Tôi mệt nhoài, người cố nhổm dậy để kéo tấm chăn đắp lên đôi chân mình mặc cho đốt sống lưng kêu răn rắc. Tôi thích mùa đông mặc dù nó làm tôi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Ở Sài Gòn thật khó để có một mùa đông đúng nghĩa.

Cả tuần nay tôi đã ngủ vùi trên giường để mặc cho cả thế giới dưới chân sụp đổ, mặc cho ngoài kia 152 người khách Việt trốn mất tại Đài Loan, cả đoàn khách Việt bị đánh bom ở Ai Cập, áp thấp nhiệt đới đang đổ bộ, tiếng càm ràm của mẹ hay chỉ là tiếng kêu meo meo của con mèo đòi âu yếm.Bạn nhắn tin hỏi tôi nghĩ gì về những sự kiện đấy, tôi chỉ biết xem tin nhắn và tiếp tục hành trình vùi đầu vào giấc ngủ, biết nói gì hơn khi đầu tôi lúc này trống rỗng, trống rỗng thực sự.

***

Có những lúc tôi muốn biến mình thành người thực vật, chỉ việc nằm đó mà hít lấy hít để chút không khí còn sót lại trong căn nhà ọp ẹp, tồi tàn mà chúng tôi đang sinh sống. Tôi chán chường việc phải lau và hứng từng giọt nước mưa len lỏi qua mái nhà, chán chường với thảm cảnh nước ùa vào nhà, ngồi nheo nhóc như lũ ếch trên lá sen để mong chờ một giấc ngủ an yên. Tôi loay hoay không biết phải làm thế nào để xé tan cuộc sống hiện tại, bước sang một trang mới tốt đẹp hơn. Tôi cố gắng hết sức kiếm tiền từ những việc mình chẳng mặn mòi cho lắm. Không làm, không ưng thì đói, nhưng lao đầu vào thì liệu cuộc sống có khá khẩm hơn?  Tôi bất lực và vô dụng, tôi chỉ muốn nằm đó, tự tiêu hóa, ăn mòn bản thân và chết đi trong từng nhịp thở.

Chuông tin nhắn đến và một lần nữa, anh kéo tôi ra khỏi những cảm xúc nhớp nháp, đen đặc đang bủa vây. Nếu không nhìn điện thoại, tôi cũng chả biết lúc này mặt trời đã lên hay chưa, bởi lẽ căn phòng của tôi bốn bề là những bức tường hoen ố. Trận ngập lụt vửa rồi đã khiến những vôi rơi ra từng mảng trắng tinh như vỏ trứng vịt, nước rút đi để lại cho tôi chồng sách vở bốc mùi ẩm mốc, căn phòng không có cửa sổ, không chút ánh sáng, không một sự sống.

Người cõi âm

Tôi cứ vật vờ như những xác chết trong nạn đói của Nam Cao,hờ hững nhìn cây kim đồng hồ nhích từng chút nặng nhọc, thật xuất sắc khi tôi đang sống và trải nghiệm cuộc đời của Mị, của Hộ, của Chí, sống với những đớn đau mà họ đã từng trải qua, sống như người cõi âm.

Anh, gã con trai có nhiều hoài bão và tham vọng. Sáng nay chỉ mới 5 giờ sáng, anh đã  có mặt tại trung tâm thành phố Vũng Tàu để chạy truyền thông cho dự án của công ty. Anh chụp và gửi cho tôi xem những hoạt động của người dân vào buổi sớm mai, nào là những con cá lấp lánh ánh bạc đang giãy giụa dưới tấm lưới, nào là khung cảnh bình minh trên biển, cảnh những chiếc thúng tròn lênh đênh trên sóng nước. Nhớ anh mười phần, tôi ganh tị với anh hết tám phần bởi những năng lượng anh có được trong khi hiện tại, xung quanh tôi, chỉ toàn bóng tối. Một lần nữa, anh lại gửi về cho tôi một chút sự sống của ngày mới. Tôi bật dậy, làm vệ sinh cá nhân rồi khoác vội chiếc áo mỏng tang lên người. Tôi muốn mình vùng vẫy thật mạnh, xé toạc những thứ kinh khủng đang ôm trọn lấy thân thể tôi những ngày qua, cách tôi chọn là chạy đến quán cafe quen thuộc, tìm một chỗ ngồi bên cửa sổ rồi lặng lẽ để nhìn dòng đời xô đẩy. Tôi chạy trốn bản ngã, chạy trốn chính ngôi nhà của mình để nhìn lại chính bản thân mình.

Tiếng nhạc du dương trong quán cafe bỗng được thay bằng tiếng kinh cầu nghe não nề, buồn đến vô tận…

Tú Quỳnh

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here