Ông Trịnh kể xong câu chuyện đời của ngôi mộ trơ không nhành cỏ. Lại đứng lên ra hiệu cho Liệu đi theo ông.

Liệu hiểu ý liền cất túi cam qua một bên, sau đó đứng thẳng người dậy vươn người cựa quậy cho đỡ mỏi. Anh nhìn về phía ngôi mộ trơ trọc không nhành cỏ mà thầm tiếc thương cho số phận người đã nằm dưới bia mộ. Anh rút một nén nhang ra, đốt lên, định cắp vô nền đất trên mộ thì chợt anh nghe thấy giọng hoảng hốt của ông Trịnh quát to:

– Trời ơi cậu làm cái gì vậy? Dập tắt ngay cái que nhang ấy đi nếu cậu không muốn bị con quỷ theo về. Cậu muốn cái lọ thuốc độc ấy xuất hiện trước mặt cậu thì cậu mới vừa lòng hả?

***

Liệu gãi đầu gãi tai, miệng anh lắp bắp nói:

– Nhưng… nhưng…

Ông Trịnh dùng giọng khẳng định nói tiếp:

– Không nhưng nhị gì cả, cậu còn muốn nghe tôi kể chuyện tiếp thì phải nghe lời tôi nói.

Nhìn que nhang đang cháy ngùn ngụt mà tiếc nuối, anh lại dụi nó đi để cho nó tắt ngấm. Rồi thở dài ngán ngẩm chắp tay để sau lưng đi theo ông Trịnh.

Ông Trịnh đi đằng trước giảng giải nói:

– Ở đây có nhiều nấm mồ, cũng có nhiều chuyện tang thương lắm. Câu chuyện về nấm mồ tiếp theo, cũng sẽ khiến cậu phải cảm thấy uất hận mà muốn rơi nước mắt. Rồi cậu cũng sẽ cảm thấy muốn thương tiếc y như vậy thôi, mà mỗi một ngôi mộ đều là những linh hồn có chứa oan khuất. Tốt nhất không nên dây dưa với chúng kẻo lại bị chúng theo đuôi mà ám ảnh.

Ông Trịnh dẫn Liệu đến trước một ngôi mộ, một ngôi mộ cỏ không hề mọc mà kỳ lạ ở chỗ là đều phủ đầy rêu xanh.

Mặc dù ở dưới không hề có tảng đá nào chỉ toàn là đất, và cũng không hề có dòng nước nào chảy qua đây. Vậy mà rêu xanh vẫn có thể mọc được quả thật đúng là một điểm kỳ lạ.

Ông Trịnh ra hiệu cho Liệu ngồi xuống, lại đem nửa quả cam còn lại chưa ăn hết tiếp tục bóc vỏ đưa nửa múi cam bỏ vô miệng. Vừa ăn ông vừa nhai chóp chép hỏi chuyện Liệu:

– Cậu đã có gia đình chưa?

Liệu lắc đầu nói:

– Dạ thưa bác cháu chưa có gia đình!

Ông Trịnh gật đầu nói:

– Ừm, chưa có gia đình cũng tốt, đỡ phải gặp nhiều chuyện rắc rối!

Liệu không hiểu ông nói câu này là có ý gì, anh suy nghĩ một lúc về vấn đề này mà cũng không thông. Sau cùng anh cũng gạt chuyện đó qua một bên và không quan tâm cho lắm, anh chỉ hiếu kỳ là tại sao trong ngàn vạn ngôi mộ ở đây. Chỉ duy nhất ngôi mộ này lại có nhiều rêu xanh mọc lên đến như vậy?

Anh trỏ tay vào ngôi mộ rồi hỏi lão Trịnh:

– Vậy tại sao ngôi mộ này lại có nhiều rêu cỏ xanh như thế hả bác? Cháu chỉ thấy loại rêu này thường hay mọc ở những tảng đá ở dưới sông. Vậy mà không ngờ nó cũng có thể mọc được cả ở trên đất mộ này, đúng là rất hiếm gặp.

