(truyenngan.com.vn) – Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé hiền lành và nhút nhát cùng chú chó nhỏ của mình – Kiki.

Đây không phải là truyện kinh dị…

***

1.

Từ lúc Cậu bé còn nhỏ xíu, nhỏ xíu, chú chó nhỏ đã ở cạnh cậu chủ. Nó quanh quẩn bên cậu bé, chơi đùa và bảo vệ cậu bé. Nó lớn lên cùng cậu bé cho đến lục cậu bé đi học lớp 1, rồi lớp 2, lớp 3…

Họ : Một người – một chó, nên tôi chẳng thể nào kể ra những lời thoại hai chiều.

Vì cậu bé thì dặn dò “Tao đi học nhé, mày ở nhà ngoan”, “Ki ki, tao về rồi” “Ki, lại đây ăn cơm nào”.

Và Kiki đáp lại bằng những tiếng “gâu gâu, gâu, ẳng” và cái quẫy đuôi vui mừng.

Ngày qua ngày, Kiki trở nên già nua và yếu ớt. Nó thở những hơi thở khó khan và nặng nhọc, cậu bé trèo lên giường, ôm Ki vào lòng an ủi, nhưng bố mẹ cậu bé không cho phép. Sợ Kiki sẽ chết trên giường của cậu bé, liền đưa nó ra ngoài.

Cho đến ngày một ngày, sau khi đi học về, cậu bé chạy theo thói quen chạy đi tìm Ki, nhưng bố mẹ nói Ki đã chết.

Tôi có thể cảm nhận những giọt nước mắt của cậu bé rơi xuống, òa vỡ, như một thứ tình cảm đẹp đẽ nhất trên đời này, thứ tình cảm mà khi càng lớn lên – là thứ tình cảm không thể tìm lại được nữa. là thứ tình cảm khiến tôi đau lòng.

Nhưng thôi, tôi sẽ nén lại những tình cảm cá nhân kể tiếp câu chuyện này cho bạn nghe.

Vì ta quá yêu chủ nhân

2.

Cậu bé vẫn phải đến trường, nhưng kể từ lúc Kiki chết đi, nó dường như yếu đuối và ít nói hẳn. Nó không giao tiếp với các bạn, hoàn toàn đóng kín tâm tư tình cảm của mình.

Khi một linh hồn bị nhuộm đen, nó không có kiếp sau mà đi vào con đường vĩnh viễn –con đường của sự đau khổ , trống rỗng.

Nhưng tôi đã viết lại câu chuyện đó, tôi mong nó được siêu thoát, vì kể cả con người, khi mắc tội cũng có thể sửa chữa. Tôi muốn nó có một cơ hội để được trở lại bên chủ nhân của mình, dùng hết phần đời tiếp theo để bù đắp cho đôi chân nó đã lấy đi.

Hà Nội 08/10/2012

Tiểu Phong Linh

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here