Anh luôn nói mình ổn nhưng thực ra…


Khi mới quen nhau, tôi rất muốn hỏi người ta hai từ “còn em” vì tôi rất muốn quan tâm và biết cảm xúc của họ sẽ như thế nào? Nhưng bây giờ khi đã xa nhau, chỉ là một tin nhắn hỏi thăm thông thường thôi tôi cũng không dám nhắn vì sợ làm phiền người ta.

Một chuyện tình đẹp vỏn vẹn trong khoảng thời gian ngắn, khi đã hết tình cảm thì cho dù có níu có kéo như thế nào cũng chẳng để làm gì, chi bằng để cho họ tự do và thoải mái hơn, đến với những người thực sự quan tâm và họ cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc bên cạnh người đó. Khi đã xa nhau, cái chúng ta dành cho nhau cũng chỉ là kỉ niệm, một kỉ niệm đẹp và cả sự im lặng khi không còn liên lạc gì với nhau nữa. Vì thực sự tôi muốn hỏi han và quan tâm em như trước kia, nhưng thực sự tôi còn chưa trả lời câu hỏi của lòng mình, cũng giống như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng kia mà thôi!

Có những người đi ngang đời ta rất lạ, rất giống như ngôi sao băng trên bầu trời, đi qua quá nhanh rồi lại vụt mất. Có chăng thì ta đã kịp nguyện ước cho người đó ở lại, nhưng chỉ tiếc là trong một số trường hợp, cả hai đều là ngôi sao băng, cùng xuất hiện, cùng đi bên nhau trên bầu trời, và cùng xa nhau ở cuối chân trời.

Anh vẫn ổn, còn em thì sao?

Anh vẫn ổn, khi mỗi ngày thức dậy, vẫn tiếng chuông báo thức gọi anh dậy và theo thói quen anh vẫn đợi em ở bến xe bus đó để đưa em đi học nhưng giờ chắc phải tập cách từ bỏ thói quen đó thôi, em nhỉ?

Anh vẫn ổn, khi buổi trưa vẫn cố gắng lấy xe thật nhanh và từ trường anh về đến trường em để lại đưa em ra bến xe bus mặc cho trời nắng gắt hay mưa to như thế nào đi nữa anh vẫn sẽ làm vì em

Anh vẫn ổn, khi cũng có nói chuyện với vài ba cô gái, cũng có tán tỉnh, nhưng không yêu…

Thật lạ khi mọi người nghĩ chúng mình chia tay chắc phải có lí do gì ghê gớm lắm nhưng trong khi yêu nhau lại chẳng hề có một trận cãi vã nào, luôn êm đềm và hạnh phúc vì anh luôn là người thua nếu chúng ta có cãi nhau đi nữa. Chia tay đơn giản là vì em hết yêu!

Và thật là lạ, trên đời này có nhiều điều không muốn nhưng vẫn phải làm, có những người không muốn rời xa nhưng cuối cùng lại rời xa mãi.

Và cũng thật là lạ, bao nhiêu tin nhắn quan tâm, bao nhiêu cuộc gọi hỏi han, và bao nhiêu những lời trách mắng của em giờ biến đâu mất, anh nhớ những lời em trách mắng anh lắm, anh còn nhớ anh bảo anh rất thèm được nghe em mắng anh, nhưng giờ chẳng còn cơ hội nữa rồi. Trên đời này thật là nhiều chuyện lạ lùng mà không ai biết trước được.

Anh không muốn quên đi tất cả những kỉ niệm đó, còn em?

Anh nói mình không ổn, chỉ muốn ôm em vào lòng như ngày trước…

Nếu có thể nhớ, thì những gì đẹp nhất đã cùng nhau trải qua xin em đừng quên!

The post Anh luôn nói mình ổn nhưng thực ra… appeared first on Dear Diary.

Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế…


Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.

Vậy là đã 2 ngày rồi, mình không nói chuyện với nhau nữa. Vì những lời tổn thương của anh quá lớn đối với em, chứ không thì chắc rằng em vẫn cũng sẽ là người mở đầu cuộc trò chuyện trước.

Em hiểu, thời gian này, có quá nhiều khó khăn dành cho anh, anh không biết phải đối diện sao với những điều đang diễn ra, nhưng, em cũng không nghề người mà em yêu lại chọn cách trốn tránh, yếu đuối đến nỗi chối bỏ thực tại. Em hiểu, anh cần thời gian để bình tâm lại, nhưng không có nghĩa anh quên mất em, người vẫn ở cạnh anh đây này.

