Ai Cũng Muốn Có Một Người Con Như Thế Này

Thương người cha nuôi nghèo, ốm yếu, cô bé Xiao Qi quyết định ở lại chăm sóc ông, thay vì đi theo cha mẹ đẻ hưởng cuộc sống sung túc hơn.

11 năm trước, một đôi trẻ đã nhẫn tâm bỏ rơi đứa con còn đỏ hỏn tại bệnh viện ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

 

Ông Zheng (nông dân) khi ấy cũng ở bệnh viện này để chăm sóc người vợ mới sẩy thai. Hai vợ chồng tình cờ thấy bé gái đáng thương nên quyết định đem về nuôi. Ông Zheng đặt tên bé là Xiao Qi, chăm sóc em như con ruột, theo World Of Buzz.

 

Cuộc sống của gia đình nghèo cứ thế êm đềm trôi qua. Cho đến năm 2010, căn bệnh huyết áp cao khiến ông Zheng bị liệt nửa người. Không lâu sau, người vợ bỏ đi, để lại mẹ già, chồng ốm yếu và đứa con nuôi còn nhỏ dại.

Năm 2012, cha mẹ đẻ của Xiao bất ngờ đến gặp Zheng xin nhận lại con. Đến tận khi ấy, cô bé mới biết mình được nhận nuôi.

Nén nỗi buồn và sốc, Xiao Qi đã đưa ra một trong những quyết định khó khăn nhất của cuộc đời, đó là ở lại với cha nuôi.

Năm 2015, mẹ ông Zheng qua đời ở tuổi 90. Căn nhà vốn có 4 người chỉ còn lại 2 cha con nương tựa vào nhau.

Là nông dân, lại không còn sức lao động nên ông chỉ biết sống nhờ vào số tiền trợ cấp ít ỏi từ nhà nước.

Khi nhận nuôi Xiao, người đàn ông nghèo không có giấy tờ cần thiết. Do đó, cô bé 11 tuổi vẫn được coi như trẻ vô gia cư.

Tuy nhiên, mới đây, khi truyền thông địa phương đưa tin về hoàn cảnh của em, chính phủ Trung Quốc đang tìm cách cho Xiao một quốc tịch. Bên cạnh đó, nhiều nhà hảo tâm đã quyên góp tiền để xây cho 2 cha con một ngôi nhà mới, bởi nơi ở cũ của họ quá tồi tàn.

Ngoài ra, một nhóm doanh nhân cũng đề nghị tài trợ học phí cho Xiao để em có tương lai tươi sáng hơn.

Nhờ sự giúp đỡ của các mạnh thường quân, Xiao có thể hy vọng về một tương lai tươi sáng.

 

Phương Thảo dịch

Mắc dị tật bẩm sinh hiếm gặp, cô bé 12 tuổi gây bão cộng đồng mạng vì cách nhìn nhận cuộc sống đặc biệt

Bạn không thể lựa chọn cuộc sống của mình nhưng bạn có thể quyết định thái độ của mình đối với cuộc sống. “Thay thái độ, đổi cuộc đời” – đó chính là thông điệp sống mà Nikki Christou, 12 tuổi, sống tại nước Anh muốn truyền tải đến chúng ta.

Cô bé Nikki Christou, 12 tuổi, đến từ London (Anh), mắc bệnh dị dạng động tĩnh mạch (AVM) vào năm 6 tuổi. Dị dạng động tĩnh mạch là một căn bệnh hiếm gặp gây nên những cơn đau dữ dội và chảy máu trong có thể đe dọa đến tính mạng. Căn bệnh thậm chí còn khiến gần như toàn bộ khuôn mặt của em bị biến dạng.

Cuộc sống của Nikki thay đổi hoàn toàn sau khi em và bố mẹ mình nhận thấy những tĩnh mạch xuất hiện và sưng to lên ở bên phải khuôn mặt Nikki. Sau đó, cô bé được các bác sĩ chuẩn đoán là đã mắc phải một dị tật bẩm sinh hiếm gặp, căn bệnh hình thành các liên kết bất thường giữa các động mạch và tĩnh mạch. Căn bệnh này khiến em gặp phải những cơn đau dữ dội, và trong hầu hết các trường hợp là không thể chữa trị. Nó có thể dẫn đến chảy máu cam không ngừng và gây tử vong.

Tính đến nay, Nikki đã trải qua 28 cuộc phẫu thuật và đến bệnh viện hơn 300 lần để điều trị và theo dõi diễn biến căn bệnh của mình.

Trải lòng về những khó khăn của mình, cô bé nói: “Đó là một cú sốc lớn vì vào tuổi đó, em vẫn còn quá nhỏ, luôn vui tươi, hồn nhiên và không hề phải lo nghĩ gì. Sau khi mắc bệnh, em thường xuyên phải đến bệnh viện nên hay vắng mặt ở các lớp học. Em cũng phải từ bỏ rất nhiều những hoạt động ngoại khóa, các câu lạc bộ. Thời gian đó, em luôn có cảm giác cực kỳ cô đơn và trống trải. Trong khi em phải ở trong nhà và không thể chạy nhảy, bạn bè em thì vẫn vô tư chơi đùa ngoài sân.

Nhiều lần vào gương, em thấy thật sự tuyệt vọng và chỉ ước có thể dùng những chiếc cọ trang điểm để che đi những bất thường trên khuôn mặt của mình”.

Đối với nhiều người, nếu gặp phải tình cảnh này, họ sẽ cảm thấy cánh cửa cuộc sống gần như đóng lại và khép mình trong thế giới riêng, không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai, thế nhưng Nikki thì hoàn toàn trái ngược. Em đã chia sẻ câu chuyện của mình với hàng triệu người trên mạng.

Vào một ngày hè hai năm sau khi mắc bệnh, Nikki quyết định tạo một tài khoản youtube. Sau đó, cô bé đăng tải 1 đoạn video tâm sự với mọi người về tình trạng bệnh của mình, và sẵn sàng đưa ra lời khuyên tích cực cho những ai đang ngày đêm chống chọi với bệnh tật như em, cùng với đó là những mẹo trang điểm và làm bánh.

Nikki chỉ đơn giản coi kênh youtube của mình như một nơi để em dốc bầu tâm sự trong những ngày tháng buồn chán vì phải quẩn quanh trong bốn bức tường, là nơi em có thể giao lưu với mọi người, thế nên thật bất ngờ khi những đoạn phim của em được hưởng ứng rất rộng rãi. Người xem đều cảm thấy hâm mộ nghị lực phi thường của Nikki. Em đã vượt qua mặc cảm và luôn cười nói rất lạc quan. Những video dạy trang điểm và làm bánh của em cũng thu hút đông đảo cư dân mạng. Vì thế, lượt xem và số lượng người theo dõi kênh youtube của Nikki đã tăng một cách “chóng mặt”. Đến nay, kênh youtube của em đã có 4 triệu lượt xem và khoảng 79 nghìn lượt theo dõi.

Với sự giúp đỡ, hỗ trợ từ gia đình và những người quan tâm, Nikki đã thành lập quỹ từ thiện AVM Butterfly và quyên góp được gần 400.000 bảng Anh để ủng hộ các nhà khoa học nghiên cứu căn bệnh dị dạng động tĩnh mạch và nâng cao nhận thức của mọi người về căn bệnh này.

