Tôi thua. Thua trắng tay. Chiếc Dream II cũng đi nốt. Thành “cờ bạc” giúi vào tay tôi mười ngàn tiền thương hại. Tôi cay cú. Nhưng vẫn phải cầm. Tồi tệ!

***

Tôi là Hà “tư bản”, tôi tiêu tiền khỏi phải nghĩ, vậy mà giờ lại phải cầm mười ngàn tiền thương hại của nó. Lẽ đời lên voi xuống chó là vậy. Không cầm thì đi bộ mà về. Mà cầm thì…

Hôm nay số tôi đen. Đen như cún vậy. Bốn triệu tiền dằn túi cùng chiếc xe cầm với giá hai chục triệu, thế là “đi ăn cướp”. Cay quá! Toi bỏ ra khỏi sới, đi một cách thảm hại ra cửa, tới nhà chờ xe bus.

Ở đó, cái nhà chờ tồi tàn ấy, những kẻ nghèo nàn với những mùi chợ búa làm tôi ái ngại. Lần đầu đi xe bus, tôi muốn ói.

Một canh bạc

– Cậu gặp vận xui hả?

Một cậu thanh niên cầm bộ bài, bảo. Tôi rút điếu thuốc cong veo trong túi ra. Gật đầu. Người thanh niên xỉa bài ra làm bốn phần nhỏ. Y chơi lần lượt từng phần bài. Tôi cảm thấy ngứa tay. Y nói như khiêu khích.

– Tôi đang buồn vì không có ai chơi cùng đây.

Tôi quay mặt đi, mắt chạm vào chiếc biển ghi “Giá vé đồng hạng 1.000 đ/khách”. Có nghĩa là còn 9.000đ. Tôi lầm bầm:

– Chia ba bài bỏ một. Nhất 5.000đ, tứ quý 10.000đ. Chặt 3 cây 3.000đ.

– Được. Chia đi.

Ván thứ nhất, tôi thắng

Y tên là Tuấn, người Thanh Hoá.

Ván thứ hai, thứ ba, trong túi tôi đã rủng rỉnh 40.000đ. ván thứ năm, thứ sáu… y là một thằng ngu trong trò chơi đầy trí tuệ như thế này.

Ván thứ 10, tôi bị chặt tứ quý, mất 50.000đ, song lại nhất, vì thế chỉ mất 20.000đ.

Ván thứ 19, chiếc xe bus đã chạy, túi tôi đầy tiền.

Ván thứ 26, tôi chặt tứ quý, y thua toi 100.000đ.

Ván thứ 32, y đặt chiếc nhẫn vàng ra.

– Cũng được cô ạ!

Tôi kinh hoàng nhận ra tôi đang đón lấy một cốc bia Đức sóng sánh và tôi thấy, tôi đang khoái trá uống một hơi hết cốc bia, rồi lại thấy chính cái thằng tôi mở khoá xe Spacy 125. Chiếc xe phụt khói lao đi. Tôi chạy tới cô bán bia hơi, tôi hoảng hốt.

– Cô ơi! Cô ơi!

Cô bán bia hơi như không nghe thấy, không nhìn thấy. Cô cho tiền vào túi, thu dọn cốc tách. Tôi chạy tới. Tôi thấy mình đi xuyên qua người cô. Và cơn gió tới, tôi bị hất bổng lên, tôi bay đi. Trong tay tôi chỉ có bộ bài. Chẳng hiểu từ đâu.

Có lẽ tôi nên bắt chước Tuấn…

Trần Tử Hạ

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here