Ông Bình chăm chú theo dõi vào màn hình ti vi và thi thoảng lại quay xuống nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.

Mười một giờ đêm mà Trọng vẫn chưa về, thông thường ông chưa từng thấy Trọng đi đêm về muộn như vậy.

***

Kể đến Trọng thì phải nói, hắn là một người thành đạt giỏi giang, với công việc văn phòng trong một tập đoàn lớn. Hắn ta chưa lấy vợ, cũng như chưa có ý định lấy vợ vì lý do quá trẻ. Kể từ khi đi làm cho đến nay đã là năm năm. Nhưng Trọng lúc nào cũng không thích tách biệt ra ngoài sống vì vẫn còn không muốn xa bố mẹ.

Theo thói quen, Trọng thường ra ngoài tản bộ vào lúc bảy giờ tối, và thông thường thì sẽ trở về nhà vào lúc chín giờ. Đây là lần đầu tiên ông Bình thấy Trọng đã muộn như vậy mà vẫn chưa về.

Đêm nay, đã hai lần ông gọi điện thoại cho Trọng, mà hồi chuông điện thoại vang lên chỉ được một lúc rồi lại tắt ngấm.

Vòng tay của quỷ

Một lúc sau, khi ông Bình toan đứng lên đi ra ngoài tìm con. Thì đột nhiên tiếng chốt cửa từ bên ngoài lại bắt đầu vang lên cành cạch. Ông Bình hơi khẩn trương, cũng có cảm giác nhẹ nhõm ngồi xuống ghế vì biết là Trọng đã về.

Trọng từ bên ngoài bước vào trong nhà, toàn thân ướt sũng với đôi mắt hết sức kỳ lạ. Lạ ở chỗ là đôi mắt hôm nay của hắn đờ đẫn như không có hồn. Lạ ở chỗ nữa là hắn đi thẳng vào phòng mình mà không hề chào ông Bình một tiếng.

Mọi lần, Trọng từ bên ngoài tản bộ về nhà, đều sẽ đi qua trò chuyện với ông Bình một chút. Nhưng hôm nay hắn không làm như vậy, tại sao lại như vậy? Là bởi vì hắn nhất định đang có chuyện giấu giếm, có thể là một bí mật nào đó chăng?

Ông Bình suy nghĩ hồi lâu, lặng lẽ đi tới gần cửa để khép cánh cửa nhà lại, vì khi nãy khi Trọng bước vào, hắn đã vô tình quên không đóng cánh cửa ấy.

Khi chạm tay vào tay cầm của cánh cửa gỗ, ông Bình đột nhiên có một loại cảm giác, giống như mình đã vừa chạm phải một thứ gì đó nhớp nháp tanh tưởi. Một mùi tanh nồng bốc lên xộc vào mũi của ông. Ông Bình nhăn mặt, xòe bàn tay ngửa lên và xem xét. Ông phát hiện ra trong lòng bàn tay của ông đã bị dính phải những thứ chất nhầy đen kìn kịt, cũng không biết là chất nhầy từ thứ gì.

Ông Bình hơi bực tức, quát vọng về phía phòng của Trọng:

– Mày lại chui rúc vào đâu thế hả con? Từ dày về muộn là phải gọi điện báo cho bố biết một tiếng. Làm gì có cái kiểu con cái nào mà bố mẹ gọi cũng không nghe, hỏi cũng không chịu trả lời như thế hả?

Vẫn không hề có âm thanh đáp lại từ phía Trọng. Ông Bình cau mày một chốc rồi cũng để đấy. Ông xoay mình bước vào căn phòng của mình và trải chăn nằm xuống giường.

Ông Bình nao nao nhớ lại cái thời mà bà Thơm còn sống, khi ấy Trọng quấn lấy mẹ lắm. Lúc nào cũng chỉ chăm chăm đi ra ngoài rồi về nhà với mẹ, đúng với cái câu nói con trai thì gần mẹ, con gái thì gần bố. Chắc có thể Trọng cũng là người như vậy. Khi ấy Trọng vui vẻ và nói chuyện nhiều hơn bây giờ.

Từ khi bà Thơm mất, Trọng đâm ra buồn rầu hẳn, cũng ít nói. Nhưng chưa lần nào như lần này, ngay cả miệng cũng không thèm hé ra dù chỉ một chút.

