(truyenngan.com.vn) Anh đi rồi, chỉ còn trái tim tôi bỏng rát.

***

Tôi vùi mình trong chăn ấm, dường như đã cách xa hoàn toàn bầu không khí rét buốt trong những ngày đầu đông. Tách café ngọt ngào đặt bên cạnh, màn hình laptop sau khi đã khởi động sáng lên hình tấm lịch đã đến ngày cuối cùng của tháng Mười một. Nhận ra ngày mai là một ngày vô cùng quan trọng, tôi mỉm cười nhìn anh, anh cũng đang cười lại, nụ cười dịu dàng và ánh mắt ngập tràn yêu thương.

Vứt bỏ những bộn bề của bao ngày qua, tôi tự cho phép mình giành hết quãng thời gian buổi tối để ở bên anh, lật lại những dòng note tự tay tôi viết trên Facebook, thưởng thức từng ngụm café nóng.

Điều ngọt ngào nhất

Trong suốt khoảng thời gian yêu anh cho đến nay, tôi giữ cho mình thói quen ghi lại những kỷ niệm. Mỗi điều tôi nhớ ra là để viết là một gạch đầu dòng. Có những ký ức ngắn ngủi vội vã, cũng không thiếu những câu văn tràn trề biết bao cảm xúc. Ba năm yêu anh, note tôi để ẩn trên Facebook đã dày đặc chữ.

“- Hôm nay đá cầu, tôi thua một thằng bé kém mình những 6 tuổi. Thất bại và cảm giác ê chề xâm chiếm lấy đầu óc. Anh hiểu điều đó rõ nhất, còn lên tiếng mắng khi thấy tôi đang lật lật quyển sách ở giữa sân: “Tối mù thế này đọc được cái gì, thua buồn thì cứ nói ra …”

Tôi chỉ chực khóc òa, nhưng sợ thấy mọi người nhận ra tôi rất yếu đuối. Anh lặng lẽ chở tôi về, rẽ vào hàng trà sữa, gọi cho tôi trà đào và xúc xích như mọi lần.

Anh đứng ở ngoài cửa rửa tay thật sạch rồi mới bước vào. Không một chút dự báo, hay tay anh nâng mặt tôi lên, dành cho tôi một nụ hôn vội, rồi nhanh chóng tìm ghế ngồi xuống, mặt tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Giữ mãi sự ngọt ngào ấm áp ấy, tôi thầm trách mình thật trẻ con khi đã ủ rũ chỉ vì một thất bại, mà quên mình tôi đang là người hạnh phúc nhất khi có anh bên đời.”

Tôi vẫn giữ thói quen viết note cho mình, ngay cả khi những kỷ niệm giữa tôi và anh đã đóng băng theo năm tháng, bao điều tuyệt vời mà chúng tôi vẽ ra trong tương lai đã theo anh rời xa tôi mãi mãi. Nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ tôi bi quan về cuộc đời này. Yêu một con người đã hi sinh cả mạng sống để cứu lấy một sinh mạng khác, lẽ nào tôi lại hờ hững với cuộc sống này? Những điều ngọt ngào nhất, những ký ức tràn đầy hạnh phúc vẫn theo tôi đấy thôi, cũng như anh, có lẽ ở một nơi nào đó rất xa trên bầu trời bình yên, đang dõi theo và cầu chúc tôi hạnh phúc.

Lặng ngắm bức hình anh, tôi bất giác cũng nở một nụ cười trên gò má nóng hổi …

Bích Hiền

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here