Cứ mỗi lần đến cái mùa này là lòng chị cứ như thắt lại và nỗi cô đơn như dài thêm ra mỗi đêm trường. Thậm chí, người ta hay bảo cái nghề trông trẻ của chị ít ra phần nào an ủi nỗi cô đơn của chị chỉ càng làm cho chị thêm khao khát cảm giác có một gia đình và một đứa con do chính mình dứt ruột đẻ ra.

(truyenngan.com.vn – Tác phẩm tham dự cuộc thi viết “Những câu chuyện cuộc đời – Lần 2”)

***

Chị yêu thương những đứa trẻ mà chị chăm bẵm, chị coi chúng như con đẻ, nhưng cuối cùng cuối mỗi ngày chúng lại về với gia đình thực của mình, còn chị mãi mãi chỉ là một ” người mẹ tạm thời” không hơn không kém. Cuối làng có nhà vừa giăng rạp, cạnh bên tiếng nhạc đám cưới mở thử ì xèo, xe gắn hoa đỏ chạy khắp ngõ. Mùa cưới về. Da diết quá! Ôi sao lòng chị trở nên da diết quá!

Mùa cưới

Chị khẽ đẩy nhẹ cái cửa bước vào trong căn nhà u tối cạnh con kênh nhỏ. Kì, ở giữa Sài Gòn rộng lớn lại có cái xóm nghèo bốn bề trôi nổi như thế này. Thậm chí giữa đất xô bồ, những con người này cũng có cuộc đời trôi nổi như chính nơi mà họ sống vậy. Ngót nghét chị ở Sài Gòn cũng đã hơn hai mươi năm, cái tuổi xấp xỉ bốn mươi như gặm nhấm sức khỏe chị và gặm nhấm cả niềm vui trong chị đến mức nó bị bào mòn không còn một chút gì. Đôi khi, chị thấy chị trở nên thật giả tạo với nụ cười mỗi ngày chị giành cho những đứa trẻ và cha mẹ của chúng, việc đứng trước gương để tập cười như thế nào đã trở thành thói quen thường nhật trong cuộc sống của chị. Người ta lên Sài Gòn rồi gửi được tiền về nuôi cha mẹ, còn chị, chị thậm chí còn không lo nổi cho chính mình. Ngày chị mới đôi mươi lên phố thị với biết bao hoài bão, ngày ấy trong làng có ai lên phố làm là cha mẹ người đó hãnh diện lắm, với cả nghĩ họ sẽ kiếm được nhiều tiền, lâu dần, cha mẹ chẳng còn mong mỏi gì nơi chị. Những năm đầu mỗi khi chị về họ còn hỏi han, rồi họ cũng chẳng còn buồn hỏi, chị tồn tại như một cái bóng nên ngày tháng đi về cứ thưa dần. Chị bám trụ luôn tại nơi này.

– Dì Anh ơi, dì có nhà không? Con mới được cho mấy củ lang ngọt lắm. Dì ra lấy hộ con với.

Tiếng thằng Sa gọi í ới trước cửa nhà làm chị như bừng tỉnh. Chị lúi húi vén tấm màn nhỏ dưới bếp chạy lên. Trên bậc thềm của căn nhà nhỏ một thằng nhóc đen đúa đang đứng chờ chị. Vừa thấy chị, nó vội kéo cái áo, bên trong đầy những khoai hì hục chuyền sang tay chị. Vừa đưa chị nó vừa gục gặc:

Rồi nó quay đi. Lúc đó, trong trái tim chị dấy lên một cảm xúc nhiều hơn cả sự đau nhói. Lời nói ngây thơ của một đứa trẻ khiến chị như bừng tỉnh bao nhiêu là cảm xúc mà chị những tưởng đã ngủ quên, nó như là tình mẫu tử mà chị nghĩ chị không bao giờ biết. Thật buồn cười khi một người chừng này tuổi đầu lại được khai sáng bởi lời của một đứa trẻ chỉ mới mười tuổi. Rõ ràng là chị thương nó, rõ ràng là chị cũng xem nó như con, chỉ là chị cứ mong mỏi một đứa con ruột quá đỗi nên không nhận ra hạnh phúc đang ở cạnh mình. Chị thấy mình sai quá đồng thời cũng thấy mình hạnh phúc quá, đột nhiên chị vỗ nhẹ vào đầu mình một cái, mùa cưới lại về, chị chợt không cảm thấy cô đơn nữa, vì giờ đây chị đã có một gia đình, một gia đình mà chị nhận ra từ lời nói của một đứa trẻ. Hạnh phúc, đâu bao giờ là quá muộn, đúng không?

Lê Hứa Huyền Trân

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here