(truyenngan.com.vn) Nghe kể rằng… phòng 101… dãy C… khu quân sự tôi đang học… từng có người tự tử…Người ấy là một cô gái, tóc dài, vô cùng xinh đẹp.

***

Nơi tôi học khá rộng, chia làm nhiều dãy. Trong khi dãy A và B nằm đối diện – ở giữa còn có một cái căng tin, buổi tối mọi người tụ tập vui chơi ăn uống – thì dãy C lại biệt lập một mình một cõi, lúc nào cũng có cảm giác âm u. Gần đó còn có một cái nhà kho bỏ hoang đã lâu.

Vốn quy định của khu quân sự là cấm ra ngoài nếu không có giấy xin phép. Nhưng hàng rào cũng lỏng lẻo, nên mọi người vẫn hay trốn ra ngoài chơi.

Mấy lần, từ trên lầu nhìn xuống, tôi thấy một đám người trông có vẻ không đàng hoàng cho lắm, vừa hút thuốc, vừa nhìn ngó vào cái dãy C vốn heo hút. Có cảm giác hơi sợ một chút, tôi yếu bóng vía chăng?

Hôm nay, ngồi trong phòng ăn mì, nhỏ bạn lại kể với tôi, rằng hình như có hai bạn học lớp nào ấy vừa bị bắt cóc. Nói chung thì, sự thật chưa rõ thế nào, nhưng mấy ngày nay không ai liên lạc được với hai bạn ấy. Rồi nhỏ khác lại thêm vào, cái nhà kho bỏ hoang ấy, lúc trước nghe đâu có vụ hiếp dâm giết người…

Tô mì bốc khói nay nguội tanh. Tôi ăn không nỗi nữa.

Tối đó tôi mất ngủ. Cửa phòng tôi không được chốt kĩ cho lắm, đẩy ra một cái là vào được ngay. Gió thổi, làm cánh cửa kêu cọt kẹt… Tôi run run cầm điện thoại trong tay…

Tôi lại nghe tiếng bước chân, rồi tiếng nức nở… Nhắm mắt thật chặt, tay nắm chiếc mền trùm kín đầu… Nhưng thanh âm càng lúc càng nỉ non…

Tôi hé hé đôi mắt, cuối giường gần toa lét… một bóng áo trắng… tóc dài…

White

Người đó giơ cánh tay về phía tôi…

Tôi vô thức… đi theo…

Người đó dắt tôi đến căn phòng nhỏ đó…căn phòng không có cửa sổ vô cùng ngột ngạt. Tôi băn khoăn, cửa đã khóa, làm thế nào vào được đây, thì đã bị người đó kéo vào.

“Ngồi xuống đi, ở đây không có ghế, thôi thì ngồi bệt xuống…” Người đó nói với tôi, rồi cũng ngồi xuống, lấy từ trong tay áo ra một sợi dây nhỏ…

Tôi run rẩy… hỏi…

“Ngươi… ngươi định làm gì?”

Người đó không đáp, với sợi dây trên tay, người đó buộc mái tóc dài của mình lại, thật gọn gàng. Người đó là nam nhân. Thật sự làm tôi phát hoảng.

“Anh… anh…”

Tôi lắp bắp… lùi lại sát bức tường…

“Nhát gan…”

Người đó thắp một ngọn nến nhỏ ở giữa phòng. Giờ thì tôi đã thấy đỡ tăm tối hơn, nhưng vẫn sợ.

“Ta không chiếm tiện nghi của ngươi đâu mà lo…” – Người đó nhìn tư thế hai tay bắt chéo trước ngực của tôi, khinh bỉ nói.

“Vậy anh kêu tôi đi theo anh để làm gì?” – Tôi hỏi một cách đầy nghi ngờ.

“Tôi cần cô giúp.”

