Tôi là Âu Dương Hiên Viên, nhưng mọi người hay gọi là Âu Dương. Là một phóng viên quèn của một tòa soạn lớn của thành phố nên công việc của tôi hẳn là nặng nhọc hơn những người cùng chỗ làm. Lấy tin tức, viết bài, báo cáo, cái công việc cũ mèm cứ lặp đi lặp lại khiến tôi cảm thấy phát chán nhưng suy cho cùng, đã tới được thành phố Bắc Kinh hoa lệ thế này không phải là chuyện gì không tốt…

Buổi sáng mới vừa rời giường, điện thoại vang lên, vừa nối máy chính là giọng của mẹ, nhưng tựa hồ không giống thường ngày lắm, mẹ bi thương nói: “Mau về một chuyến, Mễ bà sắp không xong rồi.”

Từ sau khi chú Hai qua đời, tư vị người thân rời đi cơ hồ sắp phai nhạt dần, hiện giờ đột ngột nhận được tin trong lòng như nghẹn một nắm muối, chèn kín đến phát hoảng. Tôi để điện thoại xuống liền gọi cho sếp, xin nghỉ phép vài ngày.

***

Bà Mễ

Mễ bà không phải họ Mễ, cụ thể họ gì cũng không nhớ nổi nữa, chỉ biết bà thường giúp trẻ con cạo gió, châm cứu hoặc bắt quỷ. Thích dùng một ống mễ để chữa bệnh, cho nên dần dần tất cả mọi người gọi bà là Mễ bà, bà cũng rất thích người khác gọi bà như vậy. Ấn theo vai vế Mễ bà phải là thím của ông ngoại, do đó kỳ thật tôi có thể gọi bà là ngoại thúc tằng tổ mẫu, nhưng quá phiền toái, mọi người vẫn thích gọi bà là Mễ bà. Mỗi lần có người gọi bà, bà luôn đem hai mắt nhắm lại cố gắng mở ra, sau đó loạng choạng dùng đôi chân bó ba tấc từng bước một đi tới.

Về đến nhà, trên khuôn mặt của mẹ đã lâu không gặp rất bi thương, cũng khó trách, mặc dù huyết thống cách xa như thế, nhưng tay Mễ bà từng xoa tóc vô số đứa trẻ, không chỉ có chúng tôi, trẻ con làng xóm xung quanh phần lớn là dưới sự che chở của Mễ bà khỏe mạnh lớn lên. Cùng mẹ hỏi han vài câu, chúng tôi liền tới nhà Mễ bà. Khi đến đã có rất nhiều người tới, già trẻ đều có, mỗi người nghiêm mặt im lặng, bọn nhỏ đều cắn chặt môi, xem chừng Mễ bà ở bên trong, họ không dám quấy rầy bà.

Mẹ mang tôi đi vào, Mễ bà ngủ trên chiếu trúc, đây là một trong những đặc điểm khác người thường của bà, đó chính là vô luận xuân hạ thu đông, bà đều ngủ trên chiếu trúc này, ngủ đã được hơn 50 năm rồi, chiếu đã biến thành màu đỏ. Mễ bà đã gần hấp hối, tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của bà trong phòng, mẹ và bà ngoại nói với bà, tôi đã tới.

Mễ bà trong những hậu bối cực kỳ yêu thương tôi, vì tôi cực kỳ giống đứa con trai nhỏ bà yêu thích nhất cũng khiến bà khổ sở nhất. Mặc dù bà từng chữa bệnh cho rất nhiều người, nhưng cả đời lại cực kỳ lận đận, nghe bà ngoại nói, lúc trước bà sinh sáu đứa con đều không sống quá 1 tuổi, khi đứa thứ sáu chết, Mễ bà giống như phát điên vọt tới trên phần mộ vừa gào thét vừa đào bới mộ phần.

Đứa thứ bảy cũng là đứa con trai mà bà thương nhất, thông minh dị thường, những năm 60 còn thi đậu đại học Thanh Hoa, tất cả mọi người còn đang khen ngợi Mễ bà đã qua thời cực khổ rồi, con trai lại trong một trận bạo loạn ở Bắc Kinh bị đạn lạc bắn trúng, chết tại chỗ, tin tức này cơ hồ vượt quá sức chịu đựng của Mễ bà, bà gần một tháng không nói năng gì, nhưng một tháng sau bà như trước xắn tay áo lên cầm ngân châm và ống mễ chữa bệnh cho người.

