(truyenngan.com.vn) Tôi đã nhìn người bạn thân nhất của mình nhảy từ hành lang lớp học xuống.

Khoảnh khắc ấy, cả cơ thể đó như hòa lẫn với màu trời hoàng hôn đỏ ối buồn bã đến kỳ lạ.

Và đẹp đẽ.

***

Tôi thường vẽ, vẽ rất nhiều. Không phải những bức chân dung hay phong cảnh, mà là về xác người chết. Đó là thứ hấp dẫn hơn cả.

Tôi không vẽ mắt cho những xác chết đó bao giờ, nhưng dường như chúng đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Chủ nhân của chúng.

Đam mê xác chết

Đa phần tôi vẽ bằng sự tưởng tượng là chính, hiếm hoi lắm mới có nguyên mẫu là thật. Mà muốn thế, tôi phải học cả giải phẫu cơ thể sống. Tôi dành nhiều thời gian cho việc này, hơn cảviệc để ý xem vì sao dần dần tôi không có lấy nổi một người bạn.

Mẹ tôi cũng có lo lắng. Bà không thể hiểu nổi con gái bà thấy niềm vui gì từ việc ngắm nghía những xác chết và vẽ chúng chất đầy trong phòng. Nhưng mẹ không bao giờ can thiệp vào cuộc sống của tôi.

Một người đàn ông trung niên giàu có thường bỏ rất nhiều tiền để mua các bức tranh vô dụng ấy. Ông ta không giải thích gì nhiều, treo chúng vào một căn phòng sâu trong căn biệt thự ven hồ màu trắng, mà đôi khi tôi có dịp đến thăm.

***

Một ngày, tôi đến để giao tranh đã được đặt hàng. Người mở cửa không phải bà quản gia. Thay vào đó là một chàng trai có đôi mắt tím thẫm lạnh lùng.

– Cậu tìm ba tôi? Ông đi vắng rồi.

– Tôi chỉ đến để đưa cái này – Tôi nói, nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu ta.

– Cậu muốn vào nhà đợi không?

Không hiểu sao, tôi gật đầu.

Bên trong căn biệt thự là tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng ra. Trang nhã và lịch thiệp, song không che giấu nổi những tổ hợp trang trí kỳ lạ. Vài bức tượng thạch cao rải rác khắp vườn nhà, và mô tả các hoạt động như thể nghi lễ hiến tế. Trầm ngâm. Im lặng.

Mùi tử đinh hương phảng phất ma mị.

Chiếc máy quay đĩa vẫn vang lên bản ” Devil’s trill Sonate” của nhà soạn nhạc người Ý Giuseppe Tartini – thứ âm điệu kỳ dị đòi hỏi kỹ thuật vượt trội của người chơi. Tiếng kêu thét của quỷ dữ.

– Được không? Một bản giao hưởng tuyệt vời.

Cậu ta nói trong lúc rót trà cho tôi. Grey tea.

– Nhưng không thật sự thuần thục. Ai chơi vậy?

– Là tôi.

– Ái chà.

Khi nhìn vào gương mặt cậu ta, tôi cảm nhận một sự rùng mình của phấn khích.

Tôi muốn vẽ. Say mê và hoàn toàn chìm đắm trong vũng chết ấy. Muốn đưa cậu ta vào bức tranh của riêng tôi, nhìn gương mặt xinh đẹp ngập trong vũng máu và đôi mắt tím sẫm lạnh lùng mở căng trong màn đêm…

Đam mê xác chết

– Cậu vẽ gì vậy, đưa tôi xem đi.

Tôi đưa bức tranh cho cậu ta. Hình ảnh khuôn đầu lăn lốc lại hiện về ám ảnh.

– Cái này đúng là sở thích của ông ta nhỉ? Những thứ bệnh hoạn. Dù vậy, cậu vẽ rất đẹp.

– Cảm ơn.

– Vậy ra cậu là chủ nhân của mớ tranh ba tôi nâng niu trong tầng hầm. Tôi đã luôn tò mò ai có thể vẽ nổi những thứ ghê tởm đến thế…

Tôi cố nhớ lại về chúng, nhưng dường như mọi thứ chỉ hiện về lờ mờ. Treo cổ, phanh thây, lăng trì… Hàng chục bức, đủ mọi tư thế, màu sắc và dáng điệu. Giờ thì nó phủ một bức màn đen đặc.

