Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy.

***

1. Anh

Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy.

Em rửa chén đi, thế giới để anh lo

Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy gì đó, cô giáo khen anh đẹp giai vẽ giỏi, gọi anh là “họa sỹ tí hon”. Anh tí tởn chạy về khoe với mẹ nói mẹ ơi cô gọi con là quạ tỉ tí hon rồi từ đó trở đi anh nuôi giấc mơ làm họa sỹ. Anh vẽ nhiều và vẽ đều.

Năm anh mười ba tuổi, anh mơ sau này mình thành người công an nhân dân vì năm đó trên VTV chiếu cái phim gì đó về công an hay lắm. Ước mơ này không dài lắm vì sau đó ít lâu anh phát hiện ra mình chúa ghét các bạn/các trú công an phường. Anh gọi là trú, không phải chú, hồi xưa anh học chính tả được cô khen mà, yên tâm.

Năm anh mười lăm tuổi, ước mơ của anh là thi vào đại học sư phạm và trở thành giáo viên dạy môn Văn. Rồi anh phát hiện ra đời không như anh mơ lắm, thực tế có nhiều thứ phũ phàng hơn mình tưởng. Sau này, anh vẫn thi sư phạm và kết quả như em biết đó, thôi đừng nhắc lại đau lòng.

Năm anh mười bảy, ước mơ của anh là kiến trúc sư vì nhiều thứ tuổi thơ bỗng dưng nhen nhóm lại. Anh vẽ giỏi nhưng học toán quá ngu. Ô kê, đơn giản đó là lời bao biện xíu xiu vậy thôi.

Năm anh hai mươi hai tuổi, anh ngửa mặt lên trời ngắm mây bay chim bay đủ thứ bay và hỏi anh ơi thật ra là anh mơ cái quái gì hả anh.

Vì vậy, anh chỉ nhét vào đây vậy thôi, vì biết đâu em thích rửa chén. Cái này không phải là ước mơ, mà là hy vọng bé nhỏ của anh.

em rửa chén đi, thế giới để anh lo
trên nóc nhà cao anh ngồi một mình, trong căn phòng nhỏ em ngồi xếp từng chiếc áo
anh gọi tên em
thành phố về khuya mịt mờ và vắng lạ
chẳng có tiếng trả lời
anh thấy mình quay cuồng mải miết
em lẳng lặng đợi chờ
anh đứng giữa đất trời
nhìn ra bao la rộng lớn
em nép sau khung cửa nhỏ
bàn tay tự ôm lấy bờ vai
một ngày hai mươi bốn tiếng đi qua, một đêm dài đi qua
anh tự hỏi điều gì ngăn cách chúng ta?

Phan Hải

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here