“Lục à, con và mẹ con ra ngoài đi, bà muốn cùng Cương Cương ở lại một mình.” Mễ bà đột nhiên khó nhọc mạnh mẽ chống ngồi dậy, tôi cực kỳ kinh ngạc, vì trước đó bà ngoại nói Mễ bà đã hấp hối, nhưng hiện giờ cư nhiên ngồi dậy được, chẳng qua bộ dáng bà ngồi càng làm cho người nhìn khó chịu, toàn thân cơ hồ đã gầy đến da bọc xương, ngồi xuống đứng lên liền ho khan dữ dội, Lục là nhũ danh của mẹ tôi, bà ngoại và mẹ sau khi rời khỏi đây, trong phòng nhỏ chỉ còn tôi và Mễ bà. Tôi tìm ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh bà, cầm thật chặt tay bà, tay rất lạnh, cảm giác rất yếu ớt, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng hoa văn thô ráp của ngón tay và đốt xương nhô ra.

Mễ bà một bên chảy nước mắt một bên run rẩy dùng bàn tay khác vuốt đầu tôi, trong miệng nói: “Giống, giống quá.”

“Mễ bà, bà chú ý giữ gìn sức khỏe nha.” Mũi tôi cũng một trận chua xót, nhớ khi còn bé chung quy cảm thấy bà rất thần kỳ, quái bệnh gì cũng có thể chữa khỏi, không ngờ tới bà hôm nay già yếu thành như vậy.

“Cương à, con biết tại sao Mễ bà muốn nói chuyện một mình với con không?” Mễ bà nói chuyện rất nhọc nhằn, hơn nữa giọng nói rất nặng, tôi phải suy đoán vài lần mới có thể rõ ràng ý tứ. Tôi hiển nhiên lắc đầu. Mễ bà đột nhiên ngọ ngoạy từ dưới gối lấy ra một quyển sách, song nhìn qua lại không giống.

“Đây là ghi chép kinh nghiệm của đời bà cùng những chuyện trị liệu trừ tà mà bà biết, bà vẫn xem con như Đức Lập (con trai đã chết của Mễ bà), hiện giờ bà phải đi rồi, sách bà muốn truyền cho con, nếu con thích thì cứ xem, không thích thì đốt bỏ đi.” Mễ bà nói xong lại ho khan một trận, sau đó nhắm mắt lại không nói chuyện nữa, tôi gọi bà vài tiếng, bà phất phất tay với tôi, bảo tôi ra ngoài.

Một tờ cuối cùng của sách Mễ bà có một cái túi, bên trong có hơn mười cây ngân châm, đều là dụng cụ bà thường dùng để trị bệnh. Bên trong còn có bức ảnh ố vàng.

Tôi lấy ảnh ra, mặt sau có chữ viết bằng bút máy vô cùng xinh đẹp, “Gửi cho người mẹ con yêu nhất.” Tôi vội lật qua, một người con trai cao ráo đeo kính đứng trước cửa trường Thanh Hoa chụp.

Chẳng lẽ đây chính là con trai của Mễ bà? Tôi đem bức ảnh ra chỗ có ánh sáng nhìn kỹ. Tôi cơ hồ bị dọa mất mật, đích xác bộ dáng cực kỳ giống tôi, nhưng nụ cười của cậu ta thật sự khiến người ta khó chịu, nhìn rất không hài hòa. Bức ảnh dưới ánh mặt trời chiếu xuống lại bị phản ứng, tôi sợ làm hư nó, dù sao cũng là di vật của Mễ bà, tôi vừa muốn cầm vào, cảm giác bức ảnh dường như lại có chút không ổn, vừa lật lại nhìn, kết quả sợ đến ném bức ảnh xuống.

Trên bức ảnh rõ ràng hiện rõ, một đôi tay trắng bệch từ phía sau con trai Mễ bà vươn ra, dùng tay kéo mặt cậu ta thành một nụ cười.

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here