Người đó nhìn tôi chăm chú, nhờ có ánh nến, tôi đã nhìn rõ được gương mặt người đó… là một mỹ nam nha. Nhưng mà, một mỹ nam, lại cần tôi giúp điều gì??? Đêm hôm khuya khoắt, lẽ ra tôi nên chăn ấm đệm êm, tại sao lại theo anh ta đến đây? Chỉ biết, một lực hút vô hình nào đó, khiến tôi đi theo anh ta một cách vô thức…

“Anh… là người hay là ma?”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm, làm mỹ nam có chút xấu hổ… nhưng anh ta đã lấy lại khí khái nam nhi ban đầu, còn hỏi ngược lại tôi:

“Thế cô nghĩ chúng ta vào đây bằng cách nào?”

Tôi nghĩ nghĩ một chút, rồi gật gật, rồi lại nhìn anh ta, rồi lại chặc lưỡi: “Tiếc thật, anh cũng thật đẹp trai…”

Anh ta gầm gừ, rồi chỉ cho tôi nhìn vào góc phòng… nói…

“Tôi chết… ở đó…”

Tôi trợn mắt nhìn anh ta. Bỗng dưng, đầu tôi thật nhức, và rồi… tôi không biết gì nữa.

***

Sáng hôm sau, lờ mờ tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trước căn phòng đó. Cảm thấy sợ hãi. Giấc mơ đêm qua, là thật sao?

Anh ta, người muốn tôi giúp… là thật?

Mồ hôi từng giọt từng giọt trên trán. Gió lạnh buổi sáng thổi qua… làm tôi rét run, ba chân bốn cẳng tôi chạy về phòng, nhảy lên giường trùm kín chăn…Mọi người vẫn chưa thức.

Tôi nằm co ro, xâu chuỗi những sự kiện vừa xảy ra đêm qua. Hóa ra, người đã chết trong căn phòng đó, là một nam nhân, hơn nữa, là bị hại chết.

“Này…” – Có cánh tay chạm vào người tôi.

“Á AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!” – Tôi hét lên, giấu mặt vào gối… – “Ngươi vẫn chưa đi sao?”

“Tiêu Sương Sương, bà bị ma nhập à?”

Là tiếng của Huyền Tử, nó giựt cái gối khỏi tay tôi, ngồi phịch xuống giường, ão não nói: “Ta không muốn đi tập thể dục đâu.”

À, ra là việc tập thể dục đại diện của phòng chúng tôi, vốn là tất cả mọi người đều phải xuống sân tập, nếu không, sẽ có người kiểm tra, cả phòng sẽ bị trách phạt, nhưng phòng chúng tôi đều là những kẻ lười biếng. Thế nên, mới có cái chuyện phân công đi tập thể dục như thế này.

Ão não là thế, nhưng Huyền Tử vẫn lôi tôi vào phòng vệ sinh, đánh răng sạch sẽ, rồi nó nói với tôi: “Ngươi chậm chạp quá, ta ra trước mang giày đây.”

Tôi ậm ừ qua loa rồi lại tiếp tục đánh răng, nhìn vào gương, tôi suýt đánh rơi cái cốc uống nước. Mà không, cái cốc rơi rồi, nước bắn tung tóe lên sàn.

Tôi ngó ra ngoài, phù, may mà mấy đứa bạn vẫn đang ngủ không biết trời trăng gì.

“Sao anh lại ở đây?”

Tôi hỏi, nam nhân đứng trước gương cười cười, cái nụ cười của hắn cũng thật mị hoặc. Tôi quay đầu đứng đối diện hắn, nhìn hắn thật kĩ. Đúng rồi, hắn không có chân, hiện đang lượn qua lượn lại trước mặt tôi.

Nói rồi, ả ném một bình rượu khác về phía tôi, tôi may mắn tránh được, nhưng lại đạp trúng mảnh vỡ của bình rượu lúc nãy, tôi ngã xuống, trầy xước tay chân, nhưng, tôi không phút giây nào buông lọ đựng xương cốt của Đoản Phong ra.

