Lâu lâu có dịp tôi lại thử tìm niềm vui thú ở những mảnh đất mà mình chưa bao giờ đặt chân đến. Những nơi tôi đi qua thường để lại trong tôi rất nhiều dư âm và những cảm xúc thú vị mà không bút mực nào có thể viết nổi. Tôi thích những điều mới lạ, tất cả cứ như huyền ảo thôi thúc tôi cái sức mạnh mãnh liệt ấy khiến tôi khoác balo thực hiện hành trình của cuộc đời mình. Cũng đã lâu rồi kể từ ngày ấy, ngày tôi đặt chân đến mảnh đất của huyện Sơn Hòa, một huyện miền núi thuộc tình Phú Yên, ở nơi đây không chỉ mảnh đất mà cả con người của huyện miền núi ấy để lại trong tôi những kỉ niệm tưởng chừng như đã khắc sâu trong kí ức, không cách chi phai mờ.

(truyenngan.com.vn – Tác phẩm tham dự cuộc thi viết “Những câu chuyện cuộc đời – Lần 2”)

***

Phải mất hơn 1 tiếng đi xe máy men theo lưng chừng núi tôi mới tới được Sơn Hòa. Con đường tôi đi choáng ngợp bởi gió trời thổi mạnh, tưởng chừng như đang quật ngã người cầm lái. Cái nắng gay gắt oi ả của những buổi trưa hè dường như muốn thiêu đốt thể xác tôi, nhưng nó chẳng là gì so với sự thôi thúc đang cháy bỏng trong tim tôi lúc ấy. Càng lên cao con đường càng trở nên khó đi hơn, thi thoảng có vài chiếc xe của những công ty khai thác đá đang cào đá thành từng tảng, vận chuyển xuống núi. Lại bắt gặp ở từng đoạn đường có những người công nhân đang làm đường, họ mang một tâm trạng hối thúc và vội vã, cứ như họ đang muốn dùng sức lực nhỏ nhoi của mình bồi đắp cho con đường trở nên dễ đi hơn để kéo gần cuộc sống của người miền ngược, kẻ miền xuôi.

Lê Hứa Huyền Trân

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here