Bẵng đi một lát, ông Trọng thoát khỏi giây phút thất thần chỉ vì một tiếng động. Từ phòng bên, có tiếng âm thanh của người lầm rầm phát ra. Những tiếng thì thào một cách khó chịu, những tiếng cáu kỉnh của nhiều người chứ rõ ràng chẳng phải là một người. Sao thế? Tiếng động đó tại sao lại phát ra từ căn phòng của Trọng?

Ông Bình nhìn lại đồng hồ, thì đã thấy giờ điểm đúng lúc mười hai giờ. Cái tiếng động xì xào ở gian phòng bên cạnh vẫn không ngớt, thậm chí còn có khuynh hướng ngày càng dày đặc hơn. Ông Bình cố nhắm chặt mắt lại để ngủ, mà tiếng động ấy không sao thoát nổi tai một người mẫn cảm với âm thanh như ông. Càng về già thì ông lại càng bị những thứ âm thanh ảnh hưởng, cho dù có là nhỏ cỡ nào đi chăng nữa thì cũng khiến ông rất khó ngủ.

Quằn quại một lúc lâu mà không thấy tiếng âm thanh dừng lại, ông Bình phải quát lên:

– Trọng! Mười hai giờ đêm rồi mà mày còn thì thào cái gì thế? Còn bật đài hay gọi điện cho người yêu hả? Có định cho bố ngủ không đây?

Không có tiếng âm thanh đáp lại. Nhưng dẫu vậy, những tiếng động thì thào kia cũng đã biến mất, và đưa toàn bộ không gian trở về như ban đầu, im lìm đến mức cô quạnh. Chỉ còn có thể nghe thấy tiếng muỗi thi thoảng kêu vo ve ở bên tai.

Ông Bình lại nằm xuống nhắm mắt, và từ đó thì yên giấc ngủ ngon tới tận sáng mà không hề bị bất cứ âm thanh nào làm phiền.

Sớm hôm sau, ông Bình thức dậy thật sớm. Ông toan đi chuẩn bị bữa sáng để cho Trọng và ông cùng ăn trước khi hắn đi làm. Trọng thường hay dậy rất muộn, nên bữa sáng một là hắn ăn ở nhà do bố nấu, hai là hắn sẽ ra ngoài ăn.

Đã là sáu giờ sáng, khi ông Bình rửa mặt mũi xong, bước ra sân tập vài đường Thái Cực Quyền cho thoải mái cơ thể. Thì thật kỳ lạ, ông đã thấy Trọng ngồi sẵn ở chiếc ghế ngoài sân, đôi mắt hắn mơ hồ, miệng vẫn cứ không ngừng mấp máy.

Dưới chân hắn, có một vệt nâu dài khô cứng. Đó là máu, phải, nó chính là máu của một ai đó hay một thứ sinh vật nào đó.

Trọng ngồi thẳng người, bàn tay giấu giếm một thứ gì đó. Ông Bình nheo mắt nhìn kĩ nhưng không thể phát hiện thêm ra được điều gì.

Ông lại thấy bộ quần áo mà tối qua Trọng mặc khi đi về vẫn còn nguyên sự bẩn thỉu, và nhơ nhớp dính những thứ màu đen. Ông Bình bước đến trước mặt Trọng và hối thúc:

– Tối qua mày chui rúc vào cái vũng nào mà bẩn hết cả người thế này hả con? Sao không đi thay quần áo tắm rửa rồi còn chuẩn bị đi làm?

Ông Bình nhìn chằm chằm vào mặt của Trọng. Trọng thì dường như không nghe thấy lời ông nói, trong tay hắn đang bóp mạnh vào một thứ gì đó, hắn khom người không để cho ông Bình nhìn thấy thứ mà hắn đang giấu ở trong lòng.

Ông Bình chậm rãi cúi xuống, lại nhìn thấy từ dưới hạ bộ của hắn nhỏ máu thành tia thì liền kinh hãi kêu lên:

– Trời ơi Trọng, con làm sao thế?

Ông Bình mặt chuyển sang xám ngắt lo sợ, liệu có khi nào Trọng đã bị thương, hay bị ai đâm cho một nhát dao nên mới chảy nhiều máu như vậy?