Lão Trịnh lắc đầu cười chát chúa hỏi ngược lại:

– Nó mọc rêu xanh um như rêu ở dưới sông như thế là vì sao cậu có biết không?

Liệu lắc đầu và chờ đợi câu trả lời từ lão Trịnh. Lão nói:

– Vì người nằm dưới nấm mồ này, là một con ma da.

Lão Trịnh nói xong thì liền thở dài một lượt, bắt đầu kể về chuyện đời của người nằm dưới nấm mồ mọc đầy rêu xanh cho Liệu nghe.

Tội nghiệt loài ma da

Thuở xưa ở thôn Hạ, có người làm nghề chài lưới quanh năm bắt cá ven sông. Và ông ta thường hay bắt được những giống cá lạ không rõ tên gọi.

Cho đến một hôm, ông ta nằm mơ thấy một người đàn ông mặc áo long bào có tướng sang trọng quyền uy hệt như vua chúa. Người đàn ông ấy tự xưng mình là Long vương của con sông, và hẹn người đàn ông đánh cá khoảng dạo ba mươi tháng chạp sẽ có một con cá to bơi qua khúc sông này. Dặn là người đàn ông đánh cá không được phép bắt con cá ấy, vì con cá ấy là nhị thái tử của Long vương vùng biển sâu. Người đàn ông đánh cá khi thấy được con cá, thì phải cúi đầu quỳ lạy không được phép mạo phạm. Nếu làm được những điều như thế thì con cháu ông ta mấy đời phúc đức sẽ hưởng không hết.

Nói xong thì long vương kia cũng biến mất. Người đàn ông đánh cá choàng tỉnh dậy thì mới biết là mình vừa mơ xong. Ông ta cũng không tin chuyện này cho lắm, đến hôm ba mươi tháng chạp vẫn đi bắt cá như thường để kiếm cá làm cơm giao thừa.

Khi đến bờ sông, ông ta mới thả mẻ lưới đầu tiên thì đã thấy lưới nặng chĩu, như mắc phải một vật gì. Rồi có một lực kéo thật mạnh tấm lưới, muốn lôi ông ta xuống sông theo cùng. Người đàn ông đánh cá mừng lắm, gồng hết sức vần vũ với con cá. Cuối cùng ông ta kéo được con cá lên trên bờ.

Con cá ấy lớn lắm, phải cỡ độ nửa thân người lớn. Sức vùng vẫy của nó mạnh kinh khủng, nếu không phải ông ta có kinh nghiệm trong việc đánh bắt cá chọn được điểm tỳ thích hợp, cộng thêm việc con cá bị mắc vào cái lưới khiến nó bị bó buộc, vùng vẫy kiệt sức thì còn lâu ông ta mới bắt nổi con cá ấy.

Người đàn ông nhớ lại giấc mơ hôm qua mơ thấy long vương của con sông, nhưng ông ta không tin chuyện ấy là có thật. Nhà lại quá nghèo, không có đủ tiền làm cơm đón năm mới sắp sang. Nên ông ta vẫn đem con cá về nhà như thường, mổ xẻ ra làm mấy khúc. Đầu cá thì chặt vứt đi, thân cá thì đem ra chợ bán vớt vát chút tiền mua gạo. Đuôi cá thì nấu một bát canh cá thật thơm ngon để bày lên mâm cúng các cụ.

Khi ông ta đón năm mới xong và đi ngủ, thì lần này ông ta thấy người đàn ông mặc áo long bào lần trước lại xuất hiện. Mặt long vương tỏ ra bừng bừng lửa giận, ông ta trỏ tay vào người đàn ông đánh cá mà quát lớn rằng:

– Hay cho thằng điêu dân to gan lớn mật. Nghĩ công tổ tiên ngươi làm nhiều chuyện phúc đức, nay đến đời ngươi âm trạch quá mỏng nên ta mới cho ngươi cơ hội lập công để hưởng phúc. Vậy mà ngươi không những không nghe lời ta, lại còn làm ra những chuyện mổ thịt chặt đầu thật đáng ghê tởm. Vậy thôi từ nay vận số của dòng tộc nhà ngươi đã cạn, ta nguyền rủa đời đời dòng tộc nhà ngươi đều sẽ phải làm loài ma da chết đuối ở dưới sông để tự giết lấy lẫn nhau.