Nhìn đi anh, bao nhiều lần rồi, đến cuối cùng vẫn là em chiu tổn thương nhiều nhất, đến cuối cùng em vẫn là người tha thứ. Thà anh chưa từng nói yêu em, em sẽ không để chuyện tình mình diễn ra đâu. Nhưng, anh đã nói yêu em mà, nói yêu mà làm trái tim em đau đến vậy sao?

Em biết chứ, đàn ông cũng có lúc yếu đuối, nhưng vai em đây, em vẫn chờ anh sau cánh cửa ấy, vậy sao anh không thử dựa vào vai em mà khóc thỏa thích. Rồi sau đấy thì đứng dậy, làm chỗ dựa cho em, làm bờ vai vững chãi che chở lấy em. Em đã mất mập rồi, giờ anh muốn em phải mất luôn anh hay sao? Người mà em chọn, người mà em dành tất cả sự tin tưởng đâu thể mãi yếu đuối như thế.

“Anh không muốn gặp em”, lời nói ấy như cứa vào tim em vậy, em làm gì sai, sau mọi chuyện đang xảy ra giũa chúng ta, em có lỗi gì sai? Em đã tự dằn vặt mình hàng lần như thế, vẫn là vì một câu yêu từ miệng anh mà em sẵn lòng chờ đợi, chờ đợi một lời xin lỗi, chờ đợi một câu nói xoa dịu bao tổn thương những ngày qua.

Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.Đừng làm tổn thương em nữa nghe anh!

Serena Võ – Dear.vn

The post Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế… appeared first on Dear Diary.

Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh


Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh.

Trời đã lạnh bao nhiêu lâu rồi em cũng không thể đếm được nữa. Mùa đông lê thê phủ trùm những con phố dài với những cơn gió lạnh cắt cứa vào da thịt. Bầu trời phủ một màu xám xịt buồn bã. Những cành cây khô cong, khẳng khiu vươn lên trong không gian. Trên đường dường như ai ai cũng vội vã đi thật nhanh để trở về nhà.

 

Trên những con phố đã qua em nhớ về anh, nhớ về những ngày nắng đẹp khi anh ở đây. Em nhớ lúc chúng ta tay trong tay dạo bước trên những con phố nhộn nhịp. Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh. Em không thích cái lạnh ủ ê kéo dài những nỗi nhớ của em.

Em đã nói với bản thân là sẽ không bao giờ được buồn nữa. Em cố gắng tìm cách khiến mình vui nhất. Mặc dù có quá nhiều áp lực mà em cảm thấy mình phải làm. Hôm nay có người nói với em rằng em giống như một cái cây cần thời gian để trưởng thành, không thể tự ép buộc bản thân được. Nhưng em không thể để mình được cảm thấy dễ chịu trong những sự ấm êm này. Em sẽ phải cố gắng nhiều hơn. Vì em biết một ngày nào đó em sẽ hoàn thành hết tất thảy những điều em mơ ước.

 

Em yêu anh rất nhiều anh biết không. Cảm tưởng như những đợt sóng thương yêu cứ cuộn trào trong lòng em, bùng cháy và khao khát. Nghĩ về anh trái tim em không khỏi rộn ràng. Nó chẳng chịu nghe lời em nữa, cứ đong đầy hình bóng anh. Nhưng dù bao nhiêu yêu thương thì em vẫn cần một sự an toàn nhất định. Hãy hứa với em rằng em sẽ được an toàn trong vòng tay anh nhé. Hãy yêu em thật dịu dàng và nồng nàn. Hãy đến bên em khi em cô đơn giữa những đêm tối nặng nề. Hãy ôm em trong tay khi ở gần bên em. Hãy tặng em những nụ hôn ngọt ngào mỗi sáng.

Em cũng thương anh, thương anh nhiều vô kể. Nhưng anh giống như một người đàn ông trưởng thành vững chãi ổn định và cân bằng đến mức em không hiểu liệu mình có thể làm gì để khiến anh hạnh phúc không? Lúc nào em cũng muốn anh hạnh phúc. Em muốn hiểu về anh nhiều hơn nếu anh cho phép. Ở một phần sâu tận nào đó em chưa thể chạm nổi vào anh, chưa thể nắm bắt được những xúc cảm trong ánh mắt anh. Thật khó để đoán biết được anh đang nghĩ gì. Nhưng dẫu sao thì em cũng luôn yêu anh bất kể mọi thứ.

Lê Ánh – Dear.vn

The post Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh appeared first on Dear Diary.

Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi?


Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Gần đây, tôi đọc được trang thái chia sẻ về câu chuyện chia tay tình yêu của chính mình, trên trang facebook cá nhân của nữ ca sĩ Văn Mai Hương. Người ta hầu như đều tiếc nuối cho mối tình đẹp đẽ và bình lặng đã qua của cô. Người ta cũng đồng cảm sâu sắc và gửi đến cô lời chúc mạnh mẽ, chúc cô tiếp tục tỏa sáng khi lựa chọn ca hát thay vì lựa chọn lui về phía sau một người đàn ông và cất bớt những lấp lánh hào quang trên con đường nghệ thuật. Còn tôi, tôi thấy chua xót vì: tại sao con gái khi yêu lại phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế?

Tại sao đàn ông lại luôn yêu cầu hoặc đòi hỏi bạn gái mình phải bớt xinh đẹp đi, bớt giỏi giang đi, bớt năng động và toàn diện đi, chỉ vì anh ta sợ sẽ mất cô ấy vào tay người đàn ông khác? Đó không thật sự là tình yêu, mà đó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ đang len lỏi và thành hình trong trái tim người đàn ông đó mà thôi.

Anh ta nhân danh chúng là tình yêu, chẳng qua là để thần thánh tình yêu của chính mình và vùi dập người con gái mình yêu xuống ở một cấp bậc thấp hơn, để anh ta thấy mình được an toàn hơn. Nếu là một người đàn ông có thực tài và có đủ bản lĩnh, có đủ thương yêu để người con gái cảm thấy an toàn, muốn nương náu trong bờ vai anh ta mãi mãi, tôi chắc chắn là anh ta sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ cô ấy với giấc mơ của mình.

Tình yêu là quan trọng, nhưng tình yêu không phải là tất cả cuộc đời của một ai. Chúng ta khao khát tìm thấy tình yêu chính là khao khát tìm được một người thấu hiểu mìnhh, trân trọng mình, từ cả những điều tốt đẹp lẫn xấu xa. Chúng ta biết rõ mình không hoàn hảo, nên mới cần lắm sự bao dung từ ai đó – người mà ta sẽ yêu. Chứ tình yêu không đơn thuần chỉ là những lần chạm tay, những bờ môi hôn, những lời ngọt ngào và những đón đưa sớm sớm chiều chiều.

Ngoài tình yêu, chúng ta còn sống và cống hiến với công việc, có những khoảng không gian vui vẻ hàn huyên bên bạn bè và gia đình. Sao có thể vì người yêu không thích mà dập tắt lửa đam mê? Để rồi nếu một ngày nào đó anh ta tiếp tục không thích bạn dành thời gian cho gia đình và bè bạn, bạn sẽ tự cô lập mình trong duy nhất vòng tay của một người?

Có thể những phút ban đầu, người ta vẫn tin rằng đó là tình yêu và người mình yêu vì thực sự yêu thương mình nên mới mong cầu những điều tốt đẹp hơn sẽ đến. Nhưng qua thời gian, khi mọi thứ là sai trái, người trong cuộc sẽ cảm giác rất rõ chuyện tình này đã bắt đầu có những điều sai lầm. Và người chúng ta yêu khi ấy, chính là đã sai người.

Hãy yêu người luôn ủng hộ giấc mơ của bạn, lắng nghe bạn và cổ vũ động viên bạn dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa. Đừng yêu người muốn bạn phải từ bỏ ước mơ của mình, lui về phía sau trong sự bảo bọc và che chở quá mức. Bởi đến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng khác nào cây tầm gửi nương nhờ nơi thân gỗ. Và chúng ta sinh ra trên đời là để tỏa sáng, chứ không phải sắm vai một kẻ nương nhờ và bảo bọc yêu thương bởi ai.

Hãy yêu người biết những nhọc nhằn sớm hôm của bạn mà đau xót thay cho bạn, sẽ vì bạn mà chấp nhận nhún nhường. Chứ đừng yêu người chỉ luôn miệng nói rằng yêu bạn nhưng luôn đổ vấy tội lỗi lên đầu bạn, trách cứ bạn và la rầy bạn mọi lúc. Bởi dến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng tình yêu đó khiến bạn trở nên tệ hại và thảm thương hơn, khi lòng tự trọng và sự tự tôn trong bạn tụt dốc đến thảm hại.

Hãy yêu người kiên nhẫn với bạn, muốn cùng bạn nhìn chung về một hướng, muốn cùng bạn nỗ lực cố gắng cho tương lai và sẽ níu tay giữ bạn lại vì người ấy cần có bạn trong đời. Đừng yêu người mải miết đi riêng về một hướng và bắt bạn phải theo sau, muốn bạn phải dẹp bỏ những cái tôi cá nhân của mình để đi theo tình yêu của người ấy. Bởi sau cùng, bạn cũng sẽ mệt nhoài mà dừng bước, bạn sẽ tức tưởi tủi thân vì yêu mà vẫn thấy cô đơn.

