Chú Tài phải nhanh tay đỡ lấy, tôi lại nhìn vào cái xác trắng bềnh bệch, còn đang nhắm cả hai mắt kia mà thấy lạnh lẽo.

***

Sớm chiều hôm ấy tôi từ cánh đồng của xã mỡi về, trong tay góp nhặt được chút ít lúa non, định bụng nấu một nồi cháo cốm cho thằng Nam, còn đang ốm bệnh rên hừ hừ trên giường.

Quanh đi quanh lại trời đã tối từ lúc nào, bếp lửa sáng rực, thi thoảng có tiếng nổ lách tách từ than củi. Bên trên là cái nồi nhôm đã đen kịt và dính đầy nhọ nồi. Ở trong cái nồi nhôm ấy, là thứ cháo thơm phức tôi nấu từ nắm lúa non ngoài đồng.

Dưới ngọn đèn duy nhất ở bếp, tôi cầm một tờ báo hiếm hoi quét từng nét chữ.

Người dưới chăn

Hôm ấy là một hôm vào năm 2003, cả làng cả bản lúc ấy còn nghèo đơn sơ lắm. Trên xã cũng mới tính kéo điện được về có mấy hôm, nhưng cho dù có kéo điện về, cũng chỉ có vài hộ dám đăng kí dùng. Phần vì dân mình lúc ấy tính tình tiết kiệm, lại nghèo, còn sót tiền điện. Đến mua một cái bóng đèn cũng còn phải đắn đo suy nghĩ nữa là.

Trong nhà có duy nhất hai ngọn đèn dầu, một ở gian trên, một ở dưới bếp này cũng là để tiện đun nấu. Hơn nữa bình thường người trong nhà cũng ít khi sinh hoạt dưới ánh đèn ở gian trên lắm, mà toàn là về nhà, tắm rửa giặt rũ xong lại thi nhau chui vào sưởi gần bếp lửa cho tránh cái đêm đông giá lạnh.

Tôi là con thứ hai trong gia đình, tôi không sống trong căn nhà này, mà tôi sống ở một nơi cách rất xa nơi này. Đó là ở thị trấn. Hè này vì có dịp được nghỉ, tôi tranh thủ xin bố mẹ lên đây chơi với anh em họ hàng. Căn nhà này cũng là căn nhà của ông nội tôi, ông bà ở với nhau từ thủa khai khẩn đất hoang, từ cái thời mà cả cái xã Thắng Lợi này còn chưa có một bóng người Kinh kia.

Bà tôi thì đã mất từ năm hai nghìn, còn một mình ông cô đơn lạnh bóng. Bố mẹ tôi liền làm công tác tư tưởng, đón ông xuống huyện để tiện bề chăm sóc. Còn căn nhà này thì để lại cho chú út Tài quản lý.

Chú út Tài cao to vạm vỡ, năm ấy đã trên hai mươi tuổi, sức người trẻ khỏe. Ấy vậy mà lại chẳng có vợ con gì cả, thậm chí cả một cái mảnh tình vắt vai cũng chưa từng xuất hiện. Chuyện ấy cũng chẳng phải là không có nguyên do.

Thời ấy cả xã Thắng Lợi nằm bên một triền sông của dòng Sông Mã hoang sơ. Sông nhỏ mà hung hiểm vạn phần, cứ vài hôm thì lại có người chết trôi dạt sông qua cái đoạn sông của xã. Người chết nhiều quá, đến nỗi người lớn trong nhà còn cảm thấy sợ hãi, cấm con trẻ không được bén mảng đến gần khúc sông, bằng không thì chỉ có bị ăn đòn.

Thế mà cấm là vậy, lũ trẻ vẫn ngang nhiên tắm ở sông như thường, đối với chúng, lòng sông yên ả hiền hòa, cùng lắm chỉ là vài cái xác. Lũ trẻ lúc ấy bạo gan lắm, bạo gan hơn lũ trẻ con bây giờ rất nhiều, thậm chí có đứa còn dám ngủ ngoài nghĩa địa, lớn hơn một chút còn nói đã từng đùa giỡn với lửa ma trơi.

Quay lại chuyện công việc của chú út Tài, tại sao chú không lấy được vợ. Chuyện ấy cũng từ cái công việc mà người ta muôn đời kiêng kị khó nói ra, nghề đào mả cho người chết.