Lý do khiến Nikki và bố mẹ muốn thành lập Quỹ từ thiện này là bởi vì: “Căn bệnh của em khá hiếm gặp, nên khi mới mắc bệnh, em và bố mẹ mình đã không biết đi đâu để chữa trị, cũng có khá ít các bệnh viện đồng ý điều trị cho em. Em chỉ muốn những ai mắc bệnh AVM trong tương lai sẽ không phải trải qua những khó khăn như em, gia đình và những bệnh nhân AVM khác”.

Vừa qua, Nikki đã được trao giải “Pride of Britain Awards”, một giải thưởng do tờ báo danh giá Daily Mirror kết hợp với TSB tổ chức, nhằm tôn vinh những anh hùng đáng được ca ngợi của nước Anh. Những người được trao giải là những người có khả năng truyền cảm hứng tới người khác như Nikki, hoặc những người đã không tiếc mạng sống xả thân cứu người khác, hoặc những người mang nghị lực to lớn vượt qua những khó khăn phi thường.

Ngoài ra, Nikki cũng đã được nhận giải thưởng “Child of Courage” (Đứa trẻ can đảm) vào tối thứ hai tuần trước tại một buổi lễ được tổ chức tại khách sạn Grosvenor House ở Luân Đôn với khách mời gồm Thủ tướng Theresa May, Hoàng tử Charles, Simon Cowell và một số người nổi tiếng.

Trong buổi trao giải, Nikki hào hứng chia sẻ: “Thật là tuyệt vì em có được sự quan tâm, theo dõi của nhiều người. Những người mắc bệnh AVM và những người gặp vấn đề về sự tự tin cũng đã liên lạc với em để tâm sự. Em muốn kênh youtube của mình trở thành một cộng đồng giao lưu cho những người như vậy, giúp họ thấy rằng họ có thể không hoàn hảo, nhưng họ toàn vẹn theo cách của riêng mình. Em đã tìm thấy những người bạn tốt nhất qua youtube, thật vui khi nhận ra em không hề cô đơn”.

Bố của em, ông George, 50 tuổi cũng nói: “Nikki đã truyền cảm hứng đến rất nhiều người trên thế giới và rất nhiều người mắc căn bệnh AVM đã gửi lời cảm ơn con bé vì đã mang lại hy vọng và suy nghĩ tích cực hơn cho họ. Con bé luôn lạc quan và luôn tươi cười, vì thế khi xem những video của con bé, họ cảm thấy tự tin hơn với chính con người của họ và đã thoát ra khỏi cái vỏ ốc của mình giao lưu với người khác”.

Một người khác lại cho rằng: “Nikki đã giúp tôi tìm lại được niềm tin và mục tiêu trong cuộc sống. Cô bé luôn làm chúng tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Căn bệnh đã cướp mất tuổi thơ tươi đẹp của Nikki, thế nhưng cô bé luôn sống và coi mỗi ngày như thể là một ngày quý giá nhất trong cuộc đời mình”.

Người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng, đồng thời cũng là giảm khảo cuộc thi “Pride of Britain”, Ben Shepard ủng hộ: “Các kênh YouTube thường chỉ đăng những clip vui nhộn, hài hước nhưng Nikki đang sử dụng nó theo cách cho phép mọi người đặt câu hỏi và hiểu tình trạng của cô bé. Cách trả lời của em rất đáng yêu và hùng hồn. Cô bé có một nghị lực thực sự phi thường”.

Khi được hỏi em muốn gửi gắm thông điệp gì cho những người có hoàn cảnh giống mình, Nikki nói: “Sẽ là nói dối nếu bảo căn bệnh này không làm em buồn hay tức giận. Thế nhưng nếu bạn chỉ để ý đến những điều tiêu cực, bạn sẽ không thể tận hưởng cuộc sống. Thay vì buồn rầu, nếu bạn tin tưởng vào bản thân, nỗ lực không ngừng, bạn sẽ sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc”.

Theo Mirror.co.uk

10 điều chân thực đáng quý nhất trong cuộc đời, số 9 ai cũng sợ nhưng vẫn phải vượt qua

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta gặp phải những biến cố, những khó khăn. Lúc ấy, chúng ta chỉ hối hả, đắm chìm trong sự ồn ào huyên náo mà chẳng dành cho mình những khoảng lặng hay những giây phút ngoảnh đầu nhìn lại xem ta đang mất đi điều gì và điều gì là đáng quý trong cuộc đời.

Vài năm qua, tôi đã phát hiện mình không còn quá nhiều nhu cầu hay ràng buộc trong cuộc sống. Những thú vui tiêu khiển hay tiền tài vật chất không phải là ưu tiên trong cuộc sống của tôi nữa. Thay vào đó, tôi thấy mình yêu những khoảnh khắc và những xúc cảm bé nhỏ.

Đối với tôi, cuộc sống không chỉ là sự tồn tại mỗi ngày. Nó còn là một điều gì đó thiêng liêng hơn thế – điều mà đôi khi chúng ta đã lãng quên đâu mất khi trưởng thành. Và những cảm xúc đơn giản nhưng chân thành là sợi dây, là cỗ máy thời gian mang chúng ta trở lại những ngày thơ bé và chạm tới những nơi tinh nguyên, tốt đẹp nhất trong tâm hồn đã từng bị bỏ quên ấy.

Dù ta nói bằng ngôn ngữ nào hay ta lớn lên ở đâu trên thế giới này, thì 10 điều dưới đây đều gắn kết chúng ta với những người khác theo những cách thật đặc biệt và đáng quý. Đó là những điều chân thực tốt đẹp nhất lan tỏa ra khắp mọi nơi.

1. Nước mắt

Đa phần con người cho rằng chúng ta thường chỉ rơi lệ khi buồn bã. Khóc vì mất mát người thân hay vì những điều kỳ diệu đã qua đi là chuyện thường tình. Nhưng nước mắt còn được tìm thấy ở những giây phút hạnh phúc thuần khiết nhất. Giống như thời khắc xúc động của một người lính muốn làm người thân ngạc nhiên khi trở về nhà sau thời gian dài xa cách.

Người ta thường nói rằng “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Nếu đúng vậy, thì nước mắt là tình yêu của tâm hồn ta. Có những giọt nước mắt chảy lặng lẽ, có những giọt nước mắt tuôn trào dữ dội. Nhưng dù chúng rơi theo cách nào, ta biết rằng chúng đang diễn tả những gì trái tim ta cảm nhận, để ta sống thật với lòng mình và sống thật với những người khác.

2. Nụ cười

Tôi không viết về những nụ cười xã giao khi bạn nói “chào buổi sáng” với mỗi đồng nghiệp, mà tôi nói đến nụ cười khi con người thực sự hạnh phúc trước một ai đó.

Những nụ cười ấy làm sáng bừng không gian, như ánh sáng chiếu rọi qua từng từng bóng tối và làm ta cảm thấy thánh thiện hơn khi bắt gặp. Vì khi ấy, ta cảm nhận được mối liên kết giữa hai người một cách thật rõ ràng và chân thành.

3. Sự ngạc nhiên

Đôi khi, ta có thể chứng kiến sự hoảng hốt trên khuôn mặt của những người là nạn nhân của những trò đùa. Và đôi khi, ta cũng có thể bắt gặp một sự ngạc nhiên khiến người ta cảm thấy hạnh phúc và chờ đợi.

Giống như khi bạn nhận được thông báo tốt lành từ những đứa cháu, hay được tổ chức một buổi lễ nhỏ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 50, hoặc chỉ đơn giản là hội ngộ với một người bạn lâu ngày không gặp. Không sự ngạc nhiên nào có thể sánh bằng việc làm cho ai đó cười khi bạn có thể, và cảm nhận của họ khi ấy về tình cảm của bạn là hoàn toàn vô giá.

