(truyenngan.com.vn) Rồi nhiều đêm sau đó, có đêm anh bất chợt tỉnh giấc thì thấy Thương Huyền đang ngồi ngay bên cạnh, cô ấy cứ trân trân nhìn anh, gương mặt không biểu cảm.

***

Em vẫn đi qua những nơi mà chúng ta đã từng qua, nơi nào cũng thấy thấp thoáng bóng dáng anh trong kí ức em. Từng con đường, từng ngõ ngách đối với em đều trở nên thân thuộc. Mình đã từng nắm tay nhau bước trên con đường xanh mướt hai hàng cây, vậy mà giờ này chỉ còn những chiếc lá khô rơi rớt trên vai em.

Em vẫn ngồi một mình trong quán cà phê ấy, nhớ hôm nào anh còn ngồi nhìn em qua làn khói hương cà phê mong manh, nhưng bây giờ chỉ còn mình em với cà phê đắng và tiếng vĩ cầm buồn da diết. Em vẫn đi tìm anh với trái tim nặng nề, tìm trên những con phố khuya hiu hắt ánh đèn, tìm trong kỉ niệm, trong nỗi nhớ. Em lang thang như người mộng du.

Và em đã dừng chân ở nơi đó. Nơi đầu tiên anh nói tiếng yêu em, nơi chúng ta thường hò hẹn và cũng là nơi anh nói câu chia li.

Ám ảnh

Đó là một cánh đồng hoa bồ công anh, loài hoa mà em yêu nhất.

Còn nhớ không anh những buổi chiều mình ngồi bên nhau nhìn những cánh hoa bay? Anh đã nói là anh sẽ yêu em mãi mãi, yêu một mình em thôi. Lời nói gió bay đã theo anh đến tận phương trời nào. Em đã tự nhủ lòng là phải quên anh đi, nhưng em không thể nào lừa dối trái tim mình. Em nhớ anh nhiều lắm.

Làm sao em có thể quên nụ cười ấy, giọng nói ấy, hình bóng ấy. Làm sao em quên những vòng tay siết chặt và những nụ hôn ngọt ngào. Anh đã bước vào cuộc đời em rồi bất chợt bước ra đi, cho em bất ngờ hụt hẫng.

Chiều lộng gió, chỉ còn mình em ngồi đây giữa không gian cao vời vợi. Hàng ngàn cánh hoa bồ công anh bay tan trong gió, nhiều quá, đẹp quá. Em ngồi đây chờ anh nhé. Trái tim em nặng trĩu và đôi chân đã mỏi mệt rồi. Em sẽ chờ đến khi nào bồ công anh thôi bay.

Nhưng, ô kìa, em thấy anh vẫn đứng đó, đứng giữa cánh đồng bồ công anh vẫy tay gọi em như mọi khi. Anh đã về đấy ư? Hay là em đang mơ? Phải rồi, thì ra là anh chưa bao giờ rời xa em cả. Tất cả chỉ như một cơn ác mộng thôi phải không anh? Chờ em nhé, em sẽ chạy đến và ôm anh thật chặt, để anh không bao giờ rời xa em nữa.

Cô ấy đã nhảy. Không, cô ấy không nhảy. Cô ấy chỉ bước về phía anh ấy, cô ấy bước về phía yêu thương.

***

Nhật Nam trở về nước sau mấy năm du học. Đi qua con đường này anh có cảm giác rất đỗi thân quen. Đang miên man suy nghĩ thì anh nhìn thấy có một cô gái đang vẫy tay xin đi nhờ xe. Trông cô ấy rất quen, hình như anh đã gặp ở đâu đó rồi thì phải.

Phải mất mấy giây suy nghĩ anh mới nhận ra cô ấy chính là Thương Huyền. Đã bảy năm trôi qua, đến giờ họ mới có dịp gặp lại nhưng không ngờ lại trong tình huống này. Thương Huyền cũng đã nhận ra anh nhưng cô ấy không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.

Ám ảnh

Cô vẫn chào hỏi bình thường rồi ngỏ ý xin đi nhờ xe. Anh thấy Thương Huyền vẫn trẻ đẹp như ngày nào, đôi mắt vẫn trong veo như thế. Còn anh, sau chừng ấy năm lăn lộn ở xứ người, thời gian đã phủ một lớp bụi phong trần lên vẻ bề ngoài.

Thấy Thương Huyền ngồi yên lặng nhìn xa xăm, anh chủ động lên tiếng:

– Mấy năm qua em sống thế nào?

– Em sống mà như không sống.

Trên cao, một ánh sáng thần tiên ma quái đang mời gọi anh. Anh bước về phía ánh sáng đó trên những bậc thang dài, thật dài, những nấc thang đưa anh đến một thế giới khác. Từ trên cao, Thương Huyền đang vẫy gọi anh, cô ấy chìa bàn tay ra, anh đã nắm lấy bàn tay đó.

“Anh ấy không qua khỏi. Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức”, các bác sĩ dừng công việc và đi ra ngoài.

Bên giường bệnh, bố mẹ và cả người yêu của anh đang khóc lóc vật vã. Bất ngờ anh tuột khỏi tay Thương Huyền và rơi vào khoảng không vô tận. Cô ấy đã buông tay.

“Bíp bíp”, máy theo dõi nhịp tim bắt đầu có tín hiệu. Các bác sĩ vội cấp cứu. Nhật Nam dần dần tỉnh lại.

Có lẽ Thương Huyền đã hiểu ra rằng yêu một người không có nghĩa là người đó phải thuộc về mình. Yêu một người là để cho người ấy đến với hạnh phúc đích thực của họ. Cô ấy mỉm cười, hồn phách tiêu tan theo hàng ngàn cánh bồ công anh.

Thiên Nga Đen

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here