấp hai được mẹ chàng mai mối. Trong bữa tiệc, nàng thấy mình lạc lõng trước những vui tươi, hồ hởi của mọi người. Đặt chiếc đĩa xuống cho người phục vụ, nàng lặng lẽ lấy xe ra về trong những hạt mưa bụi bay bay và ánh đèn đường mờ ảo.

Nàng nghe có cái gì đó chua chát từ trong tim thấm dần vào từng mạch máu. Nàng muốn về nhà nhưng lại sợ mẹ sẽ nhận ra những hoang mang trong ánh mắt nàng. Vô thức, nàng lái xe về cánh đồng xưa cũ, nơi nàng đã ban tặng cho chàng nụ hôn đầu tiên. Nàng xuống xe, chìm vào cái lạnh lẽo và mênh mông của đêm, văng vẳng bên tai là giọng trầm buồn của mẹ: “Phàm là đàn bà, dù mạnh mẽ đến đâu cũng luôn cần một bờ vai vững chắc để dựa vào sau mệt mỏi, lo toan!”.

Đêm ấy, trong mưa, có người đàn bà một mình đứng khóc…

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here