(truyenngan.com.vn – Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1)

Không ai, không một ai biết được rằng tôi còn có một hoạt động khác vào ban đêm, khi chồng con tôi đã ngon giấc. 

***

Không hiểu sao mỗi khi thức giấc người tôi lại đổ mồ hôi hột, tim đập nhanh và cảm thấy vô cùng khó thở. Tôi chẳng thể nhớ tôi đã mơ thấy gì, hay tôi cảm thấy ra sao, tôi chỉ biết mỗi lần thức dậy tôi lại như mới vừa đánh nhau một trận tơi tả với ai đó, hay cái gì đó. Không có chút nhếch nhoáng của bất kì hình ảnh nào tôi đã thấy. Việc này đã lập đi lập lại cả tuần rồi! Tôi thật sự lo lắng cho thể trạng của mình, vậy nên tôi quyết định đi khám tổng quát sớm hơn định kì, và kết quả là tôi vẫn ổn. Ít ra là về thể chất.

Điều kì quặc nhất là tôi ngủ vẫn ngon. Ý tôi là tôi biết tôi đã ngủ một giấc sâu vì mẹ tôi bảo chẳng thấy tôi đi lung tung trong nhà, thậm chí tôi còn không nói mớ trong lúc ngủ. Quan trọng nhất là tôi cảm thấy tỉnh táo hoàn toàn chứ không có dấu hiệu mất ngủ, không có gì lạ ngoại trừ lưng áo ướt đẫm cùng nhịp tim đang chạy đua trong khi hơi thở muốn tắt nghẹn.

Biết! Nhớ! Rồi quên!

Giờ tôi xin vài phút tự bạch về chính mình. Tôi là sinh viên năm hai của một trường đại học về kỹ thuật ở Thành Phố Hồ Chí Minh, và đi ngược lại một chút với ngành học của mình, tôi thích viết. Thường thì tôi chỉ viết mỗi khi có ý tưởng gì hay ho, viết được một tí khi không còn hứng thú thì tôi ngưng viết. Chỉ vậy thôi, như một kiểu giải trí đơn thuần cho chính tôi chứ không hề có ý định cho ai biết đến những mẩu truyện của tôi. Ngày hôm nay, khi vừa ăn cơm, tắm rửa xong, tôi lập tức mở laptop ra và viết ngay. Tôi viết nhanh, viết nhiều, dường như tôi chẳng suy nghĩ chút nào. Tôi viết quên thời gian, tập trung đến mức mẹ phải vỗ vai tôi thì tôi mới dứt được mạch văn. Mẹ hỏi:

– Con làm gì mà ngồi trước máy tính cả buổi tối thế hả ?

Tôi gãi đầu cười hì hì : “Chỉ là đang có hứng nên con viết thôi. Mấy giờ rồi mẹ ?” – Mẹ tôi chỉ lên đồng hồ sau lưng tôi. Kim giờ đã chỉ số mười một. Vậy là tôi ngồi lỳ ở đây đã năm tiếng rồi. Quá nhiều so với thời gian tôi từng dành ra cho một lần viết truyện….

– Con viết nhiều quá đấy chứ, mẹ chưa bao giờ thấy con viết nhiều thế này. Nghỉ đi con bé này. Mai còn đi học nữa.

Tôi “dạ” lớn một tiếng rồi lưu truyện lại. Trước khi đi ngủ, tôi giật mình nhận ra, tôi chẳng thể nhớ mình đã viết những gì suốt năm tiếng!

***

Cả một rừng cây đang cháy phừng phừng, tất cả đều đang ngập trong biển lửa và màn khói dày đặc đến nỗi trông xa ai cũng tưởng đó là bề mặt của một tấm kim loại lớn. Chính Quyền đang điều động tất cả nguồn lực tới để cứu nguy cho khu rừng hiếm hoi còn lại ở vùng đất này. Chưa xác định được nguyên do nhưng người dân kháo nhau rằng ở ngay giữa rừng cây có một căn nhà gỗ chỉ có một bà lão sống, hẳn do bà ấy bất cẩn mà khiến bản thân mình cùng căn nhà bùng cháy, kéo theo cả cánh rừng đang chết dần trong lửa. Sau chừng ba ngày thì lực lượng tình báo tìm ra một phần của khu rừng đã được cứu khỏi bị thiêu rụi. May mắn thay, ngăn cách giữa phần rừng này với mảnh đất đang rực cháy kia là một nhánh sông lớn đã giúp cách ly phần lớn sức công phá của ngọn lửa hung hãn. Người dân liền chung tay cùng các lực lượng chức năng tổ chức canh giữ không cho lửa la liếm qua bên này.

