(truyenngan.com.vn – Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1)

Mở ra được một nửa thì đó là hình hài của đứa trẻ tầm hơn 1 tuổi trong tư thế nằm sấp. Cái tròn tròn mà tôi sờ thấy chính là đầu của đứa trẻ.

***

Chiều hôm đó, Hà Nội bất chợt đổ cơn mùa rào xua tan đi cái nóng oi ả mùa hè.Vì sống ở quê từ bé, đã quen hít thở không khí trong lành nên đối với tôi nơi đây thật ngột ngạt và khó thở vì Hà Nội đất chật, người đông. Người thì từ quê lên làm thuê, người thì lập nghiệp ở đây, còn riêng tôi thì học tập ở nơi này trong suốt những năm tháng đại học. Tôi đã gắn bó gần bốn năm nhưng vẫn không quen được nhịp sống ồn ào, xô bồ nơi đây. Có lúc mệt mỏi vì cuộc sống, tôi ước có chuyến xe khách đi ngang qua để mình có thể về với quê hương thật nhanh, tìm về sự thanh thản trong tâm hồn, tìm tới những cảm giác quen thuộc mà ở Hà Nội tôi không thể tìm thấy được.

Con đường tắt

Là sinh viên từ quê lên Hà Nội trọ học. Vì để tiện sinh hoạt và đỡ được khoản chi phí nên tôi trọ với người bạn cùng làng. Chúng tôi trọ trong một ngõ nhỏ đường Kim Giang với giá rất sinh viên. Vì đặc điểm là nhà trọ cho sinh viên thuê với giá rẻ nên nhà thường rất nóng. Mùa đông thì đỡ chứ mùa hè là nỗi kinh hoàng của chúng tôi. Chỉ cần nhiệt độ tầm 35 độ đã thấy toát mồ hôi rồi huống chi có hôm lên tận 38 đến 39 độ. Căn nhà trọ 12 mét vuông trên lợp những tấm proximăng, khi mặt trời lên thì cũng là lúc chúng tôi cảm nhận được cái nóng ở đây ghê gớm thế nào.
Sống ở thủ đô, tôi cũng có một vài người họ hàng lên lập nghiệp ở đây. Thường vào những dịp cuối tuần tôi đến nhà họ hàng chơi đến tối về vừa để thăm các bác và anh chị vừa để được thưởng thức bữa cơm “cải thiện” cho sinh viên như tôi.

Tối hôm đó, đang nằm suy nghĩ vẩn vơ thì có cuộc điện thoại gọi đến. Tôi bò dậy bắt máy, đó là chị họ gọi nhờ tôi đến trông cháu mấy ngày vì bố bọn trẻ là bác sĩ phải đi trực đêm còn chị tôi thì bận cơ quan làm thêm giờ đến tận khuya không ở nhà được. Cũng may mai là thứ bảy cuối tuần và cũng trong giai đoạn này tôi đang được nghỉ dài ngày để ôn thi học kì. Cuộc điện thoại kết thúc, trong bụng tôi thầm vui mừng thế là mình cũng thoát được căn nhà nóng bức này vài ngày rồi, lại được chơi với hai đứa cháu yêu quý nữa chứ. Cảm giác lúc này thật lâng lâng.

***

7 giờ sáng, tôi bắt xe bus xuống chung cư 9 tầng cầu Bươu. Ấn thang máy lên tầng 6. Như thường lệ tôi ấn chuông thì bọn trẻ trong nhà chạy ùa ra mở cửa cho tôi. Khỏi phải nói chúng phấn khởi thế nào, đứa thì níu áo đòi bế, đứa thì hỏi han đủ chuyện. Hai đứa cháu của tôi một bé 3 tuổi, một bé 5 tuổi lại đều là con gái nên ngoan và cũng dễ quản lý.

Tầm 7 giờ 30 phút mẹ bọn trẻ bắt đầu chuẩn bị đồ đạc để ra ngoài. Trước khi đi dặn dò tôi thức ăn nấu cho bọn trẻ, giờ uống sữa và chị họ tôi sẽ về muộn nên ở nhà ăn cơm tối trước. Thế là tôi bắt đầu công cuộc trông cháu cho ba ngày công tác của chị họ.

Khi mẹ bé đã đi làm, tôi cùng hai đứa cháu ngồi chơi đồ hàng, chơi xếp hình. Cô là mẹ của em gấu đưa em đi học , bé 5 tuổi là cô giáo, bé 3 tuổi thì là đầu bếp nấu ăn cho em gấu. Những câu hỏi ngộ nghĩnh của bọn trẻ, những trò chơi đáng yêu khiến tôi vui lắm, lâu lắm rồi tôi mới được vui thế này. Nhiều lúc tôi cũng phải bật cười vì những hành động của hai “vịt”. Yêu quá cơ.

Bữa tối ăn xong, ba cô cháu ngồi xem phim hoạt hình. Đang xem phim thì tiếng chuông cửa reo lên. Đoán được mẹ về. Hai đứa trẻ tranh nhau mở cửa, mẹ về là hai đứa cháu ” quên” hẳn tôi. Chúng sà vào lòng mẹ, rồi nũng nịu, rồi đòi đủ thứ. Đúng là trẻ con ” có mới mới cũ”, nhìn mà thấy ” ghét”, chỉ muốn cấu yêu vào má mấy cái thôi.

Ngồi nói chuyện qua loa mấy câu. Tầm 9 giờ kém tôi được ” thả” về nhà. Nhanh chân đi bộ ra bắt chuyến xe bus. Thoáng thấy chiếc xe bus 37 tới gần. Tôi vội lên xe, chọn cho mình chiếc ghế gần cửa sổ. Nhìn ra ngoài đường phố vẫn tấp nập, giờ này ở quê tôi chắc mọi người đã tắt đèn đi ngủ hết. Những ánh đèn đường, đèn từ những ngôi nhà cao tầng hắt ra hòa cùng đèn của phương tiện đi lại trên đường làm cho đoạn đường tôi đi đầy đủ màu sắc, nhấp nháy lúc sáng lúc tối. Tôi nhận thấy Hà Nội cũng đẹp lắm chứ, có lẽ đẹp nhất về đêm.

“Làm gì có ma mãnh nào, là bọn thanh niên thợ xây mới làm lán ở gần khu đất này. Đoạn đường đó sắp được đổ bê tông để cho mọi người tiện đi lại. Bọn nó được giao nhiệm vụ nhận xây chỗ này mà”. Cũng mấy người đi về khuya bị trêu như các cháu rồi.”

Thế là bọn tôi được dịp ngỡ ngàng, bao lo sợ, hoài nghi giờ tan biến hết. Cũng may hôm nay đi ăn sáng thì mới biết sự việc này, nếu không chúng tôi phải mang nỗi ám ảnh này suốt đời mất. Hai đứa ăn xong phở tính tiền trả bà chủ quán. Cả ba nhìn nhau cười. Trước khi về bác không quên gọi với ra: ” lần sau lại đến quán bác nhé”.

Đáp lại sự nhiệt tình của bác bằng tiếng “vâng ạ” đồng loạt của chúng tôi.

Trần Trang

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here