4. Sự bối rối

Có những khi, cơ thể chúng ta phản ứng ngoài mong đợi, khiến chúng ta cảm thấy thực sự bối rối. Lúc ai đó đang nhìn ta chằm chằm, má ta đỏ lên, ta cho cả thế giới thấy tình cảm thực sự của mình.

Hay khi ta thất bại, còn người khác thì chiến thắng; khi ta đánh mất hợp đồng lớn của công ty, hay ngã trong lần khiêu vũ đầu tiên, ta cảm thấy xấu hổ về hành vi của mình, và việc không thể kiểm soát được những gì đang diễn ra. Nhưng hãy rộng lượng hơn với bản thân vì bối rối là một phản ứng rất bình thường của con người, và chúng thể hiện sự mộc mạc và hồn nhiên nhất trong con người ta.

5. Sự thay đổi

Khi bắt gặp một mầm cây đơn độc bật lên từ lòng đất trong mùa xuân, hoặc đọc những dòng nhật ký của ai đó, ta không thể không chú ý tới những điều thay đổi đang diễn ra.

Sự trưởng thành được thể hiện bằng nhiều cách khác nhau và đó là một quá trình rất lâu dài. Thái độ ảnh hưởng đến suy nghĩ và tiếp đến tác động đến hành động. Có những sự thay đổi rất tinh tế và nhỏ bé, nhưng có những sự thay đổi diễn ra rất đột ngột và mạnh mẽ. Và khi chúng ta chứng kiến sự thay đổi của điều gì đó, ta nhận thức sâu sắc hơn khái niệm về thời gian vì đây là yếu tố quan trọng cho sự trưởng thành.

6. Vẻ đẹp

Ta không thể che giấu được vẻ đẹp đích thực. Ta trở nên lộng lẫy hơn khi sở hữu nó, đôi khi ta bị nó “nuốt chửng”. Vẻ kiều diễm, phi thời gian của nó được tìm thấy ở những điều mộc mạc khắp mọi nơi.

Tìm kiếm được vẻ đẹp vĩnh cửu ấy không hề dễ dàng. Nhưng nếu bạn chịu khó dùng trái tim để cảm nhận bạn sẽ thấy nó hiện diện trong từng hơi thở cuộc sống, ví như trong tâm hồn một người phụ nữ khi cô không chịu đầu hàng và bỏ cuộc dù phải đấu tranh gian khó đến đâu, hay ở nơi nụ hoa hàm tiếu chờ được nở rộ và những đường gân đỏ trên lá táo vừa rơi từ trên cây xuống…

7. Quyết tâm

Ta được truyền cảm hứng khi chứng kiến ai đó vượt qua khó khăn hoặc vượt qua điều gì đó tưởng chừng như không thể. Sự chân thực không bao giờ đến từ những điều dễ dàng.

Khi cơ thể ta muốn đầu hàng hoặc không làm theo những gì ta mong muốn, sự can đảm thuần tuý là điều duy nhất thúc đẩy ta tiến về phía trước. Chiến thắng không phải là tất cả khi bạn chứng kiến ai đó không chịu từ bỏ, bởi vì mạnh mẽ đi trọn con đường cho riêng mình mới là đích đến.

8. Niềm vui

Ta không thể giả vờ vui vẻ, và ta biết niềm hạnh phúc đó hiện diện trong những điều giản dị nhất, ngay cả khi nhìn ai đó mở gói quà mà họ thích. Ta gắn kết tâm hồn mình với mọi người bởi những khoảnh khắc đáng quý đó.

Năng lượng tích cực sẽ được truyền từ người này sang người khác. Bởi vậy, chứng kiến niềm vui sướng của người khác sẽ sưởi ấm trái tim bạn mỗi ngày.

9. Sự thương tổn

Thật khó có ai đó hiểu thấu mọi điều về ta. Nhưng khi ta lo sợ để ai đó chạm vào tâm hồn mình, mà vẫn muốn có một người bạn tâm giao, lúc ấy ta đang tự làm tổn thương mình theo một cách ta hoàn toàn không nhận thức được.

Khi chúng ta chia sẻ chân thực với ai đó về từng chi tiết trong cuộc sống của mình, ta hiểu rằng ta đang trao cho họ cơ hội để can dự vào cuộc sống của chúng ta. Nhưng để người khác thấy được những sai lầm, điểm yếu và thậm chí cả những lựa chọn trong đời là một cách để trưởng thành, cho dù ta sẽ phải đối diện với những thương tổn. Vì chỉ có vượt qua nỗi đau, chúng ta mới hiểu bản thân mình và tiến lên phía trước.

10. Tình yêu

Ta thấy tình yêu trong cái ôm giữa những người bạn và gia đình. Ta thấy tình yêu trong đôi mắt cô dâu chú rể trong ngày cưới. Ta thấy tình yêu trong bàn tay to lớn nâng đỡ ngón tay nhỏ bé. Ta thấy tình yêu trong cái nắm tay của những người yêu nhau mà không cần phải nói điều gì. Ta thấy tình yêu trong việc cho đi vô điều kiện… Tình yêu được cảm nhận và gắn kết chúng ta bằng những cách mà đôi khi ta sợ phải chấp nhận nó, nhưng ta biết nó ở đó. Và ta biết ta cần nó.

Trong đời có nhiều điều ta có thể giả vờ và giấu giếm. Nhưng 10 điều này luôn truyền cảm hứng cho chúng ta vì sự chân thành và đơn thuần của chúng. Trong thế giới nhiều điều giả tạo này, chúng ta ao ước sự thật, nhưng những điều thực sự thành thật và tốt đẹp không thể được tìm thấy ở những điều dối trá. Vì vậy, hãy dành cho bản thân những khoảng lặng, để quan sát cuộc sống, để nhận ra và lưu giữ những điều tốt đẹp trong tâm hồn mình và mọi người.

Tham khảo Lifehack

Xuân Dung

“Cô bé quàng khăn đỏ” 4 tuổi thời hiện đại: Một mình băng rừng đầy gấu và sói để cứu bà

Câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ hẳn đã trở thành kí ức in sâu trong tuổi thơ của bạn, giúp bạn hiểu được thế nào là lòng can đảm ngay từ khi còn thơ bé. Nếu bạn có ước mơ được trở về với tuổi thơ trong trẻo ấy để tiếp thêm cho mình động lực mạnh mẽ để đương đầu với cuộc sống khó khăn của hiện tại, câu chuyện về cô bé quàng khăn đỏ của hiện tại này xin dành cho bạn.

Saglana Salchak sống cùng với ông bà ngoại của em tại một ngôi nhà nhỏ tại một trong những vùng hẻo lánh nhất Siberia, gần biên giới Mông Cổ. Mẹ và cha dượng của cô bé phải trông coi đàn ngựa được chăn thả trong rừng taiga, nên không thể có mặt để chăm sóc em thường xuyên. Ngày thường, bà ngoại là người chăm lo cuộc sống cho cô bé và người ông mù lòa của em.

Chân dung cô bé quàng khăn đỏ can đảm của Xứ sở băng giá Siberia. (Ảnh dẫn qua theguardian)

Sáng hôm đó, như thường lệ, Saglana dậy từ rất sớm, em chạy sang giường để ôm người bà yêu quý của mình. Nhưng cô bé năm tuổi cảm thấy rất lạ, bà không động đậy, thân thể lại không còn chút hơi ấm. Cô bé nhanh chóng gọi ông ngoại dậy, em sợ bà đã gặp chuyện chẳng lành. Ông ngoại tới bên bà, nhưng khi chạm vào người vợ thân yêu của mình, ông sợ rằng bà đã không còn sự sống.

