(truyenngan.com.vn – Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1.)

Mỗi khi ngủ nghiêng người, áp tai phải xuống gối là nó lại nghe có tiếng tí tách rơi tựa như tiếng nước. Cảm giác cứ như dưới nền gạch này có một căn hầm bí ẩn đang tồn tại….

***

– Này! – Cái đập vai của Duy làm nó hú hồn. – Sao dạo này thấy mày hay thẫn thờ vậy? Còn cả nửa học kỳ nữa mới thi đại học mà! Học nhiều nên rối trí hả? Tao đọc trên báo thấy nhiều đứa học mà suy nhược cả cơ thể, cũng không ít trường hợp bị thần kinh nữa đó.

Nó đang suy nghĩ có nên kể cho Duy nghe cảm giác kì lạ mà mỗi đêm nó gặp không, sợ thằng bạn lại kêu nó khùng nữa nên thôi. 

Căn hầm bí ẩn

Trên đường đi học về nó cứ nghĩ mãi về những âm thanh lạ kỳ dưới gối nó. Tiếng nước tí tách rơi, tiếng rên rỉ, gầm gừ hay đại loại là tiếng của một ai đó….Không lẽ nó hoang tưởng trong suốt mấy tháng qua. Lần này nó lại bị giật bắn người bởi tiếng mẹ nó.

– Mai! Cầm bó rau, mấy con cá về nấu này con. Hôm nay, có khách đặt mấy lẵng hoa lát chiều họ lấy nên mẹ ở lại tranh thủ làm cho kịp.

– Vậy lát nấu xong con mang cơm ra cho mẹ.

– Nhờ em con mang ra được rồi, tranh thủ nghỉ ngơi rồi tập trung mà học.

Nó sống với mẹ và em gái. Mẹ nó khéo tay lắm, có nguyên một cửa hàng hoa lẫn bánh kem ngoài chợ. Hoa mẹ đẹp, bánh mẹ ngon là câu hai chị em nó thường nịnh mẹ! Mà ngon thật, đẹp thật. Không bù hai chị em nó vụng chẳng biết làm gì ngoài học. Còn bố nó, chẳng bao giờ thấy nó kể với bạn bè dù chỉ nửa từ bố. Nghe đâu, bố nó bỏ nhà đi với người đàn bà khác và đã có con cùng một gia đình hạnh phúc. Tháng tháng vẫn gửi tiền đều đều chu cấp cho 2 chị em nó. Ký ức về bố với 2 chị em nó lập lòe chỉ mờ mờ ảo ảo. Nếu có chạm mặt nhau ngoài kia chắc cũng chẳng nhận ra. Càng lớn, nó càng hiểu được nỗi đau của mẹ và chỉ thêm oán giận người đàn ông có một phần trách nhiệm sinh ra tụi nó.

Sáng nay, nó được nghỉ tiết sớm và quyết định ghé vô bệnh viện của bố Duy khám thần kinh của mình. Và tất nhiên mọi việc đều ổn, chỉ trừ một việc.

– Tao tính nói với mày chuyện này lâu rồi mà sợ thần kinh mày yếu không chịu được.

– Chuyện gì! Mày không nói tao còn thấy lo hơn ấy. Mà trước giờ chuyện của mày có bao giờ làm rung động thần kinh của tao đâu.

Nghe con bạn mỉa mai mà sĩ diện trào lên tới não nhưng Duy vẫn phải kể: – Nghe bố tao nói nhà mày hồi xưa là nhà của một ông Tây nào đó giàu lắm, có căn hầm bí mật giam lỏng những người phản bội ông ấy cho đến khi mục xương thì thôi.

Chợt nhiên có luồng gió lạnh làm dựng đứng hết gai ốc nó. Vậy là những gì nó nghe thấy tiếng nước, tiếng gầm gừ của ai đó…..Lẽ nào là của những oan hồn còn dưới đó sao!!!! “A a a a………” Nó hét lên một tiếng thất thanh làm cho mấy con bướm trên mấy cành hoa gần đó phải bay vội. Mọi người nhìn nó với một cái nheo mắt đầy ẩn ý. Duy gần nó nhất nên hứng trọn tiếng hét, thế nào mà anh chàng té xuống cả đất.

– Mày tính dọa ma tao thì cũng vừa vừa phải phải thôi chứ. Tiếng hét của mày kinh thật, cho đi lồng phim kinh dị được rồi đấy!

Nó lấy xe chạy thẳng, không buồn nói một tiếng với Duy, mặc những lời chửi rủa của thằng bạn theo sau. Nó phải bình tĩnh, phải có chứng cứ rõ ràng thì mới có thể nói cho mẹ hay Duy biết sự việc được. Ít ra thì thần kinh của nó đã được bố Duy – trưởng khoa thần kinh kiểm định. Cứ thế, thay vì lo lắng nó lại chuyển sang hào hứng dù ngực trái nó vẫn đập thình thịch liên hồi.

***

Tiếng chuông cửa reo lên làm nó tỉnh hồn như vừa thoát khỏi giấc mơ đầy kinh hãi giữa trưa.

– Mày ngủ hả? Tao tưởng không ai ở nhà. 5 cuộc gọi nhỡ, 5 lần chuông cửa. Mày uống thuốc ngủ hay sao mà say vậy.