Một đêm trăng sáng, ánh sáng dịu hiền bao phủ lấy mảnh rừng nhỏ ấy không khiến những người trong phiên gác khỏi lo lắng khi nhìn qua cả một vùng rộng lớn, một vùng tài nguyên đang dần biến mất trong bức tường khói đen ngòm. Đêm đã khuya, một anh con trai ngồi tựa lưng vào thân cây tràm, mắt nhắm hờ mong nhận được một chút thư giãn sau cả một ca trực kéo dài mười hai tiếng không ngơi nghỉ. Anh ta vừa nhắm mắt lại thì thấy đau nhói ở cánh tay, anh nhìn xuống thì thấy một con kiến đang dính cứng trên tay anh. Theo phản xạ, anh ta đập mạnh lên tay khiến con kiến chết ngay lập tức. Anh ta tập tức kiểm tra kỹ lại chỗ ngồi, đến khi chắc mẩm rằng mình không đang ngồi trên cái tổ kiến nào thì mới khẽ nhắm mắt đặng tiếp tục giấc nghỉ ngơi.

Một lần nữa, anh con trai lại bị đánh thức, không phải do con gì cắn, mà là do tiếng hét thất thanh của một cô gái. Cô gái ấy đang kêu cứu, anh ta vội vã đứng dậy đi tìm hòng cứu cô gái khỏi gặp nạn. Anh hét lớn vào không gian mờ ảo tràn đầy ánh trăng:

– CÔ GÌ ƠI? CÔ ĐANG Ở ĐÂU?

Vẫn chỉ những tiếng kêu la tuyệt vọng đáp lại, anh buộc phải dựa vào các giác quan của chính mình để tìm hướng phát ra âm thanh. Chỉ sau vài giây mò mẫm trong ánh sáng nhạt nhòa, anh tìm được đường ra bờ sông, nơi một cô gái đang vùng vẫy ở dưới nước. Hình như cô ấy bị rơi xuống dòng sông đang chảy siết, các xoáy nước cuộn trào ào ạt như muốn hút tất cả mọi thứ xuống tận đáy sâu thăm thẳm của con sông. Chàng trai chạy ào tới, hoàn toàn không để ý trên đường đi của mình có gì. Trong lúc vội vàng anh vấp phải một hòn đá rồi té xuống, lọt thỏm vào một ụ kiến lửa khổng lồ. Bị động, cả đàn kiến sôi sục lên tấn công. Chúng lao vào chàng trai, không chút thương xót. Anh ta hét lên, sự đau đớn bao lấy anh cùng tiếng gào đang chìm dần trong cổ họng.

Đàn kiến đang kéo ra đông hơn, đông đặc. Anh ta vùng lên hòng lao xuống sông để thoát thân, nhưng đàn kiến đã níu chân anh lại bằng những cú chích hung hăng nhất. Anh cứ bật đứng dậy rồi té lăn ra, anh la lên hòng kêu cứu nhưng dường như không có ai ở gần đó có thể nghe thấy anh. Nơi đây thanh vắng quá. Đôi bàn tay anh với tới trước, chỉ còn một bước chân nữa là mép nước, nhưng anh đã không làm được. Hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy là cô gái kia ngồi trên mặt nước, chiếc miệng xinh xắn phát ra giọng cười lạnh giá…

Biết! Nhớ! Rồi quên!

***

Tôi không còn là cô sinh viên năm hai ngày đó. Tôi đã có chồng cùng hai đứa con bé xinh. Cuộc sống tôi khá bình thường. Buổi sáng, tôi hôn tạm biệt hai đứa con đang đi học mẫu giáo khi tôi đưa chúng tới trường. Buổi trưa, tôi đi ăn trưa với chồng tôi tại một quán cơm văn phòng tương đối sang trọng và sạch sẽ. Buổi chiều, vợ chồng tôi cùng đi đón lũ trẻ rồi đưa chúng về nhà, chồng tôi lo cho chúng học bài, còn tôi thì loay hoay dưới bếp nấu cơm. Sau đó, vào buổi tốt, chúng tôi luôn có những bữa cơm gia đình hạnh phúc.