Con gái khi yêu một ai đó thường sẵn sàng hy sinh rất nhiều thứ, có những khi không toan tính giữ lại gì cho riêng mình. Là bởi cô ấy mong cầu chuyện tình yêu sẽ có một kết thúc viên mãn, và người đàn ông cô ấy chọn là người đàn ông cuối cùng mà cô ấy muốn gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng cũng vì lẽ đó, mà khi chuyện tình đi đến hồi kết không đẹp như mong muốn, các cô gái cũng thường thấy mình chênh chao, trống rỗng. Như thể vốn liếng trong chiếc thẻ tiết kiệm bỗng dưng bị rút cạn kiệt chỉ sau một đêm. Mọi niềm yêu thương, hy vọng, mong chờ, đều vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì có thể đến một ngày, khi họ không còn yêu thương bạn nữa, bạn sẽ trở thành lữ khách cô đơn vô định không có nổi một điểm dừng chân trong đời. Nếu có thể, hãy là một cô gái yêu chân thành nhưng tỉnh táo. Để giữ vững đôi chân mình trên con đường mình muốn đi. Chí ít thì nếu ai đó thay lòng đổi dạ, bạn cũng sẽ không thấy mình trở nên quá thảm bại và mất trắng chỉ sau một đêm duy nhất. Bởi bạn còn điểm tựa là công việc mà bạn yêu, gia đình và bạn bè mà bạn có!

Keng – Dear.vn

The post Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi? appeared first on Dear Diary.

Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé?


Gửi anh thương,

Chúng ta đã quen nhau được 3 mùa rồi đó anh, chỉ còn một mùa nữa là trọn vẹn yêu thương em dành cho anh. Anh nhớ không cái ngày đầu tiên ta gặp nhau là vào mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn còn se lạnh dư âm của mùa đông. Nói là ngày đầu tiên gặp nhau không biết có phải không, vì 3 năm trước chúng ta đã từng gặp. Thất lạc nhau tận 3 năm cho đến hiện tại và mãi về sau chúng ta vẫn không thể tìm thấy nhau.

Em đã mến anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi dần dần về sau chuyển thành yêu. Em thật không phải khi gặp anh trong lúc anh cãi nhau với người yêu. Giá như em không xuất hiện thì có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn, tốt cho cả ba người. Chúng ta một mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, vậy mà em vẫn cố chấp ở bên anh như ” em gái mưa “. Em không có quyền ghen tuông, không có quyền đòi hỏi, không được làm nũng…em chẳng có quyền làm gì hết.

Anh xuất hiện như một cơn gió em chẳng kịp nhìn thấy và cũng chẳng kịp nắm bắt, mà em chỉ có thể cảm nhận. Em chẳng phải là đứa con gái thích ôm ấp kỉ niệm để dày vò bản thân, cũng chẳng đủ yếu đuối hết lần này đến lần khác cầu xin sự thương hại từ anh. Chỉ là đôi lúc giữa những ngổn ngang của cuộc sống người em nghĩ đến trước tiên vẫn là anh, mỗi sớm mai khi em bừng tỉnh dậy người đầu tiên em nhớ vẫn là anh. Cho dù nhắm mắt lại anh vẫn ở trong kí ức của em.

Người ta có quyền nhớ nhau khi buồn, được quyền cười với nhau khi vui hay cùng nhau sống những tháng ngày hạnh phúc bên những mộng tưởng đẹp của đời mình. Nhưng em không có cơ hội được làm điều đó cùng anh. Là vì em thương anh, em mãi chỉ có thể đi bên cạnh người em thương, đau đằng sau những nỗi đau của người thương, và nấc nghẹn trong hạnh phúc của anh. Khi em biết mình thương anh nhiều hơn nữa là khi đấy em nên chấp nhận đứng phía sau người anh yêu. Rốt cuộc thì lòng chỉ mong anh bình yên, anh hạnh phúc, những năm tháng về sau bên người.

Sau này anh tìm được người anh yêu thương mong anh đừng để cô ấy giống như em anh nhé. Đừng kể về em cho cô ấy biết, cũng đừng để cô ấy biết về em. Phụ nữ họ nhạy cảm lắm họ sẽ nghĩ rất tiêu cực rồi suy nghĩ linh tinh. Cũng đừng để những người trong quá khứ của anh tìm đến cô ấy. Thực sự rất đau đấy anh ạ. Và em tin rằng anh yêu họ anh sẽ không làm vậy với họ, chỉ là em tự chuốc lấy những đau thương về mình mà thôi.