Trong sự bối rối, ông ngoại đã nói cô bé Saglana mau đi tới ngôi làng gần nhất để cầu sự trợ giúp. Vì đôi mắt đã lâu không còn nhìn thấy ánh sáng nên ông ngoại không nhận ra rằng lúc ấy trời mới tờ mờ sáng, và ngôi làng gần nhất cũng cách căn nhà của hai ông cháu cả mấy dặm đường.

Bản đồ chỉ ra vị trí ngôi nhà nơi cô bé Saglana sinh sống cùng ông bà, gần biên giới Mông Cổ. (Ảnh dẫn qua Daily Mail)

Saglana không suy nghĩ nhiều, cô bé năm tuổi nhanh nhẹn đi tìm hộp diêm, em sẽ dùng nó để đốt lửa trong trường hợp khẩn cấp. Ngay sau đó, cô bé ngay lập tức lên đường, mặc cho những cơn gió cứ gầm thét từng hồi. Trước mặt em là con đường tuyết trắng xóa trải dài như tới tận chân trời.

Cô bé Saglana chỉ có một mình trên con đường tuyết trắng trải dài như vô tận. (Ảnh dẫn qua siberiantimes)

Cô bé sau này kể lại với mọi người về cảm giác của em lúc bấy giờ: “Cháu cứ đi, cứ đi như vậy cho tới lúc tới được nơi đó”. Trong tâm trí của cô bé lúc bấy giờ hẳn không có những bước chân nặng nề ngập trong tuyết sâu, hay những con sói đang đói khát có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Có lẽ hình ảnh người bà thân yêu đang nằm chờ em nơi căn nhà nhỏ đã chiếm hết tâm trí cô bé.

Đoạn đường em đi thường ngày có rất nhiều chó sói rình rập, chúng thường xuyên tấn công những súc vật của dân làng. (Ảnh dẫn qua ouest-france)

Sau ba giờ đồng hồ liên tục đi bộ trong cái giá rét -34 độ C, em đã đến được ngôi làng gần nhất, cách nhà em tám cây số. Như có một phép màu xuất hiện, khi cô bé tưởng như không thể cất nổi bước chân, một số dân làng đã phát hiện ra em. Dù cái đói và cái rét đã thấm sâu trong thân thể bé nhỏ đang run rẩy, cô bé vẫn kịp cầu cứu sự giúp đỡ của mọi người: “Hình như bà cháu chết rồi”. Những người dân trong làng đã ngay lập tức dùng điện thoại vệ tinh để gọi cứu hộ, tới trợ giúp ông bà em.

Câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ của thời hiện đại lại không có được một kết thúc có hậu như trong chuyện cổ tích. Mặc dù  Saglana đã cố gắng hết sức của mình nhưng khi đội cứu hộ đến, bà em đã qua đời. Người ta đã xác định được bà ra đi vì một cơn đau tim. Đây dường như không phải là một điều quá bất ngờ vì bà của cô bé trước đây đã có tiền sử của căn bệnh này. Nhưng may mắn không hoàn toàn tắt, các nhân viên cứu hộ đã cứu được ông ngoại của Saglana.

Khi những người dân của ngôi làng phát hiện ra cô bé, họ đã đưa ngay em tới trạm y tế. Ở đây, em đã nhận được những sự chăm sóc rất chu đáo nhất. Mọi người trong làng cũng không quên bày tỏ lòng cảm phục sâu sắc sự dũng cảm của em. Ai ai cũng vui mừng khi biết giờ đây cô bé đã an toàn, bởi mọi người đều không khỏi rùng mình khi nghĩ về con đường em đã đi qua. Chắc hẳn, những người dân tốt bụng nơi ấy, trong tâm cũng không ngừng cảm ơn những Thiên thần hộ mệnh đã bảo vệ cô gái bẻ nhỏ nhưng quả cảm này. Và họ luôn giữ một niềm tin trong sáng rằng trái tim ấm áp của cô bé giống như ngọn lửa giữ tất cả những nguy hiểm rời xa em.

Saglana trong vòng tay mẹ, nhưng ánh mắt em dường như vẫn chất chứa rất nhiều nỗi buồn khi bà đã ra đi. (Ảnh dẫn qua siberiantimes)

Mẹ của Saglana đã nhanh chóng quay trở về để chăm sóc em. Nhưng cô đang bị chính quyền địa phương cáo buộc vì sự lơ là của mình đối với con gái nhỏ: Sống với ông bà đã già và đều có bệnh là một điều kiện sống quá bấp bênh và nguy hiểm đối với một em nhỏ mới năm tuổi. Nhưng mọi hình phạt có lẽ sẽ không có nhiều tác dụng với một người mẹ bằng chính câu chuyện và hình ảnh của cô con gái nhỏ: Đôi mắt em vẫn đượm buồn, khuôn mặt vẫn mang một vẻ trầm ngâm mỗi khi người khác nhắc tới bà. Mẹ em sẽ hiểu, tâm hồn non trẻ của em sẽ cần lắm sự thương yêu và che chở.

Xin hãy cùng nhìn ngắm thêm những hình ảnh của Saglana – cô bé quàng khăn đỏ của xứ sở băng giá này:

Cô bé có nét đẹp hồn nhiên, yên bình của một đứa trẻ vùng giá rét. (Ảnh dẫn qua siberiantimes)

Có lẽ mẹ em đã hiểu sự có mặt của chị là điều mà cô gái bé nhỏ này cần nhất. (Ảnh dẫn qua siberiantimes)

Cô bé đã tươi cười hơn trong vòng tay của nhân viên y tế, và những người dân làng đã chăm sóc cho em sau chặng đường rất dài mà cô bé đã đi qua. (Ảnh dẫn qua siberiantimes)

Tham khảo The Epoch Times Romania, Daily Mail
Xuân Hà tổng hợp

7 bức ảnh lột tả chân thực sự hy sinh của các ‘thiên thần áo trắng’

Ngày nay, khi nhắc tới nghề bác sĩ, chúng ta sẽ nghĩ ngay tới những hình ảnh rất tiêu cực, trong lòng sẽ cảm nhận thấy thiếu thiện cảm. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi, căn nguyên của những cảm nhận tiêu cực ấy, và tại sao ngày trước thầy thuốc lại là nghề được nể trọng đến vậy? Những bức hình dưới đây, phần nào sẽ hé lộ cho bạn cuộc sống thực sự của các “thiên thần áo trắng”. Biết đâu, bạn sẽ tìm được cho mình một câu trả lời.

Sự vất vả của công việc – Giấc ngủ luôn là một món quà xa xỉ

Các bác sĩ có lẽ là những người duy nhất không cần một chiếc giường êm ái để có thể tận hưởng được một giấc ngủ ngon. Trên bàn, trong hốc tủ, và trên đất ở đâu bằng phẳng,  hoặc êm ái một chút ở đó các bác sĩ đều hạnh phúc tận hưởng giây phút nghỉ ngơi của mình. Điều duy nhất các nhân viên mẫn cán của bệnh viện cần chỉ là thời gian.