Ông chạy tới, giằng lấy cánh tay của Trọng ra, để lộ ra thứ mà hắn đang giấu ở trong lòng. Nhưng thứ mà hắn giấu ở trong lòng, chẳng phải là thứ gì như ông nghĩ, mà chỉ là một con vật, một con vật hết sức đáng thương. Đó là một con mèo đen.

Con mèo đen nằm trong lòng của Trọng, đang bị vặn cổ ngược trở lại, hai mắt nó mở to như muốn lồi ra ngoài. Lại từ miệng không ngừng nhễu xuống máu đỏ tươi, chảy xuống đũng quần của Trọng.

Trọng đột nhiên cất giọng nói hối hả như thanh minh:

– Dạ con không sao. Sáng nay con đang ngủ mà con mèo đen này nó kêu to quá, con tức quá nên ra ngoài bắt nó rồi bẻ gãy cổ nó. Con mèo hoang này ngày nào cũng chạy rầm rầm ở trên đầu nhà mình, con không chịu nổi… nên con… con mới giết nó.

Ông Bình cau mày, cũng hơi sửng sốt vì biết tính tình của Trọng xưa nay rất yêu quý động vật. Vậy mà lần này hắn lại có thể nhẫn tâm bẻ gãy cổ con mèo đến chết như vậy thì quả thực là không hợp với tính cách của hắn. Ngẫm lại, ông Bình cảm thấy lời nói của Trọng cũng có lý. Bởi vì tiếng kêu của con mèo đen này lâu nay ông cũng đã biết rõ. Đã không ít lần ông cảm thấy phiền hà về con mèo đen này nên đã tính mua bả về để bỏ độc chết nó. Con mèo đen đêm nào cũng kêu lên những âm thanh như động đực, rồi cào xé kêu gào cái mái tôn ở tầng thượng ruỳnh ruỳnh khiến ông không sao ngủ nổi.

Nhưng con mèo đen này nói ra cũng thật thông minh. Nhiều lần ông dùng đủ mọi cách để bắt nó mà nó vẫn có thể khôn ngoan trốn thoát. Nó nhanh như gió, chỉ vèo một cái là không thấy tăm hơi đâu.

Cái giống mèo hoang vốn dữ dằn, lại khỏe mạnh. Cho dù chúng có thân thể còm cõi đến như thế nào thì cũng khỏe gấp mấy lần mèo nhà, lại còn rất hung ác. Bắt được chúng đi chăng nữa, thì cũng phải bị chúng cào cho rách da rách thịt, còn vùng vằng cắn xé. Chỉ hội đủ những lý do ấy thôi là đã thấy chuyện có thể bắt, và giết được con mèo đen này khó như thế nào rồi.

Vậy mà Trọng lại có thể tay không bắt lấy nó. Hơn nữa lại vặn gãy cổ nó ôm trong lòng mà chân tay da thịt không một chút xước sát gì thì cũng đúng thật là kỳ lạ.

Ông Bình cau mày nhớ lại, khi ông nằm trong nhà ngủ từ đêm qua đến sáng nay. Đâu có nghe thấy tiếng con mèo đen này kêu đâu. Con mèo đen này hay quấy quả những giấc ngủ của ông, nhưng cũng chỉ tùy từng hôm, không phải là hôm nào nó cũng xuất hiện. Ông Bình vốn là một người rất mẫn cảm với âm thanh, lại thêm việc tiếng mèo đen kêu gào nghe rất chói. Với những lý lẽ ấy thì tiếng kêu gào của con mèo đen này lại đủ sức đánh thức một người ăn ngủ khỏe như Trọng đang trong thời kỳ trai tráng. Mà lại chẳng đủ sức đánh thức một ông già thì đúng là một điều không hợp lý.

Tuy rất nhiều điểm khiến ông Bình nghi ngờ rằng Trọng đang có điều gì đó giấu giếm ông. Nhưng ông cũng không nghĩ đó là chuyện gì to tát, dù sao cũng chỉ là giết một con mèo mà thôi.

Ông Bình lại hỏi Trọng:

– Vậy chứ quần áo bẩn thế kia sao còn không đi thay đi, tắm rửa đi rồi mà còn đi làm?