Nửa tiếng sau, hết thuốc mê mẹ nó tỉnh dậy. Mọi người vây quanh giường nghe mẹ nó kể chuyện. Thực ra người ở dưới căn hầm ấy là bố nó. Bố nó bị bệnh phong cùi làm cho biến dạng khuôn mặt. Ngày ấy khi biết mình bị bệnh, bố nó đã tự tránh xa mẹ con nó để mẹ con nó hiểu lầm là bố nó bỏ đi theo người phụ nữ khác. Rồi khi bệnh trở nặng, ông được người ta đưa vào một trại phong cùi chăm sóc. Cách đây 10 năm, trong một lần cùng hội phụ nữ đi chăm sóc bệnh nhân phong cùi, mẹ nó phát hiện ra bố nó. Mẹ nó xin bố nó trở về nhưng bố nó cương quyết không muốn ảnh hưởng đến vợ và các con. Hai năm sau đó, bệnh tình của bố nó trở nặng hơn. Trước tình cảm và sự van nài của mẹ, bố nó không thể chối từ được nữa. Càng dần căn bệnh phong cùi làm bố nó mất đi khuôn mặt, mất luôn khả năng nói. Nhiều lần bố nó bị căn bệnh hành nên chỉ muốn tự tử. Việc mẹ nó xích chân bố nó lại là để bố không ra khỏi những thanh sắt tìm đến cái chết. Đâu đó có tiếng sụt sùi, có sự ngỡ ngàng, sự cảm thông hiện rõ trên khuôn mặt của những ai đang nghe câu chuyện. Mẹ nó cầm tay hai chị em nó nước mắt lăn khẽ xuống thái dương. “Mẹ xin lỗi hai chị em đã để hai đứa phải lo lắng! Mai, con tha thứ cho mẹ nhé!” Nó òa lên khóc như một đứa con nít 3 tuổi rồi ôm trầm lấy mẹ mà nức nở, mà tức tưởi.

Một tuần sau mẹ nó được xuất viện. Trong khoảng thời gian ấy bố nó đã được đưa tới một trại phong cùi. Hàng lau bên đường rì rào theo điệu ru của gió. Nó đưa tay ra khỏi xe hít lấy hít để mùi cây cỏ, hứng trọn những tia nắng của buổi sớm mai rồi nhoẻn miệng cười. Nó muốn nói với bố thật nhiều có cả xin lỗi, cả cảm ơn, và cả tình yêu dành cho bố bấy lâu nay nữa. Nhìn bố trong bộ dạng gớm ghiếc, không một chút sợ hãi nó chạy lại ôm chầm lấy bố. Tuy chỉ được ôm bố qua một lớp áo bảo vệ, dù lớp áo ấy có hơi dày nhưng nó vẫn cảm giác được tim mình nóng hổi, vẫn cảm thấy được sau lớp da sần sùi này có hơi ấm của người cha len lỏi vào sớ thịt nó. Không biết ôm nguyên một bộ áo bảo vệ dày cộm thế này bố nó có cảm nhận được giống như nó không nhỉ! Có giọt nước nong nóng chạm vào chiếc lúm đồng tiền trên má nó. Nó đã tự hứa không được khóc trước mặt bố, vậy mà… Bố nó lấy tay chạm vào kính của chiếc mũ bảo vệ như đang lau những giọt nước mắt cho nó. Cả 4 người gia đình nó có lẽ chưa bao giờ hạnh phúc như khoảnh khắc này.

Hơn một tuần sau bố nó mất. Trước ngôi mộ một tấm hình người đàn ông được phác họa bằng bút chì lồng trong khung kính đang nhìn nó bằng đôi mắt trìu mến. Chắc bố sẽ vui lắm với bức phát họa này của nó.

“Bố chưa bao giờ oán thán cuộc đời đã mang căn bệnh này đến cho bố. Bố chỉ tiếc là chưa dành hết yêu thương cho mẹ và các con. Bố luôn là người hạnh phúc nhất trên đời này vì có 3 nàng công chúa xinh đẹp luôn bên mình. Mai à! Bố biết con thi vào luật là vì bố. Nhưng bố muốn con không từ bỏ ước mơ của mình. Ước mơ của một kiến trúc sư. Xây dựng nên những căn nhà kiên cố không chỉ đẹp mà trong ngôi nhà ấy luôn có tiếng cười của những người cha, người mẹ, người con.”

Ngay sau đó, căn hầm bí ẩn được phá bỏ. Nhiều người cho rằng tại sao không giữ lại làm kỷ niệm nơi bố nó từng ở, sống và chiến đấu với căn bệnh này. Mẹ nó nói rằng: “Trong tim mỗi người đều có một căn hầm bí ẩn của riêng mình. Nơi đó có thể là nỗi đau, là nỗi nhớ, là tình yêu dành tặng cho một ai đó đã đi khỏi cõi đời này, mà có lẽ ít người có thể tìm thấy chìa khóa đi vào căn hầm ấy được.” Nhưng nó biết rằng, 3 mẹ con nó đều có chung một chiếc chìa khóa để mở một căn hầm bí ẩn.

Mai Thương

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here