Phần 1: http://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/truyen-ngan-kinh-di/44940-duoi-day-gieng-hoang.html

Phần 2: http://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/truyen-ngan-kinh-di/44999-duoi-day-gieng-hoang-2.html

Chắc có lẽ, tôi phải thức trắng cả đêm nay. Thật không thể nào tin được những điều vừa mới xảy ra. Cho dù bản thân mình tận mắt chứng kiến. Những oan hồn lãng vãng, câu chuyện năm xưa đầy thê lương của cô ta, hình bóng của những con ma, con quỷ vẫn chập chờn, tái hiện trong trí óc… tất cả mọi thứ thật quá lạ lẫm và khó tin.

***

Mưa, đêm nay lại mưa nữa rồi. Từng hạt rơi xuống tí tách trên mái nhà, sấm chớp đánh vang liên tục, sáng tím cả một góc trời. Cây cối ủ rũ nằm ngã nằm nghiêng, tiếng dế kêu “rít rét” liên hồi. Gió thì lạnh lẽo miên man thổi vào nhà, len lách qua mọi ngõ ngách. Mang đến một màn khí ẩm ướt, u buồn. Đối với nhiều người, thì cơn mưa là một liều thuốc an thần. Làm cho đầu óc thư giản, dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đối với tôi, nó chả khác nào là một thanh âm đầy phiền phức, đầy khó chịu. Và bây giờ, cả nhà đã ngủ hết. Chỉ còn mình tôi là lẻ loi “thưởng thức” nỗi buồn sâu thẳm, đầy tuyệt vọng của trời đêm này.

Dưới đáy giếng hoang - Phần 3

Tâm trạng bây giờ hoàn toàn khác với hai đêm trước. Lúc ấy hồi hợp, hoang mang bao nhiêu. Thì bây giờ bồn chồn, lo lắng bấy nhiêu. Không phải là lo cho số phận của bản thân mình, mà là lo cho người phụ nữ bất hạnh ấy, lo cho số phận của hai anh em nhà kia oan ức mà không siêu thoát được, trở thành những oan hồn lang thang, vất vưởng như cô ta. Kế hoạch vạch trần thủ phạm tuy đã có, nhưng sự thấp thỏm, lo âu vẫn lấn áp hơn nhiều. Bởi ông Năm Gù là người hiền lành, dễ mến, nhà cửa ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Thì làm sao có thể là kẻ hung tợn máu lạnh, sát hại ba mạng người được?

Đang nhìn cơn mưa trút xuống như đổ. Đột dưng, tôi nhớ lại câu nói của nội: “Cuộc đời, nó không đơn giản như quyển sách, đọc phần đầu là đoán trước được phần sau như thế nào, đời nó phức tạp nhiều lắm con à”. Lời bà nói thực sự rất đúng. Vì đời rất phức tạp, mọi chuyện đều có thể xảy ra một cách bất ngờ mà không thể nào lường trước được.

Hít một hơi sâu vào lồng ngực, giờ tôi đã cảm thấy tự tin hơn, quả quyết vào mưu kế của mình sẽ thành công, và rồi hung thủ sẽ phải chịu tội trước công lý, bất kể đó là ai đi chăng nữa.

Suy nghĩ được chốc lát, thì giờ tôi cũng đã thiếp đi. Cảm giác trời đêm nay thật là yên bình, tĩnh lặng.

Mưa rồi cũng tạnh, đêm rồi cũng tàn. Nhường lại bầu trời trong xanh cho những ngày nắng đầy hi vọng.

Chắc đêm qua thức khuya quá, nên hôm nay tôi dậy muộn hơn mọi khi. Cả cha và mẹ tôi đã rời khỏi nhà, chắc họ đã lên rẫy hái bắp. Chỉ con tôi và chị ở nhà. Chị đứng ở phía bên kia cửa sổ phơi đồ, quay sang thấy tôi đã dậy nên chị gặng hỏi:

– Ờm, cái kế hoạch, mưu kế gì gì của mày ấy. Đã xong chưa, nếu rồi thì kể cho tao nghe thử. Mà mày có chắc là nó thành công không? Mọi thứ tùy thuộc vào mày hết đấy.

Tôi mỉm cười, rồi nói:

– Chị đừng lo, em đã làm thì chỉ có thành chứ không có bại. Em dám chắc chưa đến bảy ngày là hung thủ sẽ chịu lộ diện và tự thừa nhận mọi tội ác của mình. Còn kế hoạch thì để từ từ.

Chị nhìn tôi chằm chằm, ghé sát cửa rồi nói:
– Ừm, nói được thì phải làm được đấy. Nếu có cần gì thì cứ gọi tao.