Trọng cười, đáp lại:

– Đêm qua con đi tản bộ vô tình bị ngã xuống cái cống, người hôi quá mà lúc về nhà cũng tính định tắm. Nhưng mệt không thở nổi, lại không nói nổi câu nào nên đành lên giường đi ngủ luôn. Con nhắm mắt một cái là ngủ say như chết, ngủ đến khi bị con mèo này đánh thức…

Nghe Trọng đáp, ông Bình vừa lẩm nhẩm trong miệng:

– Ngủ say như chết?

Nhưng rõ ràng là tối đêm qua, ông có nghe thấy tiếng động lầm rầm thì thầm nói chuyện phát ra từ phòng của Trọng cơ mà? Nếu không phải những thứ âm thanh ấy do Trọng tạo ra, vậy thì là ai làm?

Có điều, ông cũng chỉ dám giữ mẩu suy luận này trong lòng, cũng không có đem ra hỏi Trọng để hắn giải thích thắc mắc cho ông. Giờ Trọng đã lớn, sẽ có nhiều chuyện hắn tự quyết định. Cũng không nhất thiết là chuyện gì cũng phải đem ra kể lại cho bố mẹ như hồi còn nhỏ.

Ông Bình nghĩ ngợi xong một lúc rồi liền xua tay nói:

– Thôi được rồi, con vào tắm rửa qua loa thay quần áo, rồi ra ăn sáng. Giờ bố đi chuẩn bị đồ ăn…

Trọng gật đầu, không nói gì thêm liền quay đầu đi vào nhà.

Cái xác con mèo đen rơi xuống đất, với cái cổ của nó quay ngược lại, đôi mắt trực lồi ra phù hợp lại quay về hướng căn nhà, hướng mà Trọng đang bước tới.

Con mèo đen tuy đã chết, nhưng nom sao trong đôi mắt của nó vẫn như đang chất chứa một điều gì đó cực kỳ thù hằn.

Ông Bình chờ cho Trọng đi khuất, thì liền đem cái xác con mèo đen cầm lên tay xem xét một lúc rồi nheo mày, chỉ tự nói ra hai tiếng kỳ lạ. Sau đó ông lựa chọn một ụ đất mềm, đào lên một cái hố rồi chôn xác con mèo đen vào đó.

Trọng tắm rửa xong bước xuống nhà, ngồi vào bàn ăn sáng thì đã có ngay tô bún ông Bình chuẩn bị sẵn. Hắn ăn ngấu nghiến một hồi rồi đứng lên. Hôm nay Trọng mặc một bộ đồ màu đen từ đầu tới chân. Áo khoác đen, áo sơ mi cũng đen, quần đen và giày đen. Ngay cả đôi tất mà hắn đang đi cũng màu đen. Chỉ duy nhất cái ca ra vát mà hắn đang đeo lại là một màu trắng. Hắn ăn mặc như thể hắn sắp sửa đi dự một đám tang nào đó vậy.

Ông Bình hơi cảm thấy ngạc nhiên vì phong cách của hắn hôm nay. Bình thường Trọng rất ưa gu thời trang sáng và nổi màu. Phong cách một bộ đồ màu tối chắc chắn không phải là sở thích của hắn.

Nét mặt của Trọng hôm nay thì dường như rất thích thú với cách ăn mặc này thì phải. Thậm chí ông Bình còn có thể có cảm giác được rằng Trọng đang hết sức thỏa mãn, tinh thần hắn vui vẻ như mới gặt hái được điều gì, và cũng giống như hắn chuẩn bị làm một điều gì đó khiến hắn rất sung sướng.

Những điều kỳ lạ cứ luôn xuất hiện dồn dập từ trên người của Trọng từ tối qua đến hôm nay. Thôi thúc rất nhiều khiến cho ông Bình phải suy xét.

Tuy vậy, ông vẫn chỉ lặng thinh chờ hắn ăn xong bữa sáng. Và mỉm cười khi hắn bước ra khỏi nhà đi làm, bước lên chiếc xe ô tô cũng màu đen xì nằm trong số cả bốn chiếc xe ô tô đủ màu của gia đình.

