Mà kể cũng lạ. Chúng ta chỉ tìm đến nhau khi cần thôi, đúng không?

***

Tâm sự bác sỹ

19 giờ đêm vào nhận trực. Chưa kịp khoác áo blouse đã có một ca vào cấp cứu do phù phổi cấp trên nền tăng huyết áp, bệnh thận mạn giai đoạn cuối nhưng trưa nay vẫn nhậu vài chai với bạn bè.

Tiếc rằng, khi bệnh nhân lên cơn nguy kịch không có bạn bè nào đưa đi cấp cứu. Và khi bệnh nhân nằm viện, ỉa chây đái lì không bạn bè nào chăm sóc nuôi dưỡng. Tiếc thì tiếc vậy thôi, chứ nhìn bệnh án nhập viện liên tục của bệnh nhân là hiểu. Có những thứ không dễ gì buông tay được.

19 giờ 30 phút, lại tiếp nhận một ca nữ, suy nút xoang, đã đặt máy tạo nhịp, suy tim, huyết áp luôn ở ngưỡng thấp 90/60 hay 80/50 mmHg … Ca này đến sau khi ăn tô bún riêu bỏ nhiều mắm ruốc. Đau bụng dữ dội, sốt lạnh run, tiêu phân lỏng liên tục. Tìm ra vein để truyền nước đúng là cả kì công. Mình hỏi tiền căn thì người nhà cứ ú ớ không rõ không hay. Đến lúc viết tờ khai nhập viện cả khoa mới bật ngửa. Con ruột mà không biết ngày tháng năm sinh của mẹ.

20 giờ tiếp tục nhận bệnh. Bệnh nhân nữ 80 tuổi được đưa đến trong tình trạng bức rức, khó thở. Người bà ta nồng nặc mùi khai. Mở cái tã giấy để đặt sonde theo dõi nước tiểu … cả phòng ngộp thở. Tã giấy ba ngày chưa thay. Vùng kín sưng tấy đỏ, hôi và có nhiều ổ mủ. Bà có 8 người con, đang ở chung với 5 đứa trong căn nhà nhỏ nằm trong ngõ hẻm chằng chịt quận 3.

Mình đã từng đi qua khu vực này, chạy ngoằn nghèo cả 15 phút mới thoát ra được. Nhà nhỏ. Đồ đạc nhiều. Người đông. Nên họ chen hết ra đường mà thở.

Hồi trước mình sẽ trách người ta sao để mẹ cha như thế. Nhưng càng lớn lên càng hiểu.

01 giờ một bệnh nhân nữ vào với cơn nhanh kịch phát trên thất. Tiền căn đã đốt điện nhưng không thành công.

02 giờ, bác sĩ trở mình … thèm một hơi ấm …. máy điều hoà set up 18 độ mà bác sĩ chợp mắt nên quên.

Nguyễn Bảo Trung

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here