Chuyện của hai chúng ta. Vậy mà… Bắt đầu nhanh. Kết thúc cũng thật nhanh.

***

Chóng vánh.

5 phút trước chúng ta còn nhớ nhau.

5 phút sau, hai chúng ta đã thành hai người xa lạ.

Trong 5 phút ngắn ngủi đó, cuộc nói chuyện cuối cùng giữa tôi và em…

Em: Anh là đồ tồi!

Tôi:…

Nước lọc

Em: Còn nhớ lần đầu tiên anh nói yêu tôi. Anh đã nói thế này. Anh giống như một kẻ lữ khách đang lạc trên hoang mạc, đã lâu lắm rồi, chỉ có mặt trời như thiêu đốt và cát nóng đồng hành. Chính vào cái lúc anh đã gần như gục ngã, em xuất hiện, giống như một ốc đảo của thiên đường, một dòng suối mát lạnh, giành lại sự sống và niềm tin của anh từ bóng tối. Anh đã nói hay thật, và tôi đã quá mù quáng mà không nhận ra cái lắt léo trong những lời đường mật của anh…

Tôi: Đường mật? Lắt léo?

Em: Chẳng phải sao. Ừ thì tôi là dòng suối mát lạnh. Nhưng tôi chỉ có ý nghĩa với anh khi anh đã mệt mỏi với việc tìm kiếm cho mình một tình yêu. Để rồi khi anh đã, theo lời của anh, là “sống lại”, thì đối với anh, tôi chẳng có ý nghĩa gì hơn là… là… NƯỚC LÃ! Phải rồi, nước lã, nước lọc. Vô vị. Nhạt hoét. Và giờ thì anh lại tràn trề sức sống để lao vào những cuộc phiêu lưu, những cuộc chinh phục mới. Bây giờ anh thích uống nước gì chả được. Nước ngọt có ga đi, uống xong ợ cho sướng. (Em trợn mắt, đúng là em, đang nói chuyện nghiêm túc mà vẫn có thể nghĩ ra những câu vừa chọc tức, vừa chọc cười…).

Giờ thì em đã hiểu tại sao tôi lại ví em là nước lã, nước lọc của tôi chưa hả em?

Nào, nói từ nãy đến giờ rồi, tôi cứ gọi là khan cả cổ. Hỡi nước lã, nước lọc của tôi, em có chịu quay trở lại đây với tôi ngay không thì bảo. Nói thì nói vậy thôi, chứ tủ lạnh nhà tôi cũng đang sẵn một chai sữa tươi, một hộp nước ổi, vài lon nước cam và cả nước uống tăng lực nữa, chắc cũng đủ cho tôi cầm cự vài ngày đề phòng trường hợp mấy ngày tới em dỗi tôi không thèm lên mạng nên cũng chẳng đọc được cái blog nhảm nhí này.

Nhớ em nhiều.

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here