Thông thường, hắn sẽ chọn đi một chiếc ô tô màu trắng, hoặc là một chiếc màu bạc nhưng màu đen thì tuyệt đối không bao giờ. Chiếc ô tô màu đen đó chỉ có ông Bình thấy hắn không dùng nên hay đi. Mà không hiểu tại sao hôm nay hắn lại chọn chiếc ô tô đó. Có lẽ sở thích của hắn đã hoàn toàn thay đổi?

Tối đến, ông Bình lại làm cơm bữa tối chờ Trọng về. Cũng như mọi hôm, hôm nay ông bật sẵn bản tin thời sự để chờ đợi trong thời gian rảnh.

Đúng bảy rưỡi tối, tiếng động cơ ô tô vang ở bên ngoài. Có dáng Trọng loạng choạng bước từ ngoài của bước vào. Trên người hắn dính một vệt màu nâu kéo dài và xộc xệch, đó hẳn là vết máu. Ngoài ra quần áo trên người hắn còn xộc xệch, chiếc áo sơ mi rách bươm một miếng thật lớn.

Ông Bình thoáng nhìn qua tình cảnh ấy thì liền tự hỏi, liệu có khi nào Trọng lại vừa giết thêm một con vật nào nữa không chứ? Nhưng con vật nào mà lại có thể xé rách được quần áo của hắn?

Và hôm nay, giống như hôm qua. Trọng không hề nói gì, mà chỉ lầm lũi bước vào phòng. Cho dù ông Bình có gọi mấy lần để hắn ra ăn cơm, nhưng hắn cũng không đáp lại.

Ông Bình đành phải để dành một phần cơm trên bàn cho Trọng, rồi dùng nhanh bữa tối sau đó đóng cửa nhà lại ngồi một mình xem ti vi cho đến mười giờ.

Ông Bình có một thói quen khó bỏ, là thường bám sát tất cả các chương trình ti vi diễn ra từ khung giờ này. Cho dù hôm nào bận bịu, ông cũng luôn thu xếp để thỏa mãn cái sở thích cá nhân của mình.

Khi ngồi vắt chân lên ghế xem ti vi, ông Bình có thể nhận ra được rằng có một thứ tiếng động nào đó phát ra xen lẫn trong tiếng ti vi. Mà dĩ nhiên thứ tiếng động đó không thể nào phát ra từ chiếc ti vi kia được. Đó là một thứ tiếng lầm bầm giống hệt như tối hôm qua, nó phát ra từ căn phòng của Trọng. Vẫn là tiếng động của rất nhiều người nói chuyện, những tiếng thì thào như quát tháo hết sức khó chịu.

Ông Bình không thể nào nhẫn nại ngồi xem chương trình ti vi ưa thích, với những âm thanh ảnh hưởng một cách khó chịu như vậy.

Ông quát lên:

– Trọng, mày nói chuyện gì thì cứ nói to hẳn lên, cứ xì xào như thế suốt đêm định tra tấn bố hả?

Có đôi khi những tiếng động xì xào len lỏi vào trong tâm trí người ta, còn khó chịu hơn những tiếng động quát tháo to đến giật mình rất nhiều. Và trong trường hợp này cũng vậy, với một người rất mẫn cảm với âm thanh như ông Bình, đây quả thật là một sự tra tấn.

Tiếng âm thanh không ngắt lại, mà còn có xu hướng to dần đều lên. Dường như đang có rất nhiều người tranh cãi trong căn phòng đó. Ông Bình đứng phắt dậy, ném thẳng cái điều khiển ti vi xuống mặt ghế sô pha. Lại bước phăm phăm thẳng tới trước cửa phòng của Trọng định gõ cửa.

Ngay khi ông đang chuẩn bị làm chuyện ấy, thì đột nhiên từ trên lầu tầng thượng. Lại phát ra những tiếng âm thanh ầm ầm rất mạnh, là tiếng động phát ra từ mái tôn. Tiếng động to tới mức muốn xuyên thủng phá nát cả mái tôn ở trên đấy.

Ông Bình hoảng quá, vội vàng chạy phắt lên cầu thang, muốn cầm chổi chuẩn bị đập chết những con vật đang quấy quả ở trên ấy, mà quên đi những âm thanh kỳ lạ trong phòng của Trọng vừa rồi.

Tiếng va chạm vào mái tôn ngày càng dồn dập, âm thanh vang đều đặn không hề dừng lại.