Nghề này tính ra thì chẳng đáng nói gì, thế nhưng bấy giờ dân xã Thắng Lợi mê tín lắm, cứ có chuyện gì liên quan người chết là lắc đầu nguây nguẩy, rằng sợ đắc tội với Hà Bá, rằng sợ ma theo về nhà, đủ thứ chuyện…vv. Mà nghề của chú Tài là quanh năm suốt tháng sống với người chết, sao tránh cho khỏi cái thứ tập quán cổ hủ lạc hậu ấy được.

Nên vì vậy, dẫu chú Tài có đẹp trai cao to đến mấy, cũng bị ông bà cố nội thân sinh của mấy cô gái làng cấm tiệt không được bén mảng lại gần chú. Có cô cũng vì ham mê cái vẻ ngoài chú Tài, nhưng lại sợ mấy chuyện mê tín, cuối cùng lại dứt lòng bỏ một mối tình trong lòng.

Nhìn nồi cháo sôi sung sục nghi ngút khói, dạ dày tôi liên tục đánh tiếng kêu ùng ục như muốn biểu tình. Tôi thò cái muôi nhôm méo mó vào miệng nồi, nếm qua một chút, tra ít gia vị cho vừa. Xong rồi, đóng cái nồi cháo vẫn còn đang sôi lại, cẩn thận đặt tờ báo sang một bên, tránh xa bếp lửa.

Ngoài nhà thấy chú Tài đã đội khan tang đứng sẵn đấy gọt cây chuối. Trong nhà không ngừng có tiếng người lớn hô hào, mùi khói nhàng nghi ngút bốc ra. Chú Tài thấy tôi trở về thì thở phào nhẹ nhõm. Chú chỉ tôi vào phía trong thắp một nén nhang, tôi len lét ánh mắt nhìn vào trong. Chỉ thấy người ta đang không ngừng rắc những nắm chè khô lên xác thằng Nam, chân tay buộc chặt lại, rồi từng tấm ván được ghép vào. Tôi đứng đó trân trối một lúc lâu, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác gì đó bàng hoàng.

Tôi ngồi phệt xuống chiếc ghế dài thờ người ra, chú Tài chặt xong khóm chuối, cũng ngồi xuống ghế. Chú bắt đầu kể rằng thằng Nam bị ốm đã mấy hôm. Mãi đến hôm qua chú thấy nó ốm quá nên cố mượn chiếc xe đạp để chạy xuống huyện mua thuốc cho nó, sẵn tiện báo cho vợ chồng chú thím Định. Nhưng chú không ngờ rằng chú vừa về thì thằng Nam đã chết, còn gặp tôi chạy như điên ra khỏi nhà. Chú cố lôi tôi lại nhưng không kịp.

Đến lúc này thì tôi đã biết, cái thứ vô hình muốn níu giữ mình lại, không phải là cái thứ mà trong lòng tôi sợ hãi. Ấy chỉ là chú Tài mà thôi, tôi nghĩ lại, càng run thêm nhiều. Rồi nghĩ đến lúc thằng Nam nở nụ cười như trêu chọc tôi, ở đầu cái cánh cửa bếp. Đáng nhẽ ra, lúc ấy tôi phải nghi ngờ ngay rồi mới đúng, rằng một con người đang bệnh tật cửu tử nhất sinh như vậy, tại sao chỉ trong chốc lát đã khỏe lại. Rồi còn bát cháo mà thằng Nam ăn, lúc này tôi nghĩ đến nó, tôi lại chạy nhanh xuống gian bếp, thấy bát cháo đã thiu, còn có nấm mốc. Mà rõ ràng bát cháo tôi vừa mới nấu tối qua, hơn nữa mùa này còn là trời lạnh, không thể nào thiu nhanh như vậy được.

Tôi mới nghĩ ra rằng, thằng Nam đã chết thì lúc ấy nó làm gì còn ăn được cháo. Nhẽ ra tôi phải suy nghĩ ngay lúc ấy mới đúng. Cầm bát cháo mà tay tôi run, run đến lẩy bẩy, suýt nữa rơi cái bát. Chú Tài phải nhanh tay đỡ lấy, tôi lại nhìn vào cái xác trắng bềnh bệch, còn đang nhắm cả hai mắt kia mà thấy lạnh lẽo.

Bỗng lưng tôi gai lên, rồi như lại có một bàn tay vô hình vỗ vỗ vào vai tôi, như muốn nói điều gì…

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here