– Cậu thường dùng sắc đỏ và đen. Trộn lẫn. Màu rất mạnh, nhưng nét vẽ lại chau chuốt mềm mại. Và không hề có mắt. Cậu sợ hãi điều gì?

À, phải rồi, tôi không vẽ mắt bao giờ. Vì sao nhỉ?

Nhưng nếu là con ngươi tím thẫm kia…

Tôi nhất định sẽ vẽ.

– Cậu cũng bị ám ảnh bởi cái chết, có phải không? – Tôi buột miệng hỏi. Vũng chết quanh cậu ta – ảm đạm một cách khác thường.

– Một nỗi đam mê bại hoại không điểm dừng…

Tôi nhìn những vết cắt nổi bật trên nền da trắng xanh xao. Phải, cậu và tôi là đồng loại.

Cậu ta đưa tôi vào một căn phòng lớn trên lầu. Nhìn sơ qua có vẻ là phòng ngủ. Những cuốn sách vương vãi. Mô hình cơ thể bị mổ xẻ. Và những bức tranh ảnh chụp các vụ án mạng đầy tường.

– Cậu với bố cậu có sở thích giống nhau đấy chứ.

– Vậy mới sống nổi với nhau – Cậu ta nhún vai – Minh, rất vui được gặp cậu.

– Tôi là Tường Vi – Tôi mỉm cười đáp lễ.

– Xác người chết là sự vật đẹp đẽ nhất trên thế gian. Tôi nghiên cứu những thứ ấy khi vẫn ở bên Anh du học. Cậu biết Jack The Ripper chứ?

– Ông ta là nguồn cảm hứng lớn của tôi.

– Phải, của cả triệu người trên thế giới nữa. Thủ pháp hoàn hảo không dấu vết, trí thông minh tuyệt vời và khả năng giải phẫu khôg bàn cãi. Một vết nhơ của cảnh sát Anh.

– Cậu đang muốn lặp lại nó chăng?

Tôi cười nhẹ.

– Rất tiếc, vì đã có người nẫng tay trên của tôi rồi.

Tôi trở về nhà, tắm rửa. Hơi nước lạnh có chút rùng mình. Những dòng nước chảy tràn, xô đẩy, cuộn lại, lăn dài trên cơ thể, rồi chậm rãi bò dưới mặt sàn đá, tựa như…

Đam mê xác chết

“Cậu đã quên tôi rồi sao?”

Một giọng nói nhẹ nhàng lướt qua tai tôi.

“Đồ bẩn thỉu.”

Trong phút chốc, cả người tôi đông cứng.

“Gột sạch đi. Máu ông ta vẫn còn dây trên người cậu kìa.”

“Cút… Cút đi!”

“Cút đi ư?”

Một bàn tay túm chặt lấy tóc tôi, giật mạnh, dí sát vào chiếc gương trong phòng tắm. Hai gương mặt hiện ra.

“Nhìn cho kĩ đi! Máu đó! Máu của lão khốn đó đó! “

Cả người tôi phủ toàn bởi máu. Dưới chân, máu trên sàn trào ngược. Tay vẫn còn cảm thấy hơi lạnh của lưỡi dao.

Phía góc bên kia. Con ngươi đang trợn trừng.

– Khônnnggg!!!!!!

– Vy?! Con có sao không?!

Mẹ tôi xô cửa chạy vào. Tôi ngồi đó, bệt trên sàn, run rẩy.

Không gì cả.

Chỉ là nước.

– Con… Không sao…

Vẫn những ảo giác đó.

Đôi mắt trợn trừng.

“Phải, lão ta đã thấy hết tất cả tội lỗi của mày đó.”

“Im đi. Mày chỉ là ảo giác của tao mà thôi.”

***

– Mẹ nghĩ con nên đi khám lại…- Bắt đầu bữa cơm tối bằng lời gợi mở của mẹ tôi.

– Dù có uống bao nhiêu thuốc, gặp gỡ bao nhiêu bác sĩ tâm lý thì kết quả vẫn vậy mà thôi mẹ. Sock tinh thần gây nên ảo giác là chuyện không thể tránh khỏi…

Nói rồi tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt bà:

– Chẳng thể nào chữa nổi đâu.