Ngay sau đó, những tiếng mèo kêu chói tai vang lanh lảnh trong đêm hết sức đáng sợ. Khiến chân tay ông Bình đều chuyển sang run rẩy.

Một tiếng làu bàu chửi rủa phát ra từ miệng ông Bình, ông nhẫn nại cầm chắc cái cán chổi rồi xông thẳng lên đến lầu thượng.

Lên đến nơi, ông lập tức tri hô quát lớn:

– Cút ngay!

Rồi dùng cái cán chổi gõ mạnh vào mặt mái tôn, để xua đuổi thứ vật đang hoành hành trên đó.

Trong đầu ông tự nhiên vang lên một câu hỏi kỳ lạ: “Không phải là con mèo đen đó đã chết rồi hay sao? Tại sao vẫn còn có tiếng mèo kêu nữa? Hay là lại có một con mèo khác?”

Ông Bình vừa suy nghĩ như thế, vừa không dừng tay gõ rầm rầm vào mái tôn hết sức tức giận như muốn xua đuổi thứ ở trên đó đi.

Mãi một lúc sau, khi ông ngừng lại thì tiếng động ấy cũng đã bẵng đi không còn. Chỉ còn lại tiếng gió hiu hiu thổi nhẹ nhàng qua mái hiên tầng thượng.

Ông Bình thở phào một hơi, thu cái cán chổi lại rồi đóng cửa sân thượng đi xuống dưới nhà.

Ông bước đi thật chậm ở cầu thang, rồi dùng đôi mắt dò xét xung quanh xem liệu rằng có khi nào con mèo hoang kia đã chui vào trong nhà hay không? Kiểm tra một cách chắc chắn không còn vấn đề gì nữa.

Thì trong lòng ông lúc này lại bùng lên linh tính, một sự trực giác mách bảo ông nghĩ đến nơi chôn cất con mèo đen.

Nhanh như cắt, ông Bình loạng choạng chạy ra khỏi nhà, chạy đến cái ụ đất ở ngoài nhà, nơi mà lúc sáng ông vừa mới chôn cất con mèo đen ở đó.

Khi đến nơi, ông sững sờ thất thần, cả người quỳ mọp xuống hết sức kinh sợ.

Cái ụ đất ấy giờ đã lộ ra một cái lỗ đen ngòm, cái lỗ ấy phù hợp vừa với thân người của con mèo đen để nó chui ra. Quanh miệng cái lỗ còn có không ít vệt máu dài vương vãi. Theo vệt máu dài vương vãi đó, nó dường như kéo dài đến tận cái cây cổ thụ ngay cạnh căn nhà.

Con mèo đen ấy đã bị gãy gập cỏ, mắt lồi ra ngoài, chảy bao nhiêu máu như vậy mà không chết được thì đúng thật là kỳ tích. Nó lại còn đội mồ mà sống dậy. Nếu ông Bình không nhầm, thì hẳn là khi nãy, tiếng động trên mái tôn tầng thượng là do chính nó kêu lên chứ không phải bất cứ một con mèo nào khác.

Nó hành động điên cuồng và dữ dội như vậy, chỉ có thể là sự lý giải cho một thứ. Một thứ hành động theo cảm tính của loài người vẫn thường làm khi bị tổn thương, là sự trả thù.

– Chúa của ngươi không phải là chúa của ta!!!

Trong người Trọng như có một sức mạnh cực kỳ khỏe khoắn, mạnh đến kinh người đem toàn bộ cánh tay của thầy Hoàn dựt phăng ra cho nó đứt lìa.

Thầy Hoàn hoảng sợ kêu gào giãy giụa, đôi mắt dàn giụa nước, chảy đều khắp khuôn mặt vì đau đớn. Khuôn mặt Trọng chuyển sang vẻ đáng sợ, mắt gã đen láy, răng gã nhấp nhô lởn nhởn và nói:

– Chúa của ngươi không phải là chúa của ta! Ngươi làm sao cho ta về cõi địa ngục???

Hắn nói xong thì liền cười lục khục. Thầy Hoàn sợ đến xanh mặt cố cắn rằng quay đầu chạy trốn, bỏ lại toàn bộ cánh tay bị rơi ở trên nền đất. Thầy vừa chạy vừa gào lên:

– Không phải ma quỷ không thường, không phải ma quỷ thông thường. Ngươi là giống loài gì???