Bạn có thể bật cười trước những tư thế ngủ ngộ nghĩnh của các bác sĩ này. Họ đến từ những bệnh viện của Mexico, các bức ảnh được tập hợp từ những chia sẻ trên mạng xã hội. (Ảnh: Thunder-ballz.com)

Chúng ta chỉ biết bác sĩ không đi làm theo giờ hành chính, họ phải đi trực. Nhưng có lẽ ít ai biết rằng, một ngày làm việc có thể kéo dài đến 36 tiếng với nhiều ca mổ liên tiếp. Thoạt nhìn bức ảnh dưới, bạn có thể sẽ không hiểu điều gì đang diễn ra với những vị bác sĩ ấy. Họ bị ngất sao? Câu trả lời là: Sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ đã đánh bại họ, nhưng chỉ là sau khi đã bước ra khỏi phòng mổ, sau khi bệnh nhân đã an toàn.

Trong ảnh là bác sĩ Trần Hưng Bành, trưởng khoa Tim mạch, bệnh viện Trung ương Lạc Dương, Hà Nam, Trung Quốc. Bức ảnh được chụp lúc 3 giờ sáng, sau khi bác sĩ Bành kết thúc ca mổ kéo dài nhiều giờ. Bác sĩ Bành mặc nguyên trang phục phẫu thuật, chỉ kịp tìm một tấm ga trải giường để nằm, ông đã lập tức bị sự mệt mỏi và căng thẳng đánh gục. (Ảnh: Thời báo Bắc Kinh).

 Cùng ngắm nhìn những nữ bác sĩ và nữ ý tá, bạn sẽ thấy một hình ảnh khác đằng sau màu áo phẫu thuật

Đối với các nữ bác sĩ, y tá ngoài vai trò là một người chăm sóc ra, họ vẫn còn một vai trò thiêng liêng nữa không thể chối từ: “Làm mẹ”. Với họ, sự căng thẳng và trách nhiệm dường như tăng lên gấp đôi: Họ vẫn cần là tận tâm với các bệnh nhân nhưng cũng không được quên rằng mình đang mang trong mình một mầm sống. Chỉ có lòng yêu nghề, sự quý trọng từng cơ hội để cứu người mới có thể giúp những người phụ nữ tuyệt vời này hoàn thành trọn vẹn vai trò của mình.

Hai hình ảnh này chụp trong một ca phẫu thuật trong bênh viện Nhân dân số 2, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Trong tình thế cấp bách, nữ ý tá Cổ Lâm, 34 tuổi, dù mang thai ở tháng thứ 7 đã tình nguyện ở trong tư thế ngồi suốt nửa tiếng để đỡ đầu của đứa bé đang chào đời. Cô chỉ chịu nghỉ ngơi khi hai mẹ con bệnh nhân đã an toàn. (Ảnh: Tri Thức Trẻ).
Sau 30 tiếng đồng hồ trực ban và tiến hành phẫu thuật liên tiếp, bác sĩ Diệp Mỹ Phương, Chủ nhiệm khoa Ngoại bệnh viện Vệ Sinh Càn Đàm, Kiến Đức, Chiết Giang mệt mỏi ngồi nghỉ ngay trên nền nhà. Bức ảnh chụp vào lúc 14 giờ ngày 3/9/2015. Thời điểm này, bác sĩ Diệp đang mai thai ở tháng thứ sáu.

Bác sĩ không phải là nghề dành cho những người không có trái tim 

Chúng ta thường xuyên nhìn thấy những y bác sĩ, các y tá trong khuôn mặt lạnh lùng hoặc bực bội. Từ đó, định kiến về các bác sĩ là những con người có cái đầu và cả trái tim đều lạnh cũng trở nên phổ biến hơn. Nhưng trên thực tế, các bác sĩ là những người làm việc trực tiếp với con người, không chỉ với thân thể họ mà với phần cảm xúc trong họ. Vì vậy, trong các bệnh viện, sẽ không hề thiếu những hình ảnh khiến bạn cảm nhận được sức nóng của những trái tim luôn hết lòng vì cuộc sống của người khác.

Hình ảnh  bác sĩ Thạch Trác ôm bé gái nhỏ trong lòng để vỗ về, an ủi đã tạo ra rất nhiều dư âm tốt đẹp trong cộng động người dùng mạng Trung Quốc. Được biêt, bác sĩ Thạch Trác làm việc ở Hàng Châu, một tỉnh miền Nam Trung Quốc. Bệnh nhân nhỏ bé này đang chuẩn bị được phẫu thuật, nhưng cô bé đã vô cùng hoảng sợ và khóc rất nhiều. Bác sĩ Trác đã trấn an em bằng cách cho cô bé xem phim hoạt hình trong lòng mình. (Ảnh: Yan.vn)

 

Bức ảnh được chụp vào ngày 14 tháng 7 năm 2016 tại tỉnh Hà Giang, Việt Nam. Chị Phàn Thị Chẩy (dân tộc Dao) đã hạ sinh một cặp sinh đôi. Nhưng hai bé bị dính liền nhau tại phần ngực và bụng. Do quá nghèo, gia đình chị dù có BHYT nhưng cũng không đủ lộ phí để đưa hai con xuống Hà Nội để thực hiện phẫu thuật tách rời. Lo lắng cho tình hình sức khỏe của hai bé, bác sĩ Nguyễn Ngọc Chung, Phó Giám đốc bệnh viện Vị Xuyên đã đứng ra quyên góp tiền cho cha mẹ bé, tại chợ huyện Vị Xuyên. (Ảnh: Dân trí)

Bức ảnh này được một bác sĩ chụp lại người đồng nghiệp của anh, bên ngoài một bệnh viện thuộc bang California, Hoa Kỳ. Vị bác sĩ trực cấp cứu này đã không thể cứu sống được một bệnh nhân của anh. Chính tuổi đời còn rất trẻ của bệnh nhân, 19 tuổi khiến anh cảm thấy thực sự đau đớn, và cần một chút không gian để có thể lấy lại được bình tĩnh cho mình. (Ảnh: Tri thức trẻ)

Ly Ly tổng hợp

Anh hùng toả sáng tuổi 91, vừa chống ung thư vừa đan 8000 chiếc mũ mang hơi ấm cho người vô gia cư

Đó là một buổi chiều đầy nắng, ngang qua một hàng cây trơ trụi lá sau một mùa đông dài tuyết phủ, bước trên những bậc thềm cổ kính của Cambridge Manor, chúng tôi thấy phòng của người hùng thầm lặng “Hat man” (người hùng đan mũ) đã hiện ra ngay trước mắt.

Morrie Boogaart là một bệnh nhân ung thư 91 tuổi hiện đang sống tại viện dưỡng lão Cambridge Manor, Michigan. Ông nằm liệt giường và hầu như không thể di động. Ông có thể ra đi như những người vô danh bình thường khác, thế nhưng, ông đã làm một hành động giản dị đầy nhân ái khiến nhiều người trong thành phố không thể quên tên ông, đó là đan mũ len cho những người vô gia cư.

Trong căn phòng nhỏ chỉ rộng chừng hơn 30 mét vuông, dưới ánh sáng của nắng chiều len qua khung cửa sổ, bánh quy kem và những tách trà nghi ngút khói, ông kể chúng tôi nghe câu chuyện về cuộc đời ông và công việc yêu thích của mình.