Cuộc trò chuyện vừa mới kết thúc, thì thầy pháp cũng vừa tới. Ông chạy xồng xộc vào nhà, nhanh tay ông mang ghế lại ngồi cạnh tôi. Rồi hỏi về kế hoạch bắt tên hung thủ ấy:

–  Giờ phải làm gì đây con, ta lo quá. Ta nghe đồn rằng tuần sau lão Năm Gù sẽ lên kinh thành, nếu không nhanh thì sẽ bại mất.

Ngồi nhỏm dậy, tôi ghé sát tai thầy rồi bảo:

– Con biết là ông Năm Gù là người độc thân, lại rất còn mê tín dị đoan nữa. Lão ấy sợ ma lắm, dán bùa chú khắp nhà. Thầy cứ lại nhà ông ấy, rồi thế này… thế này…đêm sau rồi để chị với con ra tay.

Thầy gật gù, vỗ tay tấm tắc khen:

– Diệu kế, quả là diệu kế. Ha ha ha.

Theo bước đầu của kế hoạch, thầy tức tốc đến nhà lão ta. Vừa bước đến, thì ông đã cảm nhận được một luồng âm khí rất lớn đang tích tụ trong nhà của lão ấy. Thầy quả quyết đoán, chỉ có oan hồn chết oan, chết ức mới có âm khí đầy ai oán như thế này.

Thấy hắn đang đứng trước cửa nhà, quần áo tươm tất, miệng thì đang phì phò khói thuốc. Ông liền giả vờ tỏ vẻ khát nước để kiếm cớ vào trong nhà hắn ta.

– Xin chào thí chủ. Tôi là thầy bói toán, kiêm cúng trừ tà từ trên kinh thành về, đi đường dài quá nên thành ra khát nước. Vậy thí chủ có thể cho tôi vào trong dùng cốc trà, ngồi nghỉ lưng một lát được không ạ. Nếu được thì tôi sẽ bói cho thí chủ một quẻ miễn phí.

Gã quả thật là một kẻ mê tín, vừa nghe thấy danh thầy bói toán từ kinh thành về thì nhanh chóng mời vào nhà.

– Dạ, mời thầy dùng ạ. Trà hoa Lài này con đặt từ kinh thành về, nên rất ngon và thơm ạ. Được thầy ghé nhà thật là quí hóa quá. Thầy đây chắc nổi tiếng về coi bói lắm phải không ạ.

Thầy trầm giọng nói với hắn:

– Chả giấu thí chủ điều gì. Tôi là người hành nghề coi bói đã 30 năm, tôi còn nghề tay trái nữa là trừ tà diệt ma.

Thoảng chốc, thầy nhìn hắn với một ánh mắt sắc lạnh, khuôn mặt bắt đầu đổi sắc:

– Này, nói cho thí chủ biết. Ta nói thì chỉ có chính xác. Nhà thí chủ đây có một vong hồn rất lớn, âm khí của nó đã chuyển đen rồi. Không giải thì chỉ có sụp đổ gia nghiệp hoặc ảnh hưởng đến tính mạng thôi.

Lão cũng bất chợt đổi nét rõ rệt trên khuôn mặt, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cất điếu thuốc lào sang một bên. Lão nói với chất giọng đầy khinh miệt:

– Vậy mà cũng tự xưng là thầy, còn dám nhận là hành nghề 30 năm. Tôi xưa nay ăn ở nổi tiếng là hiền lành, đức độ. Bà con xung quanh chưa một ai phàn nàn gì về tôi cả, tôi còn thường làm việc thiện cho gạo, giúp người nữa. Trời phật thương tôi còn chưa hết lấy đâu ra ma quỷ hãm hại. Ha ha ha. Lão sai rồi.

Tức giận, ông đập tay xuống bàn:

– Hỗn láo. Ta chắc chắn là trong nhà này đang có một oan hồn đau khổ, do chết một cách oan ức.

Thầy cười một bên môi đầy vẻ thách thức:

– Ta còn biết nó xuất phát ra từ đâu nữa cơ. Ta còn thấy được xương cốt của cô gái ấy bị nhốt trong một cái hũ nữa kìa. Ngươi còn gì không phục nữa không?

Vừa nghe thấy những lời nói chính xác từ thầy. Lão ta không khỏi hoang mang, run sợ. Lão quay mặt nhìn xung quanh nhà, thoắt tay lau vội những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán rồi nói với thầy:

– Sao… sao…thầy biết được chuyện này? Chuyện này chỉ có hai vợ chồng tôi biết thôi, bà ấy thì cũng đã qua đời. Tôi thì ôm khư khư chuyện này không kể ra cho ai? Vậy tại sao thầy lại biết được bí mật này?

Thầy nhìn thấy lão đã có vẻ luốn cuống, đành hạ giọng nhỏ nhẹ bảo với hắn:

– Sao? Người ta tin vào ba mươi năm hành nghề của ta rồi chứ. Chẳng việc gì có thể qua mắt ta cả. Mà người còn chằn chờ gì nữa, mau kể sự thật ra cho ta nghe đi nào, để ta con biết đường mà giúp.