Long vương kia nói xong thi liền biến mất. Người đàn ông đánh cá liền choàng tỉnh bật dậy, khuôn mặt ông ta ướt đẫm mồ hôi nghĩ đến những điều xảy ra trong giấc mộng.

Ông ta bèn kể cho vợ ông ta nghe chuyện này. Vợ ông ta sợ lắm liền khuyên ông ta:

– Thôi nếu thế thì thần thánh hiển linh thật rồi đấy. Giờ ông đã phạm phải trọng tội với thần sông, thì tốt nhất đừng nên đi bắt cá nữa.

Người đàn ông quát lớn nạt bà vợ:

– Vớ vẩn, nhà mình xưa nay chỉ quen nghề chài lưới, không bắt cá nữa thì lấy gì mà sống. Đấy chỉ là một giấc mơ mà thôi, không có thần thánh cái gì hết…

Nói xong ông ta không nghe lời vợ, mà vẫn đi bắt cá ở sông như thường.

Ông ta chèo thuyền ra giữa sông, vừa mới thả lưới thì lập tức có một con sóng tròng trành ập đến. Đem cả người cả thuyền đều cuốn xuống lòng sông dìm ông ta đến chết đuối.

Đến khuya, bà vợ không thấy ông ta về thì liền hối con đi tìm.

Người con cả ra đến bờ sông thì thấy xác cha đang trôi lềnh bềnh ở giữa lòng sông. Bèn quay về gọi cả mẹ cả em ra để chuẩn bị đưa xác ông ta lên mai táng.

Cả nhà bọn họ đứng cạnh ở bờ sông, người con cả nhảy xuống sông bơi ra giữa dòng định bụng vớt xác bố kéo vào trong. Nhưng khi anh ta chưa bơi được đến nửa khúc sông thì đã vùng vẫy kêu gào, bọt nước bắn tung tóe khắp người anh ta. Dưới chân anh ta như bị một thứ gì đó lôi kéo xuống bên dưới.

Rồi người con cả cũng chìm nghỉm. Người con thứ thấy vậy cũng định nhảy xuống lao ra ứng cứu nhưng người mẹ không cho, bà ta cứ giữ anh ta lại vì biết rằng lời mà long vương kia nói trong giấc mơ là thật, nếu người con út lại xuống nữa thì sẽ chết nốt nên bà ta nhất quyết không cho người con út đi theo vết xe đổ của người anh.

Người con cả vùng vẫy một lúc thì cũng chìm nghỉm, sau nửa canh giờ thì cái xác cũng trồi lên ở chính giữa đúng chỗ vị trí cái xác của người bố.

Kể từ bấy, hai mẹ con còn lại trong gia đình nhà này vì sợ lời nguyền của long vương. Nên đã bỏ hẳn nghề chài lưới chuyển sang làm nghề khác không còn dám quay lại khúc sông ấy nữa.

Hàng thế kỉ sau cho đến thời hiện đại, câu chuyện này chỉ được lưu truyền bên dòng Châu Giang như một đoạn truyện cổ tích không mấy người cho là thật. Và ở sông Châu Giang, người ta cũng ít làm nghề chài lưới dần vì cá ở sông theo những năm gần đây cũng đã ít đi.

