Ai bảo anh không giải thích rõ ràng chuyện cô bé ấy. Ai bảo anh lúc nào cũng ấp úng, mập mờ. Em không hiểu nên muốn hỏi, nhưng mỗi khi em nhắc đến cô bé, anh lại nổi cáu, còn bảo em phiền phức…và…em đã tát anh…trong cơn nóng giận tột cùng.

***

Chúng mình cãi nhau. Đúng vào buổi tối cuối cùng trước khi anh ra Hà Nội.

Đâu phải lỗi do em.

Ai bảo anh không giải thích rõ ràng chuyện cô bé ấy. Ai bảo anh lúc nào cũng ấp úng, mập mờ. Em không hiểu nên muốn hỏi, nhưng mỗi khi em nhắc đến cô bé, anh lại nổi cáu, còn bảo em phiền phức…và…em đã tát anh…trong cơn nóng giận tột cùng.

Anh không phản ứng lại, sững người nhìn em, lấy tay xoa nơi má bị đau:

“Chúng ta tạm xa nhau một thời gian, khi nào ổn định lại, nhất định…anh sẽ gọi!”

Anh để lại cho em câu nói trước khi lên xe chạy đi. Anh đâu biết rằng nước mắt em đã rơi ướt đôi gò má.

Rõ ràng…chúng ta đã rất yêu mến nhau..vậy mà…tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?

Giận...để yêu nhau nhiều hơn

Lúc anh đi, em không ra tiễn. Em còn rất giận anh. Nhưng rồi mỗi ngày trôi qua, em đều chờ tiếng chuông điện thoại.

1 ngày..

2 ngày…

1 tuần…

Rồi 1 tháng…

3 tháng là 3 năm dài đằng đẵng. Không có em bên cạnh, mọi thứ trở nên vô vị và nhạt nhẽo. Những buổi tối bạn bè rủ rê đi club, anh từ chối. Về nhà online, lén thăm em qua blog.

Em gọi điện lúc anh đang tắm nên không nghe máy được, khi phát hiện thì điện thọai đã tắt mất rồi. Tiếc ngẩn ngơ! Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa…anh vui mừng đến nỗi chưa biết phải nói gì thì em đã mở lời xin lỗi…bất giác muốn đứng trước mặt em…muốn ôm em thật chặt…muốn nói rằng…

Anh nhớ em!

Anh không dám tin em sẽ đến gặp anh, cho đến lúc ôm em trong vòng tay mà anh cứ ngỡ như mình nằm mơ. Một cô gái luôn ngẩn cao đầu kiêu hãnh như em lại chịu hạ mình xin lỗi. Nhìn đôi mắt em ướt đẫm…anh biết… mình cần phải làm gì.

Trên đời này, em là người mà anh yêu thương nhất. Vậy nên cho dù có thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay!

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here