Cambridge Manor trong một buổi chiều đầy nắng. (Ảnh: Internet)

Ngước nhìn lên bức tường màu vàng sáng, bên chiếc giường ngủ yên tĩnh – nơi có bức ảnh của vợ ông – bà Donna Mae, người đã qua đời 16 năm trước, Morrie như chợt trở về với những kí ức không thể nào quên…

Ông nói: “Chúa ưu ái tôi nhiều lắm! Người đã cho tôi có một cuộc sống tốt đẹp với nhiều niềm vui hơn là nước mắt. Tôi trở về lành lặn sau những trận đánh ác liệt trên chiến trường Thái Bình Dương những năm 40 của thế kỉ trước. Sau chiến tranh, tôi được học nghề, dù thu nhập không cao nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh thất nghiệp, Người ban cho tôi một người vợ hiền và những đứa con ngoan, tôi đã luôn luôn chấp nhận những gì xảy ra trong cuộc sống, và bây giờ dù đau yếu, tôi vẫn luôn hạnh phúc vì mình vẫn còn đủ sức để cống hiến cho cuộc đời này”.

“Tôi chỉ muốn làm điều đó”, Morrie đổi sợi len, và lại tiếp tục đan. “Đôi mắt của tôi không được tốt như trước đây, nhưng tôi vẫn có thể làm công việc này”.


Boogaart thức dậy mỗi sáng và bắt đầu đan. (Ảnh chụp từ video)

Boogaart thức dậy mỗi sáng và bắt đầu đan. Ông không ngừng đan cho đến khi muốn đi ngủ vào nửa đêm. Điều này diễn ra đều đặn mỗi ngày.

“Đây là cuộc sống của tôi,” Morrie nói. “Tôi luôn thích giúp đỡ mọi người, và tôi sẽ không dừng lại chừng nào còn có thể”.

Morrie đã bắt đầu công việc đan lát cách đây gần 15 năm, ông nói đã đan ít nhất 8000 chiếc.

“Đó là lý do tại sao hầu hết mọi người gọi tôi là “Hat man” (Người hùng đan mũ), ông nói.


Ông chỉ yêu cầu duy nhất một thứ – Sợi. (Ảnh chụp từ video) 

Danh tiếng về người hùng thầm lặng đan mũ dành tặng người nghèo đã vượt ra ngoài bốn bức tường của căn phòng của ông ở Cambridge Manor và nhanh chóng tạo ra một phản ứng đầy tích cực khi rất nhiều cá nhân, tổ chức từ khắp nơi bắt đầu quyên góp sợi len cho ông.

Karen Lauters, con gái của Morrie, nói: “Anh thấy đấy, có hàng đống sợi trong phòng.” Sự đóng góp đã được thực hiện không chỉ bởi những người đến thăm nhà dưỡng lão, mà còn từ khắp cộng đồng, bao gồm cả một số nhà thờ trong khu vực.

Mỗi khi được hỏi về quà Giáng sinh hay sinh nhật, ông chỉ yêu cầu duy nhất một thứ – Sợi. Đó là tất cả những gì ông ấy cần, và những gì ông ấy làm với nó thực sự tuyệt vời và đầy cảm hứng.

Lauters nói: “Khi mọi người biết được lý do tại sao bố tôi làm mũ thông qua các phương tiện truyền thông xã hội, sợi đã được vận chuyển đến chúng tôi từ khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi đã nhận được sợi từ khắp nơi như Úc và chúng tôi nghe nói rằng mọi người đang thảo luận về nó trên Twitter ở Trung Quốc”.

Rick Snyder, Thống đốc Michigan, đã được nghe về những gì Morrie đang làm và ngay lập tức ông đã dành thời gian để viết, ký tên và gửi cho Morrie một bức thư bày tỏ lòng cảm phục.


Việc đan mũ là động lực tuyệt vời giúp tôi tập trung vào cuộc sống. (Ảnh chụp từ video) 

Lauter cho biết thêm: “Tôi không thể tin được sức lan tỏa của công việc mà cha tôi đang làm.”

Morrie hi vọng sẽ đan mũ cho đến khi nào sức khoẻ của ông cho phép, nhưng sức khoẻ của ông đã tệ hơn nhiều trong những tháng gần đây. Ông được chẩn đoán bị ung thư da vào mùa hè năm 2015. Tế bào ung thư bắt đầu lan rộng, và một khối u đã xuất hiện trên thận của ông.

Lauter cho biết: “Chúng tôi đưa bố vào bệnh viện Hospice cách đây một năm, sau khi ông bị viêm phổi nặng.” Các thành viên trong gia đình đều nghĩ rằng ông khó lòng qua khỏi, nhưng ông đã hồi phục một cách thần kỳ và tiếp tục công việc đan mũ.

“Sức khoẻ của ông khá ổn định trong suốt năm qua, nhưng căn bệnh ung thư chắc chắn sẽ còn đeo đuổi. Các bác sỹ nghĩ phẫu thuật như là một lựa chọn cho gia đình chúng tôi, nhưng với độ tuổi của ông, có lẽ ông sẽ không thể vượt qua được và vì vậy chúng tôi đã chấp nhận từ chối lời đề nghị đó”.

Trong khi Morrie đang tiến lên đầy nghị lực trong cuộc chiến chống ung thư, ông đã mất con trai của mình, Russell nhập viện vào tháng 11 năm 2015.

“Russell đã chết chỉ sáu tháng sau khi được chẩn đoán,” Morrie nói. “Tôi đã thực sự rất buồn, tôi đã không thể tham dự đám tang và nói lời tạm biệt. Tôi ước có thể đánh đổi mạng sống cho Russell nhưng có lẽ Chúa muốn tôi tiếp tục công việc đang làm. Việc đan mũ là động lực tuyệt vời giúp tôi tập trung vào cuộc sống thay vì lo nghĩ về cái chết.”


Morrie đặt ra mục tiêu mỗi ngày sẽ đan ba chiếc mũ. (Ảnh: WZZM)

“Một số ngày tôi hoàn thành công việc nhưng cũng có những ngày không được như vậy, mặc dù vất vả, nhưng tôi chưa bao giờ muốn từ bỏ công việc này”, Morrie nói. “Có quá nhiều người vô gia cư ở đó cần được quan tâm”.

Karen Lauters thường tới thăm cha thường xuyên, phần vì sự quan tâm của một người con gái dành cho cha, phần vì cô muốn tới giúp ông đóng gói tất cả những chiếc mũ Morrie đã hoàn thành và đưa chúng đến nơi ở của những người vô gia cư mà bố cô gợi ý.

Lauter cho biết: “Bố tôi sẽ sắp xếp những chiếc mũ vào trong hộp và ghi điểm cần phân phát. Mỗi lần tôi đều mang đi từ 8-10 hộp giấy lớn. Lần gần đây nhất, tôi mang chúng tới cho những người vô gia cư thuộc khu Mel Trotter”.


Chiếc mũ đan của ông Morrie (Ảnh chụp từ video)

Abbey Sladick, giám đốc truyền thông của Mel Trotter cho biết: “Chúng tôi thật may mắn khi luôn nhận được rất nhiều sự đóng góp từ khắp mọi nơi, nhưng hiếm khi được biết danh tính của những nhà hảo tâm đó, nhưng khi chúng tôi biết về Morrie và những gì ông ấy đang làm, chúng tôi thật sự rất cảm phục và muốn được gặp mặt ông.”

Abbey và Karen đã đổ tất cả mũ ra khỏi hộp và chải chúng lên bàn gần lối vào quán ăn. Khi cư dân của Mel Trotter xếp hàng ăn trưa, Sladick đã chỉ đường cho họ đến chỗ chiếc bàn để có thể chọn cho mình một chiếc mũ.