Cứ như vậy, im lặng cho đến hết bữa ăn.

Mẹ tôi tốt, nhưng bà chẳng thể hiểu được tôi. Cuộc sống tồn tại song song, tựa như 2 đường thẳng. Bà có thể chăm sóc tôi, yêu thương tôi, nhưng không thể bước vào thế giới của tôi.

Điều đó làm tôi nhớ đến chàng trai chiều nay. Thứ cảm xúc mãnh liệt thôi thúc bản năng muốn vẽ – một tiêu bản hoàn hải, sống động, thực thụ hẳn nhiên sẽ thích hợp với sắc đỏ điên cuồng. Đôi mắt tím thẫm như hổ phách lặng lẽ soi xuống tận đáy tâm hồn…

Đam mê xác chết

Tôi mở máy tính. Gõ cái URL chiều nay cậu ta đưa cho tôi với thái độ kỳ quặc, gần như… Hưng phấn? Một tên miền chưa ừng thấy bao giờ.

“Chào mừng đến với Nirvana”

“Chấp nhận hay không?”

Cái gì thế này… Niết Bàn à? Nơi siêu thoát linh hồn?

– Đáng tiếc. Lẽ ra cậu đã nằm trong bộ sưu tập ảnh của tôi rồi.

– …

Đột nhiên tôi có 1 khao khát, đó là giết chết kẻ này.

Minh lấy máy ảnh ra chụp lại từng góc độ căn phòng, tỉ mẩn và say sưa đến độ tôi tự hỏi liệu ban đêm cậu ta có vừa ôm mớ ảnh vừa rú lên điên cuồng không. Gã “đồ tể Jack” dần tỉnh, đôi mắt vẫn còn mê man dưới tác dụng của kìm điện. Minh dường như không để tâm đến điều đó, kết thúc shot cuối rồi đóng máy lại.

– Sao?

Tôi im lặng.

– Có muốn chụp vài pose với hắn không? Người nổi tiếng chả mấy khi được gặp đâu.

– Gọi cảnh sát, rồi biến thôi. Tôi mệt rồi.

Tôi mặc tạm bộ trang phục của nạn nhân trước bị vất trong góc phòng, nghiêng người nhìn Minh. Cậu ta đột nhiên quay lại cái xác vẫn bị đóng trên tường rồi phá lên cười.

– Gã là của các người, sao phải vội vàng thế. Được thôi, chúng tôi đi đây.

Tôi không rõ Minh đang nói với ai, nhưng hắn đã lôi tuột tôi đi, còn ngoái lại gã bác sĩ mà nháy mắt:

– Chúc vui vẻ với các tác phẩm của mình, “đồ tể Jack”!

Xác cô gái như cử động, tay chân tách khỏi tường, trườn xuống sàn. Chiếc bụng rỗng hoác bị mổ phanh lẫn lộn thứ màu đỏ đen rợn người. “Nó” bò rất nhanh, máu theo vết thương trượt dài thành vệt kì dị.

Đam mê xác chết

Tôi nghe thấy tiếng hét của gã đó.

Trước khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, bong cô ta đổ sụp xuống thân hình gã, cùng những bóng đen khác – ngấu nghiến lấy cơ thể sống…

Điên dại.

***

Tôi cất bức tranh mới của mình sâu dưới đáy tủ, không bán, mà coi nó như 1 kí ức nho nhỏ cần che dấu.

Tôi gọi nó là “Bữa tiệc cuối cùng của Đồ tể Jack”.

Minh thi thoảng vẫn đến nhà tôi chơi, mang theo những tranh ảnh hay tư liệu về những vụ thảm sát khủng khiếp, các hình phạt tra tấn Trung Cổ… Nhưng chưa bao giờ giải thích cho tôi việc xảy ra hôm ấy.

Khi cảnh sát tìm đến nơi, họ chỉ còn lại 1 căn phòng nhầy nhụa toàn thịt sống.

Vụ án khép lại.

Tôi tiếp tục ham muốn đôi mắt tím thẫm của cậu ta. Và tôi biết, hơn ai hết, cậu ta khao khát đưa tôi vào bộ sưu tập xác chết của mình.

Chúng tôi vẫn đang chờ đợi.

Bởi đây là 1 trò chơi.

Cho đến khi có kẻ thắng cuộc…

Kenn

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here