Đoản Vi cầm một con dao lớn, tấn công tôi, động tác của ả rất nhanh, tôi vơ lấy một lọ hoa, ném về phía ả, con dao của ả sượt qua bả vai tôi, chảy máu. Đau, thật sự rất đau, tôi cố gắng lết ra ngoài, thì bị ả nắm lấy tóc, giật mạnh về phía sau. Ả đập mạnh đầu tôi vào tường, hét lên:

“Mày cũng bị thằng nhãi ấy dụ hoặc sao, lũ chúng mày điên hết cả rồi!!!”

Tôi bị ả làm cho hoa mắt chóng mặt, cũng may, cạnh tường có một thanh kiếm gỗ, tôi cố gắng đoạt lấy, chém vào người ả, ả thấy đau nên thả tay ra “Mày khá lắm, để xem mày chết hay tao chết…”

Tôi thấy ả phát điên lên rồi nên cố gắng thoát ra ngoài, ả ném con dao vào người tôi, lần này là ở lưng, tôi đau đớn hét lên một tiếng, rồi ngã xuống. Trong cơn mơ màng, tôi mông lung nghe thấy tiếng gọi của Huyền Tử, tiếng xe cảnh sát. Có lẽ, lúc đứng nghe Đoản Vi la hét, tôi đã nhanh trí bấm nút gọi cho Huyền Tử, nó cũng biết nơi tôi đến, nên đã cứu tôi một phen.

Khi tôi tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong phòng cấp cứu, toàn thân băng trắng, cũng phải, tôi bị thương nhiều chỗ vậy mà. Trông thật giống phế nhân. Huyền Tử ngồi cạnh gọt trái cây, nó bảo may mà nó đến sớm, không thì tôi đã chết trong tay ả rồi. Nó nói với tôi, khi cảnh sát đến, thấy ả đang tự siết cổ bằng dải lụa trắng, trông có vẻ rất đau đớn, và vẻ mặt rất không mong muốn như vậy chút nào… Còn tôi, toàn thân đầy máu, nhưng vẫn cố sống cố chết ôm chặt chiếc lọ, một chút cũng không buông ra.

Tôi không nói gì… Chỉ nhìn ra cửa sổ phòng bệnh, nơi những chiếc lá đã rơi rụng gần hết, những cành cây khô héo trông thật ảm đạm. Tôi cũng không gặp lại Đoản Phong nữa, tôi chỉ nhớ, lúc tự tay đưa lọ đựng tro cốt cho mẹ hắn, hắn chỉ nhìn tôi, nhìn thật lâu, ánh mắt hắn, thật sự rất đau khổ.

Hắn nắm tay tôi một lúc lâu, rồi buông tay…

Tôi nhìn hắn đi càng lúc càng xa, nước mắt chảy từng giọt, từng giọt, tôi cũng không hiểu vì sao. Tôi nghe rõ từng câu từng chữ hắn nói với tôi…

“Xin lỗi… lẽ ra… tôi không nên đến tìm cô…”

Tôi đâu có trách hắn, chưa một lần trách hắn.

Cả một tháng sau đó, tôi luôn nhớ đến ánh mắt ám ảnh của hắn, tôi không biết, giờ đây hắn như thế nào, đã được siêu thoát chưa, đã bớt đau đớn vì sự thật tàn nhẫn mà Đoản Vi đã gây ra cho hắn chưa. Tôi cũng có cảm giác mất mát một cái gì đó, nhưng tôi cũng không biết đó là cái gì, nên cũng không để ý nhiều nữa. Huyền Tử nó nói với tôi, dạo này trông tôi cứ như con ngốc, hay nghĩ ngợi rồi trầm tư một mình, làm nó cũng muốn dẫn tôi đi xem bói, xem có bị nhập gì hay không, nào là khu quân sự ấy cũng có nhiều oan hồn vất vưởng lắm.

Tôi chỉ cười với nó mà không nói gì.

Tôi với hắn, vô duyên vô phận, gặp được nhau một lần trong đời, cũng thật lạ kì…

Vương Ngọc Tử Y

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here