Ở thôn Hạ, có ông Đồng Vĩnh Phúc, nổi tiếng nghề vẽ ký họa và xướng âm cổ tịch. Nhà ông nằm ở cuối thôn Hạ và là một căn nhà to lớn được nhiều người lui tới. Trong đó có cả Tây cả ta đến tìm ông để xin mua tranh ký họa. Thi thoảng người ta còn được nghe ông ta kể về những tích chuyện cổ mà không sao tìm ở nơi nào khác.

Dòng họ Đồng ở thôn Hạ sinh trưởng ở đây đã lâu, nếu không nói là thâm căn cố đế. Câu chuyện về người đàn ông đánh cá bên dòng sông Châu Giang bị phạt nghiệp kiếp đời đời con cháu sẽ phải chết thành ma da dưới lòng sông. Cũng là được lưu truyền từ miệng ông Phúc, và trên ông là đời các cụ cố, cụ kị của dòng họ Đồng cũng kể lại chuyện này như một lời nhắc nhở.

Nếu chuyện chỉ có thế thì chẳng đáng nhắc tới làm gì. Thế nhưng ở trong dòng họ Đồng này lại có một cái lệ truyền đời từ trên xuống dưới, đó là sống nhờ sông, nhưng không bao giờ được phép bén mảng ra đến gần sông. Cái lệ này không biết đã truyền từ bao đời này, nhưng chưa từng có ai trong dòng họ Đồng dám phạm vào. Và người nhà họ Đồng luôn lấy tích truyện người đàn ông đánh cá ra để răn đe con cháu mình không được lại gần cái khúc sông ấy.

Tục lệ ấy khiến cho người trong làng, trong thôn xóm và cả xã đều tự động liên tưởng đến chuyện xưa, cả dòng họ Đồng này rất có thể là con cháu của người đàn ông đánh cá kia, nên mới rất sợ dòng sông Châu Giang đến như vậy. Họ sợ vì nhỡ đâu lời nguyền kia là sự thật thì tất sẽ bị chết bởi nghiệp sông nước ứng kiếp.

Ông Phúc đang ngồi trầm ngâm trước một bản chữ khắc mộc cổ suy tư nghiên cứu. Thì chợt nghe thấy đầu nhà có tiếng nói lớn vang vọng vào:

– Trời ơi bác Phúc ơi, bác nghe tin gì chưa?

Từ cửa nhà lấp ló một người đàn bà độ chừng ngoài năm mươi tuổi, da mặt đen nhẻm, môi khô nứt lẻ. Có dáng người nhỏ thó chạy phăm phăm tới trước mặt ông Phúc.

Ông Phúc cau mày, đặt cặp kính viễn xuống mặt bàn rồi quay sang nhìn người đàn bà rồi hỏi:

– Có chuyện gì thế hả thím Thuật?

Người đàn bà tên Thuận xắn tay áo lên, sỗ sàng nói:

– Sáng nay nhé, cả cái cầu sông bằng bê tông to thế mà gãy đôi ra rồi đấy!

Ông Phúc hơi ngạc nhiên liền hỏi gấp:

– Sao lại gãy cầu sông được? Thím ăn nói thế nào chứ cái cầu ấy xây bằng tiền tỉ cơ mà. Hôm qua tôi mới đi qua cái cầu ấy xong, nếu nó có nứt hay là do bọn nhà thầu làm ăn bát nháo thì cũng chẳng thể nào mà gãy nhanh đến thế được!

Bà Thuật suýt xoa nói:

– Đấy, chính thế nên em mới bảo là xui rủi đấy bác ạ. Hồi sáng nay nhé, có cái tàu sắt to lắm, nó đâm qua giữa cái cầu. Cái cầu gãy làm đôi nhé, người ở tỉnh người ta về hẳn mấy cái xe con đang nói chuyện ầm ầm ở ngoài bờ sông kia kìa.