Thầy Hoàn nhanh thoăn thoắt chạy thoát thân. Bóng người của Trọng cũng dừng sững lại.

Qua khe cửa, ông Bình có thể nhìn thấy hết mọi chuyện, ông nuốt nước bọt dường như có cảm giác có chuyện chẳng lành sắp ập đến với mình.

Ông thấy Trọng lặng lẽ quay về phía này, về cánh cửa này và bước tới.

Ông Bình loạng choạng chạy khắp phòng như muốn tìm lối thoát, nhưng chẳng còn lối thoát nào ngoài cửa chính cả. Mà ngoài ấy, Trọng đang đứng chặn lối đi.

Ông bình suy sụp ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi. Bên ngoài tiếng bước chân cứ vang đi mỗi lúc một đều, dồn dập về phía cửa.

Có tiếng nói của Trọng khe khẽ phát ra hỏi:

– Bố à? Bố đã ngủ chưa?

Ông Bình không nói gì, lặng yên. Trọng lại hỏi:

– Bố ngủ rồi à?

Ông Bình cố sức nín thở cố gắng không phát ra tiếng động, mong sao Trọng cảm thấy rằng ông đã ngủ mà buông tha cho ông. Nhưng những lời sau đó của Trọng đã khiến tinh thần của ông sụp đổ hoàn toàn:

– À, con biết là bố chưa ngủ phải không. Đúng vậy, con còn biết là bố đã nhìn thấy hết mọi chuyện. Và con cũng biết những chuyện này là do bố vạch ra đúng không? Bố có biết tại sao con vẫn bỏ mặc cho bố muốn làm gì thì làm không? Là vì bố giúp con phi tang những cái xác, nhưng bố có vẻ như hơi quá quắt nhỉ?

Ông Bình càng nghe Trọng nói, tim càng đập nhanh hoảng sợ. Máu ông dồn lên não khiến ông không sao chịu nổi, và đến một lúc nào đó nỗi sợ hãi đến tận cùng sẽ khiến con người ta bàng hoàng đến chết.

Ông Bình mắt mở to và dần chuyển sang lựng đỏ, hốc mắt ông đỏ au chứng tỏ máu đã tàn phá toàn bộ bộ não của ông, tim ông đã làm việc quá nhanh khiến mạch máu quá tải chăng.

Đúng lúc này, Trọng mở cửa và bước vào, hắn tỏ ra hết sức lịch thiệp và không có dáng vẻ gì ghê rợn như vừa rồi. Hắn đến bên cạnh ông Bình và ngồi xuống bên cạnh ông, ngồi xuống bên cái xác rũ rượi đã không còn nhịp đập và mất dần đi hơi ấm của ông. Hắn nói:

– Ồ! Bố đã chết rồi sao? Con còn có rất nhiều chuyện muốn kể cho bố nghe, muốn giải thích cho bố, mà bố đã chết rồi sao? Con đâu có muốn bố chết?

Hắn gào lên và dựng xác ông Bình dậy, cười khành khạch như điên nói vậy.

Và sau tất cả mọi chuyện, loài quỷ vẫn dành chiến thắng.

Đêm đó, người ta có thể thấy căn nhà đã bốc cháy rực lửa. Một người đàn ông kín đáo lái chiếc xe ô tô màu đen rời khỏi đó. Hắn ta đội một chiếc mũ bành lớn với một đôi mắt đen láy.

Và thi thoảng ở đâu đó, người ta vẫn có thể nghe thấy một tin tức nào đó. Về một tên sát nhân luôn giết người kèm những mảnh giấy cáo chung cho tội danh của họ. Một con quỷ đã xuất hiện báo hiệu cho sự diệt thế, đó là Envy…

Liệu những kẻ đồng nghiệp quỷ với Envy có xuất hiện không? Người ta không thể biết được, nhưng chúa trời dường như đã lãng quên nhân loại.

Cũng như đạo gia chính thống của vùng đất này không thể nào lý giải và khu trừ được giống loài quỷ vật kia đến từ phương Tây, trong chính thế giới của họ. Quỷ của thiên chúa không phải là quỷ của phương Đông…

“Chúa của ngươi, không phải là chúa của ta”.

Ngạ Quỷ

 

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here