(truyenngan.com.vn) Rất tự nhiên, tôi và em gặp nhau, sau mấy lần hẹn hò vớ vẩn, thế là… đến với nhau.

***

Em không xinh đẹp mỹ miều, nhưng ít nhất đèo em ra đường không phải xấu hổ với chúng bạn. Em cũng không có ưu điểm gì nổi trội, em chỉ đơn giản là rất bình thường, không quần này áo nọ, không đòi hỏi ở tôi bất kỳ điều gì, em nói rằng chỉ cần anh yêu em thật lòng là được…

Thú thật là điều đó đối với tôi khó quá. Thà em đòi hỏi những thứ vật chất ấy, tôi sẽ cho em không thiếu thứ gì, còn yêu em lâu dài, thật sự tôi chưa nghĩ tới. Tôi không lăng nhăng, tôi không bắt cá, vì sao tôi quen em ư? Vì tôi cô đơn, tôi cần một người bạn gái, vì… một chút vụ lợi đàn ông. Tôi có khốn nạn lắm không?!

Anh còn cơ hội không em?

Từ ngày có em, cuộc sống tôi vẫn thế, có khác chăng là em hay lèo nhèo nhắc nhở đủ điều. Phiền chết được. Tôi là thằng con nít sao? Tôi tự biết phải làm gì. Em cứ loăn xoăn làm mọi chuyện như nghiêm trọng lắm. Càng ngày tôi thấy khó chịu khi có sự hiện diện của em. Phai out thôi…

Em khóc… Con gái mà, sẽ qua mau thôi. Thà đau khổ một lần còn hơn sau này đau khổ kéo dài. Để em biết tôi không yêu em chắc em sẽ chết mất. Nên tôi nói rằng hãy tạm xa nhau một thời gian.

– Alo, anh vẫn khỏe chứ. Ở đó có mưa không anh?

– Alo, anh… anh… đang mưa lớn lắm em à. Em ơi… mình… mình… anh còn cơ hội yêu em lần nữa không? …..

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here