Lão trầm tư, vuốt hai hàm ria rồi giải thích:

– Trước tiên, cho con xin lỗi về chuyện thất lễ lúc này. Giờ thì con đã sáng mắt, tâm phục khẩu phục thầy rồi ạ.

Húp một hớp trà, lão kể tiếp:

– Trước đây, con có một đứa con gái. Nó nhẹ dạ cả tin nên đã mắc lừa thằng sở khanh làng bên. Thằng đó quất ngựa truy phong, bỏ lại nó với cái bụng bầu chình ình. Mà thầy biết rồi đấy, gái không chồng mà lại có chửa thì cha mẹ chỉ có nước tự tử thôi, mới không bị xóm giềng chê bai, chế giễu. Rồi một đêm mưa, nó áp lực quá nên đành treo cổ tự vẫn. Con không dám đem ra ngoài chôn cất, mà để lại trong nhà, tự chặt xác thành nhiều khúc rồi hỏa táng, mà cũng không làm ma chay gì cả. Nếu được thì thầy giúp con trừ tà, con xin biếu thầy một chút tiền xem như lộ phí đi đường.

Dù trái ngược hoàn toàn với những lời của ma nữ. Nhưng ông vẫn nhận thấy nhiều điểm khác thường, đặc biệt là nét mặt của hắn và điệu nói rụt rè của hắn:

– Hừm! Dụng cụ để trừ tà,  thì ta đã bỏ quên ở kinh thàn. Chỉ mang theo được dụng cụ hành nghề bói toán thôi. Ngươi có muốn ta làm chứ.

– TRẢM.

Tiếng vừa dứt tên đao phủ phun rượu vào con dao. Nhanh chóng hắn chém xuống đầu tên sát nhân.

“Xoẹt”

Đầu của tên cầm thú kia rơi xuống nghe một tiếng “bịch” rõ to, màu từ chiếc cổ bị chém của hắn chảy xuống ào ào, tạo nên một cái lỗ sâu hoắm dưới mặt đất. Rồi thân người của hắn ngã xuống, chiếc áo phạm nhân màu trắng của hắn đã thấm máu chuyển sang một màu đỏ thẫm. Đây có lẽ là cảnh tượng ghê rợn nhất mà tôi từng thấy.

Quan phán tiếp:

– Tên ác nhân đã bị trừng trị. Nhân tiện để cho bà con có một ngày tết ấm no.Toàn bộ của cải của hắn sẽ được quy lại thành gạo, muối, quần áo phát lại cho toàn bộ người nghèo trong dân làng. Ai đồng ý thì đồng thanh hô to đi nào.

Cả dân làng phấn khởi hô đồng ý. Ai nấy cũng đều hả dạ với cách phán xử của quan, vừa diệt được kẻ ác vừa giúp cho người nghèo. Qủa là anh minh, tài đức.

***

Ngày tàn đêm lại đến, tôi cùng vị pháp sư đến cái nghĩa địa ấy lập đàn giải oan cho oan hồn cô ta. Thầy thấp 49 ngọn nến, và 49 cây nhang. Để lần lượt lên bàn 1 mâm xôi, 1 dĩa chén muối gạo. Tay cầm ba nén nhang để lên trán  đọc kinh siêu độ. Được một lát, cô ta đột ngột từ đáy giếng hiện lên. Không còn là hình dạng của một oan hồn tóc đen dài, ảo vải trắng nữa mà bây giờ cô đã trở lại hình dáng cô gái xinh đẹp, với một bộ quần áo trắng tinh khôi. Cô cười khẽ, rồi nói:

– Xin cảm ơn cậu và vị pháp sư đây đã giúp tôi giải nỗi oan ức. Thật sự tôi không biết làm gì để bày tỏ hết sự biết ơn và hạnh phúc của mình cả. Thật sự cảm ơn hai người từ tận đáy lòng, giờ tôi đã bắt đầu lại được kiếp khác. Mong duyên nợ sẽ giúp ta gặp lại nhau.

Nói vừa dứt, cô ta bỗng bay cao lên không trung, trăng sáng đã gột rửa sự căm phẫn trong lòng cô, giờ chỉ còn sự tinh khiết, hiền lành của cô gái tuổi đôi mươi. Cô hóa ra thành từng mảnh rồi hòa nhập vào trong không gian đầy ánh sáng.

***

Đây thật sự là những tháng ngày đặc biệt nhất đối với tôi. Có lẽ nó sẽ mãi lưu giữ trong tim và trí óc mà không bao giờ phai nhòa.

Ngày dần trôi qua, và cuối cùng rồi ngày tết cũng đã đến, từ già trẻ lớn bé ai cũng quên đi chuyện cũ năm xưa mà hòa nhập vào bầu không khí từng bừng đầy sắc màu.

Hết.

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here