Không ai, không một ai biết được rằng tôi còn có một hoạt động khác vào ban đêm, khi chồng con tôi đã ngon giấc. Tôi viết. Tôi đã viết rất nhiều trong suốt mười năm qua. Sau hai năm kể từ khi tôi còn là sinh viên, cứ mỗi tuần thì tôi lại viết xong một truyện. Những năm sau thì tần suất truyện tôi hoàn thành tăng dần, một tuần, sáu ngày, bốn ngày, hai ngày…Cho đến giờ thì mỗi đêm tôi đều cho một câu truyện ra đời. Nếu đem số lượng truyện này đem đi xuất bản thì tôi sẽ không phải đi làm nữa, tôi chỉ cần ở nhà và hưởng thụ sự giàu có. Nhưng tôi không thể. Tôi muốn lắm, nhưng không thể. Không phải là do tôi sợ truyện mình viết không hay, tôi tự tin rằng nó khá ổn về mặt ngôn ngữ, nhưng lại quá thật về mặt nội dung. Như thể nó phản ánh tương lai của thực tế vậy. Lúc nào truyện của tôi được hoàn thành thì ngay sau đó, nội dung câu chuyện sẽ xảy ra theo chính xác những gì tôi đã viết. Nói trắng ra, truyện của tôi là lưỡi hái của tử thần, tôi đã viết nên con đường dẫn đồng loại thẳng tới cõi chết…Nói thẳng thắn hơn nữa, tôi là một kẻ giết người. Tuy nhiên, vai trò của tôi chỉ là một con dao, người cầm con dao đi tước đoạt tính mạng của những người đã khuất là một kẻ khác. Tôi cướp hơi thở của con người qua trang truyện, còn kẻ nọ thu hồi hơi thở con người thông qua tôi. Một kế hoạch thảm sát tinh vi đã gây ra những cái chết quá hiển nhiên mà không để lại bất kì dấu vết nào.

Tôi ghét hắn, đồng thời có chút thương hại hắn. Tồi tệ hơn, tôi không thể nói ra đó là ai, gia đình tôi sẽ gặp nguy hiểm mất, vậy nên xin các bạn hãy hiểu cho tôi. Tôi thừa hiểu tôi mà chỉ điểm hắn là ai, cả nhà tôi sẽ lập tức đi theo bước đường mà những nạn nhân kia đã đi. Tôi đã mắc phải lời nguyền này, dù cho có muốn hay không, tôi sẽ còn tiếp tục công việc của mình. Tôi đã bị giam cầm vĩnh viễn trong nhà tù lương tâm với bản án nặng nề nhất. Chồng tôi, con tôi đều đang sống cùng mái nhà với một kẻ bị mượn tay sát sinh, nhưng dù sao tôi vẫn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ họ, kể cả bán đứng tâm hồn của mình. Tuy nhiên, tôi có thể tiết lộ đôi chút, chỉ một chút thôi về kẻ đã mượn tay tôi giết người. Tôi không trách hắn, tôi hiểu và tôi cảm thông. Tôi chỉ thấy tiếc thương cho số phận của mình khi phải gánh lấy trách nhiệm này. Sẽ còn bao nhiêu sự sống bị cướp đi bởi chính bàn tay tôi?

Bây giờ, các bạn hãy đọc một đoạn trích trong truyện của tôi nhé, biết đâu bạn sẽ tìm ra kẻ đã nguyền rủa tâm hồn tôi thì sao….

“…..Đứa bé đã chết trong vòm họng của lũ cáo. Đứa bé nhỏ, với trái tim quá đỗi yếu ớt, đã ra đi cùng với cánh rừng nơi quê cha đất mẹ. Người cha lụi tàn hi vọng sống, người mẹ khóc thương mãi khôn nguôi. Văng vẳng nơi phía rừng xa, một tiếng cười tràn đầy cay đắng pha lẫn căm phẫn cứ kéo dài mãi không thôi. Lửa đã thét, rừng đã chết, và không một ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này ngoài loài người vô cảm. Họ phải chết, họ đã chết, họ đang chết và họ sẽ chết. Cái chết, đó sẽ chỉ là sự bắt đầu!”

Viễn Du

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here