Chiều nay giữa Sài Thành nhộn nhịp, đông đúc, tráng lệ, ánh sáng bỗng nhạt nhòa giữa mắt tôi, vài giọt nước rơi xuống, trong vô thức, mặc cho dòng người cứ thế đi qua….. Tôi nhớ…. Nơi ấy, mùa đông chắc lại ghé về như những năm trước.

(truyenngan.com.vn – Tác phẩm tham dự cuộc thi viết “Những câu chuyện cuộc đời”)

***

Thời gian có lẽ là thứ nhẹ nhàng hơn tất cả, bởi nó vẫn lặng thinh trôi đi, biến đổi nhiều thứ. Cũng mới đó thôi, cậu sinh viên ngây ngô bước lên thành phố, nhiều thứ mới lạ, cuốn hút, những cửa hàng quần áo sang trọng, vài tiệm cà phê đậm chất ngầu, hay cung đường đi bộ rộng rãi… đã nhanh chóng trở nên quen thuộc, có khi còn trở nên nhàm chán.

Hai năm vụt qua trong chớp mắt, lớn hơn một chút, tôi trở thành sinh viên năm 3. Bắt đầu biết đến những chật vật của cuộc sống, nhưng mối lo toán gắn trong cái gọi là mưu sinh, tôi cảm nhận thấy nhịp thở thổn thức của tuổi trẻ. Không còn là đứa trẻ được ôm ấp trong vòng tay người thân, từ những công việc làm thêm, tôi kiếm những đồng tiền đầu tiên bằng chính sức lực của mình. Ngoài giờ học, tôi thường ghé đến những tiệm cà phê, và làm việc bán thời gian ở đó. Mùi cà phê cùng sách vở cuối cùng cũng thắt chặt thời gian của tôi, giờ đây những phút giây nghỉ ngơi, buông thả cùng phố chiều, ngắm ánh đèn đêm trở nên quý giá đến lạ lùng. Những lúc như thế, có một vài tiếng thở dài phát ra, tôi nghĩ ngợi nhiều điều về hiện tại, tương lai, những mối quan hệ, bạn bè và gia đình. Cũng có đôi lúc những nỗi nhớ cứ thế cuồn cuộn trào lên, ký ức về miền quê xa xăm trong màn khói chiều mùa đông lạnh, tiếng gió rít co rúm cả những bụi cây, bếp lửa ấm áp, nồi cơm nếp nóng….Cũng khá lâu rồi nhỉ, kể từ mùa hè cách đây 2 năm tôi chưa ghé về nơi ấy thăm gia đình.

Chiều nay giữa Sài Thành nhộn nhịp, đông đúc, tráng lệ, ánh sáng bỗng nhạt nhòa giữa mắt tôi, vài giọt nước rơi xuống, trong vô thức, mặc cho dòng người cứ thế đi qua….. Tôi nhớ…. Nơi ấy, mùa đông chắc lại ghé về như những năm trước.

Những con người của điều xưa cũ

Tiếng ho lụ khú phát ra từ trong bếp, bên bếp lửa hồng Bà tôi đang hong nấu nồi cơm thơm lừng. Mùa đông lại về, mang đến cái giá lạnh, mưa phùn vẫn lất vất rơi theo những con gió. Cánh đồng xa hoang vắng bóng người, bóng vật, chỉ có những bụi cây co rúm run run lên trong cơn rét. Mùa này, chẳng ai muốn rời khỏi cái chăn ấm áp, bếp lửa rực đỏ để ra ngoài kia. Chỉ có những cô cậu học trò như chúng tôi vẫn sáng cắp sách đến trường, bất chấp cái lạnh để tìm con chữ. Tôi vừa về đến nhà, buổi học hôm nay kết thúc sớm, Bà tôi bước ra từ trong căn bếp nhỏ:

“Yêu thương ở đâu xa, ấm áp giấu kín nơi đâu. Ở đó nơi quê nhà, ở những con người đã đi qua cả thế kỷ!”

Nguyễn Ngọc Nhật

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here