Những chiếc mũ ấm áp vì được dệt bằng tình yêu và tấm lòng thơm thảo tuyệt vời. (Ảnh chụp từ video)

“Một cái mũ mùa đông có ý nghĩa rất nhiều đối với người dân ở đây”, Sladick nói. Nhờ có Morrie, những người vô gia cư nơi đây sẽ luôn được giữ ấm đầu trong mùa đông lạnh giá. Chúng thật sự ấm áp vì được dệt bằng tình yêu và tấm lòng thơm thảo tuyệt vời.

“Morrie dạy cho mọi người rằng dù tuổi chúng ta là bao nhiêu, hoặc điều kiện sức khỏe thế nào chúng ta có thể cho đi và thể hiện sự quan tâm đến người khác”.

Karen Lauters biết cha cô đang ở giai đoạn xế chiều của cuộc đời mình, nhưng cô thực sự vui và cực kỳ tự hào vì những gì ông đã làm. Ông đã tìm thấy mục đích và ý nghĩa cuộc đời khi phải chống chịu căn bệnh đầy ác hiểm.

 

Hoàng hôn đã phủ lên Cambridge Manor một màu đỏ ối. Tạm biệt Morrie ra về, chúng tôi thực sự cảm phục và thầm chúc ông thật nhiều sức khỏe để tiếp tục công việc giản dị nhưng đầy cao quý. Bật chấp sự ồn ào của phố xá, tâm trí tôi là một sự tĩnh lặng lạ thường, văng vẳng đâu đây vẫn là lời của Boogaart khi tiễn biệt:

“Nếu bạn lấy đi của tôi những cây đan và sợi, cuộc sống của tôi sẽ chấm dứt. Xin hãy đừng bao giờ lấy nó đi”.

Tôi chợt hiểu ra chính tình yêu và sự sẻ chia đã giúp ông vượt lên tất cả khó khăn, bệnh tật. Mỗi chiếc mũ ông đan là bao tình thương yêu và hi vọng cho những mảnh đời đói khổ, bi thương. Quả thật, hạnh phúc của chúng ta không phải có được từ kim tiền, vật chất, nó chỉ có được từ chính tình thương và sự thiện lương trong mỗi con người.

Theo USA Today

Hoài Anh

Đứng Dậy Sau Vấp Ngã

“Ai chiến thắng mà không hề chiến bại?

Ai nên khôn chẳng dại đôi lần”

-Tố Hữu-

Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…

 

Bất cứ ai cũng đã từng thất bại, đã từng vấp ngã ít nhất một lần trong đời như một quy luật bất biến của tự nhiên. Có nhiều người có khả năng vực dậy, đứng lên rồi nhẹ nhàng bước tiếp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có nhiều người chỉ có thể ngồi một chỗ và vẫn luôn tự hỏi lí do vì sao bản thân lại có thể dễ dàng “mắc bẫy” đến như thế…

 

Bất kì vấp ngã nào trong cuộc sống cũng đều mang lại cho ta một bài học đáng giá: Về một bài toán đã áp dụng cách giải sai, về lòng tốt đã gửi nhầm chủ nhân hay về một tình yêu lâu dài bỗng phát hiện đã  trao nhầm đối tượng.

Bạn ạ!

 

Vấp ngã dạy cho ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một con mắt khác. Đôi mắt ấy có thể trở nên tinh tường hay mù quáng, điều đó phụ thuộc vào chính bản thân ta. Có nhiều khi, tâm hồn ta sa ngã, ta bắt đầu trở nên đa nghi, không muốn tin ai, không muốn yêu ai, không muốn dang tay giúp đỡ ai và cũng chẳng cần ai tin mình, bởi nhiều lúc, chính sự ngây thơ của ta đã khiến ta “sập bẫy”. Ta “’xù lông nhím” lên như bất kì loài động vật nào khác chỉ vì không muốn tự mình làm tổn thương bản thân thêm một lần nào nữa.

 

Cuộc sống này được sinh ra vốn dĩ đã là như thế: Tốt-xấu, thiện-ác, trắng-đen, chẳng hề dễ dàng phân biệt.

 

Bạn không muốn chấp nhận điều đó, nhưng hãy tập sống chung với nó, để biết mình cần một sự cân bằng giữa con tim và lý trí. Học cách đứng lên sau vấp ngã, là biết dùng lý trí để đặt niềm tin đúng chỗ, là biết dùng con tim để cảm nhận tình yêu chân thành, chứ không phải là dùng sự hồ nghi để phá vỡ các mối quan hệ của chính mình.

 

Hãy học cách đứng lên sau vấp ngã !

Đừng hát khi buồn…

 

Đừng cười khi đau…

 

Đừng vờ mọi thứ đều ổn thỏa khi lòng mình không hề yên ả…

 

Bởi giúp đỡ, san sẻ, đồng cảm và thấu hiểu là một trong những bản năng tốt đẹp và đáng trân trọng nhất của con người. Ta buồn nỗi buồn của người khác, ta cười với niềm vui ở nơi xa. Lắng nghe trái tim mình, rồi bạn sẽ nhận ra được thế nào yêu thương. Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…

 

Đừng để khi tia nắng ngoài kia đã lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi cơn mưa kia đã tạnh, mà những giọt lệ trên mi mắt vẫn còn tuôn rơi. Thời gian làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, không gì là mãi mãi, nên hãy sống hết mình để không nuối tiếc những gì chỉ còn lại trong quá khứ mà thôi…

Nguồn: Kenh14

Phụ nữ mệnh tốt hay không, phúc báo dày hay mỏng từ điều này có thể nhìn thấy được

Người phụ nữ tốt được đánh giá qua nhiều yếu tố, về đi lại, ăn nói, cư xử… tuy nhiên thông quacách ănmặc cũng có thể đánh giá được phần nào số mệnh của người phụ nữ.

Đức Phật dạy phụ nữ nên mặc kín đáo vì 2 lẽ cho mình và cho người.

1. Cho người

Phụ nữ ra đường ăn mặc thiếu tế nhị không chỉ khiến người xung quanhphản cảmmà còn gián tiếp gây ra nghiệp ác.

Kẻ không có dã tâm nhìn thấy phô bày bèn nảy sinh tâm dâm dục. Người vốn không có chủ ý, thấy thiếu kín đáo bèn sinh ra chủ ý. Như vậy, từ việc ăn mặc của cá nhân lại sinh ra ác nghiệp, hại mình hại người. Tất nhiên, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người nữ. Nhưng tựu chung lại, vẫn không thoát khỏi trách nhiệm.

Nghiệp ác vốn đang ngủ yên, vì ngoại vật là quần áo mà trỗi dậy, tạo nghiệp ác cho người, lại liên lụy bản thân. Do đó Phật dạy vềtrang phụccủa nữ giới, lấy lịch sự, trang nhã làm đầu.

2. Cho mình

Nếu chỉ vì người thì nhiều phụ nữ sẽ chẳng mấy bận tâm, nhưng nên nhớ mặc kín đáo còn là để cho mình. Đừng vì thiếu hiểu biết mà tạo nghiệp ác, phải chịu quả báo.

Ăn mặcphản cảmkhông chỉ ảnh hưởng tới mĩ quan, làm phương hại văn hóa, mà còn khơi dậy ác tâm, phương hại đạo đức. Đó chính là cách tạo ác nghiệp.

Ăn mặcphản cảmcòn khiến tâm không yên, người không tịnh, nữ nhân lấy phục sức làm trọng mà quên đi tô điểm tâm hồn, thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng người khác, phương hại tri thức. Đó chính là cách tạo ác nghiệp.