Ông Phúc nghe đến đấy thì liền cảm thấy hứng thú lắm. Muốn chạy ra bờ sông xem sự một phen. Nhưng ngồi một lúc ông lại nghĩ lại, sắc mặt ông chuyển sang đanh lại nhìn bà Thuật nói:

– Mà thím không lo làm ăn, cứ đi lo mấy cái chuyện ngoài thiên hạ làm cái gì. Tôi là tôi cấm tiệt thím không được ra cái bờ sông ấy đâu đấy nhé, cả họ đã phổ biến rõ cả rồi, không ai được phép đến gần bờ sông. Thím là con dâu, tuy không phải chịu cái lệ ấy. Nhưng tôi không cho phép thím kể chuyện này với hội thằng Đạo, thằng Tuyền đâu. Chúng nó mà xảy ra cơ sự gì liên quan đến cái chuyện ấy, là tôi lôi thím lên đền thờ họ kêu chú Xá trị thím ra trò đấy…

Bà Thuật nghe đến đấy thì liền co ro, gãi đầu gãi tai nói:

– Sao bác lại nặng lời với em như thế, đấy là em kể thì kể thế thôi. Chứ em biết thừa là họ nhà mình có cái lệ không được đến gần sông, em nào dám phạm vào.

Ông Phúc gật đầu nói:

– Ừm, thím tự biết thu xếp như thế là tốt! Đừng để tôi phải nói nhiều…

Nói xong ông Phúc lại cầm cái kính viễn đeo lên, lại chăm chú nhìn bản gỗ khắc mộc. Ông cứ nhìn như thế, đến tận một lúc sau quay ra thì vẫn thấy bà Thuật đứng nguyên xi tại chỗ nhìn ông cười hề hề. Ông lại cau mày vội hỏi:

– Thế thím lại còn cái chuyện gì nữa chưa nói hả? Mà sao chưa chịu đi?

Bà Thuật hai tay chống hông tiến sát lại gần ông Phúc rồi thì thầm to nhỏ vào tai ông:

– Chẳng là em nghe bên nhà ông Nghị xóm bên sông có đám giỗ. Thiết nghĩ là cái chuyện cầu sập thì cũng chẳng liên quan gì đến chuyện này. Nhưng mà lẽ nào ông Nghị lại không mời bác qua ăn giỗ ở bên ấy. Em là em lưu tâm chuyện ấy chứ còn…

Ông Phúc nghe bà Thuật nói như vậy thì liền ngẩn người ra một lúc. Ông tự mẩm trong đầu: “Ừ nhỉ, giờ thì cầu sập mất rồi thì làm sao có thể qua sông ăn giỗ bà cụ nhà lão Nghị được?”

Nghĩ đoạn đến đấy, ông Phúc lại trầm ngâm, đặt cặp kính xuống bàn mà thở dài nói với bà Thuật:

– Thím nhắc đến chuyện ấy tôi cũng thấy phải, lẽ thường thì qua bên ấy không khó. Nhưng rủi đúng là hôm nay đen thật, sao cái cầu sông nó lại gãy đôi được cơ chứ lại. Tôi cũng đang phân vân lắm đây…

Bà Thuật nghe đến đấy đắc ý lắm, giãy nảy lên nói ngay:

– Đấy! Em nói có sai đâu, bác cứ cấm em không cho em quan tâm đến chuyện thiên hạ, nhưng mà cái việc ấy lại ảnh hưởng đến bác, ảnh hưởng đến thằng cháu em cơ mà. Ông Nghị là bên thông gia với nhà mình, quyền cao chức trọng, là quan to ở tỉnh. Bác mà không sang thì lại làm ông ấy phật ý, rồi rủi chuyện thằng Lương với con Thu mà không thành thì sau này về già bác biết dựa vào ai cho vững?

Ông Phúc càng nghe thì lông mày càng nhăn chặt, ông nói:

– Thì cũng hết cách rồi, cầu nó sập thì biết thế nào mà qua sông. Giờ mà muốn qua bên ấy thì phải đi lên thượng nguồn cách chừng chục cây số mới có cầu. Mà cái cầu ấy cũng là cái cầu tre nổi trên mặt nước chứ đâu có an toàn gì.

