Audio – Nhưng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, nhất là khi người con gái trở thành người phụ nữ điềm đạm, thậm chí thành người đàn bà second-hand bị thừa ra từ cuộc đời người đàn ông khác, ta mới hiểu, những tiêu chuẩn ấy chẳng còn quan trọng nữa.

***



Vào khoảnh khắc chạy xe dọc bờ biển, tới mỏm Đông Bắc của hòn đảo ấy, radio trên xe ngẫu nhiên chuyển từ mục Tin show – biz sang âm nhạc chiều chủ nhật, bằng bài hát “Yêu đơn phương” của Đào Triết.

Tôi chỉ nhớ ca sĩ này từng tặng mối tình trước một bài tình ca tuyệt vọng vào ngày nàng đi lấy chồng, lấy một đại gia Singapore già hơn nàng vài thập kỷ và giàu hơn chàng gấp triệu lần. Bởi vì bài tình ca ấy tuyệt vọng quá, nguời nào còn nặng lòng vì tình yêu đều sẽ vừa nghe vừa chảy nuớc mắt, cho nên giờ đây, khi nghe “Yêu đơn phương”, tôi mừng cho người đàn ông này đã quay trở lại với tình yêu. Cho dù trong tình yêu này, có lẽ anh ta vẫn một mình.

Tình yêu được mang tặng vô điều kiện, như một món quà quý giá nhất của đời người, đó mới là tình yêu đẹp đẽ nhất. Còn yêu mà cân nhắc xem liệu có được đáp lại tương xứng, là đổi chác, chứ nào phải là yêu.

Đàn bà second-hand

Tôi đã thành đàn bà second – hand ưong một cuộc hôn nhân như thế, chúng tôi đổi chác tình yêu cho nhau và nghĩ rằng, hôn nhân chỉ cần sự tương xứng của Cho và Nhận là đủ. Để giờ đây, người lái xe đưa tôi ra biển trong một chiều chủ nhật cần khuây khỏa nói rằng, đàn bà yêu lại lần nữa khó làm sao, nhìn em thì biết!

Và nói với nàng rằng, sự không hoàn hảo cũng làm cho người đàn bà hạnh phúc.

Trang Hạ

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here