Thân thể con người vốn là một tiểu vũ trụ, núi sông mặt đất bên ngoài là đại vũ trụ. Người đàn ông đối ứng với trời, phụ nữ đối ứng với đất.

Người phụ nữ có phúc báo thật sự, đều là nhờ đức hạnh

Người phụ nữ từ khi sinh ra đến 18 tuổi, cần một gia đình tốt.

Từ 18 đến 35 tuổi, cần một dung mạo đẹp.

Từ 35 đến 48 tuổi, cần một cá tính tốt.

Từ sau 48 tuổi, cần mộtcuộc sốngvui vẻ, giản dị. Mua sắm y phục, nữ trang thích hợp với mình.

Một người phụ nữ có thể không xinh đẹp, nhưng không thể không có tri thức

Hãy giành thời gian để đọc sách và học tập, điều đó sẽ khiến bạn trở nên xinh đẹp hơn.

Trang phục đoan chính là giúp người, cũng là giúp mình. Người ta vẫn có câu: Y phục xứng kỳ đức quả thực không sai.

5 điều quan trọng phải nhớ khi đi tảo mộ tiết thanh minh để phúc lộc về nhà

Tuy nhiên, có những điều nhất định phải nhớ để có thể rước phúc lộc về nhà, đồng thời lại bày tỏ được thành kính với người đã khuất.

Ăn mặc đúng mực

Những ngày quan trọng này khi đi tảo mộ cần chú ý ăn mặc quần áo đầu tóc gọn gàng. Không ăn mặc lố lăng, màu mè sặc sỡ, không mặc váy hoặc quần quá ngắn sẽ không thành kính. Trong quá trình thăm mộ cần tỏ thái độ khiêm nhường, đi lại, ăn nói nhẹ nhàng, đúng mực, không cười cợt hay có những cử chỉ sỗ sàng.

Lưu ý khi đi lại

Khi tảo mộ, không nên dẫm đạp lên mộ của nhà khác hoặc đá vào đồ cúng trên mộ của người khác, nếu không sẽ đem lại điều không may cho bản thân. Đặc biệt là nhữngtrẻ vị thành niênlại cần phải chú ý.

Phụ nữ mang thai hoặc trẻ nhỏ không nên đi tảo mộ

Nơi tảo mộ có âm khí nặng, sẽ ảnh hưởng không tốt tới phụ nữ mang thai. Bên cạnh đó, việc đi tảo mộ thường rất đông đúc, khó tránh tình trạng va chạm nhẹ, vì an toàn của thai phụ và thai nhi, tốt hơn hết nên tránh việc đi tảo mộ. Trẻ con cũng không nên đưa đi tảo mộ, bởi trẻ nhỏ sức còn yếu, hơn nữa lại hiếu động, có thể làm ồn chốn tịnh nghiêm, không tốt.

Tuyệt đối không chụp ảnh khi đi tảo mộ

Mục đích đi tảo mộ là để tạ lễ tổ tiên, không phải là trò đùa. vì thế cần thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối. Khi  đi tảo mộ, cần thể hiện thái độ tôn kính với người đã khuất, không nên chụp ảnh tập thể, thậm chí ảnh quang cảnh quanh đó cũng không được, kẻo sẽ nhiễm trường khí không tốt, gây mất cân bằng âm dương, ảnh hưởng xấu tới vận thế của mỗi người.

Lưu ý khi đi tảo mộ về

Những bạn có khí trường yếu, tốt nhất là về nhà bước qua chậu lửa hoặc rắc nước lábưởiđể xóa bỏ năng lượng xấu. Trong cuộc sống thường ngày chúng ta rất hay thấy có người đi tảo mộ về bị sốt hoặc cảm thấy không khỏe, cũng có thể dùng cách này để tránh.

 

5 điều cực xấu trên thế gian, Khổng Tử dạy ngày càng nhiều người mắc phải khiến phúc báo mất hết!

Khổng Tử (551 – 479 TCN), họ Khổng, khi chào đời, đỉnh đầu ông gồ lên, ở giữa lõm xuống cho nên được đặt tên là Khâu (tức, cái gò), tự là Trọng Ni. Ông sinh ra ở ấp Trâu, người làng Xương Bình nước Lỗ.

Ông là một nhà tư tưởng, nhà triết học, nhà giáo dục, nhà chính trị nổi tiếng Trung Hoa, là người sáng lập ra Nho giáo. Các bài giảng và triết lý của ông có sức ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống và tư tưởng của các dân tộc Đông Á. Ở Đài Loan, ông được tôn xưng là “vạn thế sư biểu” (bậc thầy của muôn đời).

Triết học của ông nhấn mạnh sự tu dưỡng đức hạnh cá nhân và chủ trương cai trị bằng đạo đức: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, xác định các mối quan hệ xã hội, đạo đức và quy phạm làm người, coi trọng “đạo trung dung” và các đức tính “nhân, lễ, nghĩa, trí, tín”.

Sử ký Tư Mã thiên đã nhắc đến Khổng Tử như sau: “Trong thiên hạ, các vua chúa và người tài giỏi rất nhiều, khi sống thì vinh hiển, nhưng lúc chết là hết. Khổng Tử là một người áo vải thế mà truyền tới hơn mười đời, các học giả đều tôn làm thầy, từ thiên tử tới vương hầu ởTrung Quốchễ nói đến “lục nghệ” đều lấy Khổng Tư làm tiêu chuẩn. Có thể gọi là bậc chí thánh vậy.”

Dưới đây là 5 điều xấu rất nhiều người mắc phải mà Khổng Tử đúc kết ra

Điều xấu thứ nhất: “Hại người lợi mình”: Người hại người khác để làm lợi cho mình thì đó là một người xấu, người này sẽ không gặp được may mắn.

Điều xấu thứ hai: “Khinh già trọng trẻ là gia đình xấu”. Người già bỏ mặc không chăm, không quan tâm, không phụng dưỡng mà đem tất cả tình yêu thương đặt lên trẻ nhỏ. Gia đình nào như vậy thì sẽ không gặp may mắn rồi.

Điều xấu thứ 3: “Thích nổi danh nhưng bất tài là đất nước suy.” Người thích nổi danh sẽ thích những kẻ xu nịnh và bài xích những người hiền đức, đây là cái họa của quốc gia.

Điều xấu thứ 4: “Già không dạy bảo, trẻ thời không học, đó cũng là tập tục xấu ở đời.” Người già không muốn dạy bảo người trẻ, người trẻ tuổi thì mang tâm ngạo mạn không muốn học hỏi kinh nghiệm, đây là thói quen không tốt.

Điều xấu thứ 5: “Thánh nhân không quản, người xấu tự ý làm loạn, đây cũng là điều xấu đối với thiên hạ.” Bậc thánh hiền là những người có trí tuệ và đức hạnh, họ đều đi ẩn cư hết.

Cổ nhân xưa có câu: ““Người có phúc sẽ ở đất lành, đất lành ở nơi người phúc đức.” Ý nói người sống có đức thì dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa vẫn có quý nhân phù trợ, làm gì cũng thuận. Người xưa thường đề cao phong thủy, cho rằng may mắn giàu sang hay không là do phong thủy, nhưng kỳ thực phong thủy cũng là một phần. Muốn  phúc lành thì đừng nhìn vào phong thủy mà trước tiên nên nhìn vào đức hạnh của con người.