Bà Thuật nói:

– Vậy bác không tính qua bên ấy nữa à?

Ông Phúc chém tay khẳng định nói:

– Qua chứ sao lại không qua, chuyện của thằng Lương với con Thu thì tôi nhất định phải lo. Tôi chỉ có duy nhất thằng con này không lo cho nó thì lo cho ai. Nhưng tôi đang suy tính xem có cách nào để qua đó cho tiện không thôi.

Nghe ông Phúc giảng giải, bà Thuật liền ngồi xổm xuống đất, nghển cổ lên nhìn ông bày cách:

– Em tính thế này, ở ngoài bờ sông chỗ bãi lớn ấy. Có ông Lang làm nghề chài có cái thuyền cũng to mà chắc lắm. Hay bác cứ thử qua nhờ ông ấy xem, rồi nhờ ông ấy đưa giúp qua sông đi nhé. Ông ấy mà đưa bác qua thì tiện quá còn gì, chỉ độ chục phút là sang đến bên kia mà vào nhà ông Nghị.

Ông Phúc lắc đầu xua tay nói ngay:

– Không được, thế là phạm phải tội với cái lệ dòng họ nhà mình rồi. Thôi để tôi tính cách khác, trước thím cứ về đi!

Ông Phúc nói xong thì liền xua tay đuổi bà Thuật về. Bà Thuật chép miệng nguýt dài, lõng thõng đi ra ngoài cổng, vừa đi vừa nói:

– Đấy là em bày cách cho bác như thế, bác nghe hay không nghe thì tùy bác. Vì chuyện lần này mà thằng Lương với con Thu vỡ lở ra thì bác đừng có tiếc đấy…

Dáng bà Thuật khuất bóng hẳn sau cánh cửa gỗ, để lại âm thanh vang văng vẳng như nhắc nhở. Một thân một mình ông Phúc ngồi trong gian khách vắng, vò đầu bứt tai, lẩn thẩn suy nghĩ tìm cách.

Đang suy tư như thế, thì chợt tiếng điện thoại bàn nhà ông đột nhiên vang lên.

Ông Phúc chạy lật đật tới gần cái ban thờ, trên ấy tiện luôn đặt cái điện thoại bàn mà nhấc máy trả lời:

– A lô, ai gọi đấy?

Bên kia đầu dây liền có âm thanh đáp lại, là tiếng của ông Nghị, giọng ông Nghị trầm ấm vang đều đầy khí thế, cái khí thế của người có quyền, ông ta nói:

– Bác Phúc đấy hả? Vẫn là cái chuyện hôm qua mà tôi mở lời với bác đây. Tối nay bác nhớ phải có mặt ở bên này đấy. Tôi là tôi chỉ chờ bác qua để giới thiệu bố chồng của con Thu cho các anh em trong cơ quan biết thôi. Bác mà không qua là tôi giận lắm nhé!

Ông Phúc phấn khởi tỏ giọng vui mừng nói:

– Vâng, bác đã nói thế thì tôi nào dám trái lời. Tối nay tôi sẽ có mặt sớm, bác cứ yên tâm đi.

Nói xong là cả hai còn chào hỏi qua lại rối rít một lượt, rồi ông Phúc mới cúp máy. Nghe xong cuộc điện thoại mà ông Phúc không vui thêm chút nào. Không giống như lúc trả lời điện thoại nói với ông Nghị, giờ này ông Phúc ruột gan não nề, càng thất thần lo lắng vì ông Nghị đã nhiệt tình như thế, mà ông Phúc không qua thì lại phải tội.

Ông Phúc cứ nghĩ đến cái khuôn mặt trách cứ của ông Nghị nếu như tối nay ông không có mặt, là lại lo lắng sốt vó. Cứ đi qua đi lại không biết làm sao cho phải.

Đúng năm giờ chiều, cái giờ sắp đến buổi cơm giỗ tiến hành. Ông Phúc bấm bụng làm liều, lén lút đi ra bờ sông tìm gặp ông Lang làm nghề chài. Trước khi đi ông còn đánh tiếng cho vợ là bà Lài biết mình sẽ qua nhà ông Nghị.

Bà Lài đang thái bèo cho lợn ở sân sau, không biết chuyện cái cầu sông bị gãy đôi nên cứ vâng dạ đáp lại.

Ông Phúc ra đến bờ sông, cứ lấp ló đứng mãi ở trên bờ, cái xe đạp cứ dắt qua dắt lại đến vài lần. Không biết có nên phạm phải cái lời cầm kị của dòng họ mình hay không.

Ở giữa sông, ông đã nom thấy một cái thuyền đơn cỡ vừa đang neo lưới đứng lại một chỗ.

Đồng hồ đến giờ này chuẩn bị điểm sang sáu giờ, ông Phúc cuống quá cuối cùng không biết phải làm sao. Liền phi cái xe đạp ra mấp mé đến mép nước rồi gọi to vọng ra chỗ chiếc thuyền đang neo đậu:

Lương dẫn Thu đến trước mặt cô ta, rồi thả giọng giới thiệu:

– Đúng như lời tôi đã hữa, tôi đã dẫn cô ấy đến để gặp cô. Đây là Thu, bạn gái của tôi!

Cô ta mỉm cười xua tay nhè nhẹ, đôi mắt mê đắm nhìn Thu như say tình, cô ta nói:

– Anh không cần phải giới thiệu, tôi biết cô ấy là ai!

Rồi cô ta đến gần Thu, chủ động cầm tay Thu nâng lên. Thu không tự chủ được mà run rẩy, khi tay của Thu chạm vào tay cô gái đó, cô có cảm giác tay mình dường như lạnh như băng.

Cô gái xoa nhè nhẹ tay Thu và nói:

– Em đừng sợ, đi theo chị, chị chỉ hỏi vài câu rồi xong thôi.

Cô ta cứ dịu dàng dắt tay Thu đi, Thu không tự chủ được mà cứ bước theo cô ta. Cô không thể kiềm chế, cũng không dám cãi lại vì muốn thỏa cái lời hứa trả nợ ân tình giúp người yêu.

Lương chỉ thấy cô gái kia cứ dẫn Thu ra dần mép nước, dần đến cái cọc gỗ. Cô ta thủ thỉ điều gì đó vào tai Thu khiến Thu run rẩy. Rồi cô ta cứ dẫn Thu đi thẳng, đi thẳng cho đến khi cả nửa người của Thu đã ở dưới mặt nước. Khi này Lương mới nhận ra hình như có điều gì đó không đúng ở đây.

Anh liền hét lớn hỏi cô gái:

– Này, cô định dẫn cô ấy đi đâu thế?

Lương chợt cảm thấy một dòng khí lạnh như vừa chạy qua sống lưng, cô gái kia chợt quay chậm rãi khuôn mặt lại. Lương giật mình thảng thốt kêu lên:

– Ôi…

Rồi ngã bật ngửa về phía sau. Cô gái ấy giờ đã không còn nét mặt dịu dàng giống như trước. Mà giờ đã hóa thành một khuôn mặt ma quỷ với cái hốc mắt sâu hoắm và bộ mặt lộ ra hài cốt.

Cô ta chợt nhìn Lương rồi cười dữ tợn, giọng cười kinh khủng vang lên trong đêm.

Lương lúc này mới nhận ra mọi sự, anh liền quát lên:

– Thu, chạy đi em, chạy đi em!

Nhưng không kịp nữa rồi. Khi Thu nghe thấy câu ấy của Lương xong, cô vừa kịp quay lại thì đã liền bị một bàn tay đầy xương xẩu ấn khuôn mặt mình xuống nước. Cô vùng vẫy sặc sụa kêu gào:

– Lươ… ục…ng. ục… cứu… em… ục ục…

Nhưng chẳng ai có thể giúp được cô, chẳng một ai. Bởi vì cả thân người cô cứ nhanh như tàu điện, thoắt cái đã bị lôi ra đến giữa sông rồi chìm nghỉm.

Lương hốt hoảng, thần hồn rã rời. Anh nhìn lại đôi bàn tay của mình và cảm thấy nó như đầy tội lỗi. Trong lúc suy nghĩ quay cuồng như điên dại. Anh chợt nghĩ đến ông Khang thầy trừ tà của làng. Nếu anh cầu viện ông ta kịp lúc thì liệu có khi nào anh sẽ cứu được Thu không?

Nghĩ đoạn anh chạy nhanh tới nhà ông Khang gọi ông cứu giúp. Ông Khang nhận được tin thì liền nhanh chóng cùng Lương xuất hiện có mặt ở bờ sông.

Khi hai người quay trở lại tới nơi, thì xác Thu đã bồng bềnh trôi dạt vào bờ. Cô đã chết rồi, và chẳng thể sống lại được nữa.

Lương ôm xác người yêu bi thống kêu gào, tiếng thét vang vọng khắp không gian đêm lặng.

Thầy Khang nhìn anh khóc một hồi, rồi từ từ tiến đến gần anh, vỗ vai anh giảng giải nói:

– Tại mày không thèm kể cho thầy chuyện ấy nên mới ra cớ sự này đấy con ơi. Đấy là con ma da, nó lừa mày để mày đem cái Thu đến thế mạng cho nó, cho nó thoát khỏi kiếp ma da để đi đầu thai.

Lương lắc đầu khóc lóc nói:

– Nhưng rõ ràng là cô ta tự nhận mình là con gái thần sông cơ mà. Cô ta còn kể là ở sông này chỉ có bảy con ma da, nhưng đều là người trong họ của con. Mà tại sao cô ta không hại con mà lại hại Thu. Trời ơi…

Thầy Khang thở dài giải thích:

– Loài ma quỷ khi nào cũng tráo trở lừa người, làm sao có thể tin được miệng lưỡi của bọn chúng. Nó nói bảy con ma da trong dòng họ nhà mày là đúng. Kể từ thời cụ tổ nhà mày đến đời bố mày chết ở đây thì vừa tròn bảy người. Nhưng nó lại là một con ma da khác, rất có thể là người của xứ khác lưu lạc đến vùng này chết đuối mà thành. Và vì con Thu là người hợp với căn số của nó nên nó mới lừa bằng được con Thu ra đây để dìm chết. Mày nghe lời nó là mày dại rồi con ạ…

Thầy Khang nói xong lại khuyên Lương:

– Thôi, đem xác người yêu mày đi chôn đi. Người yêu mày chết oan ức thế kiểu gì cũng quay về tìm mày để chết theo nó. Nay mày nghe thầy, đem xác nó chôn ở nơi thầy bảo, để thầy làm cái lễ yểm âm trạch, trấn nó ở đấy thì nó mới không về hại người được nữa. Rồi qua chục năm, khéo lại siêu thoát mà đi đầu thai con ạ.

Lương gật đầu, chỉ biết nghe theo ông Khang chứ chẳng còn biết làm thêm gì nữa.

Sau hôm ấy, xác của Thu được ông Khang chỉ cho đem chôn ở cái đất nghĩa trang mà ông Trịnh quản lý, lại dặn ông Trịnh là phải đặt một tảng đá sông ở trước mộ để cho hồn Thu có thể về mộ an nghỉ.

Từ đó trong khu nghĩa trang buồn, lại xuất hiện thêm một ngôi mộ với kết thúc của một người mang số mệnh với cái chết oan ức do chính người yêu mình vô tình đem lại. Một ngôi mộ quanh năm mọc đầy rêu xanh giống như loài rêu mọc ở lòng sông. Ngôi mộ của một con ma da…

Ngạ Quỷ

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here