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé? appeared first on Dear Diary.

Yêu nhau bốn năm, anh nói chia tay rồi đòi lại quà


Đắng cả lòng, mình ra trường được hai năm, yêu anh ấy từ năm ba đại học đến giờ được bốn năm rồi, anh hơn mình một tuổi, hồi đó quen nhau rồi yêu nhau từ lúc ở công ty mình đi làm gần như không lương (mình đi làm lấy kinh nghiệm nên chấp nhận mức xăng xe ăn trưa, thừa ra được có 100.000 – 200.000 chẳng đáng là bao), anh thực tập ở vị trí kế toán.

Yêu hồi sinh viên vui lắm, hồi đó cũng hay chia nhau tiền đi ăn đi chơi đi xem phim, thi thoảng anh có bao thôi, cũng không có gì là sang chảnh đâu. Đến lúc hai đứa ra trường, anh đi làm cũng bấp bênh do công việc của anh liên quan đến số liệu nhiều mà tính không cẩn thận, đổi chỗ làm tới bốn lần…lương cũng chẳng lên là bao, không như mình, từ năm thứ tư đến giờ vẫn làm một chỗ mà lương được tăng nhiều rồi nhưng anh vẫn hay mua quà tặng mình, anh bảo là:

– Yêu nhau thì quà cáp là chuyện bình thường thôi.

Mình cũng tin lời anh vì những món quà anh tặng mình không có gì đắt đỏ cả, chỉ mấy thỏi son 100.000-300.000, giày dép cũng tầm tiền ấy, quần áo cũng vậy, mà cũng không nhiều. Rồi cũng từ chính công việc anh bấp bênh, mình nhắc nhở anh nhiều về vấn đề cẩn thận trong công việc. Một, hai lần đầu anh ậm ừ nhưng nhiều lần rồi thành ra anh khó chịu, anh bảo: ” Em con gái biết gì! “, chúng mình cãi nhau, anh cũng khó chịu, một phần vì anh là con trai, hơn mình một tuổi rồi đi làm trước mình nhưng lương lại thấp hơn mình…

Có nhiều vấn đề nhưng sau cuối anh lại đổ tại mình bảo là thấy anh lương thấp rồi chê, chắc là thích ai rồi, ngày xưa có chê đâu. Đúng, ngày xưa mình không biết nên không nhắc nhở anh thật, nhưng bây giờ mình mới biết, mới nhắc nhở anh. Chính anh là người nói lời chia tay nhưng điều quan trọng nhất ở đây, anh đòi mình quà anh tặng mình từ lúc ra trường đến giờ lý do là:

– Nếu em giỏi thì em trả hết quà anh tặng em từ lúc em ra trường đi, em ra trường tự lo được thât đấy, giỏi thì trả anh xem.

Mình lúc đầu cũng tính im lặng trả thôi, nhưng thứ nào mình nhớ được, cái nào mình không dùng thì trả y nguyên, cái nào dùng rồi thì cũng quy đổi ra tiền, chỉ khoảng khoảng thôi rồi gửi lại anh, mình không ngại vì mình đi làm có tiền rồi, quà cũng không lớn lắm, nhưng anh lại lạnh lùng đưa mình một cuốn sổ ghi bìa là “Sổ chi tiêu”. Trong đó anh ghi rõ từng mục anh tiêu, từ hồi anh còn là sinh viên đến lúc ra trường đi làm, anh bảo “Thói quen này em không biết vì anh nghĩ con gái không thích con trai như này nhưng em thấy không, rõ ràng là thiếu”.

Cạn lời, đắng hết cả lòng, không còn gì để mà nói… May mà số tiền anh đưa ra cho mình xem mình đáp ứng được, không thì chắc cũng to chuyện. Mình chỉ thấy buồn cười, làm đàn ông con trai, sai thì phải sửa, không sửa lại còn nói lại con gái, cái tôi của mình lớn giờ lại giở giọng đòi quà. Người ta nói vật chất rồi sẽ làm ra, không nhiều thì ít quan trọng là tình cảm. Nhưng giờ tình cảm cũng chẳng còn, bốn năm yêu nhau để quay ra đòi nhau quà. Nhạt thật…Yêu một anh chàng kế toán là vậy à hay do mình đen…

Vân Trang – Dear.vn

The post Yêu nhau bốn năm, anh nói chia tay rồi đòi lại quà appeared first on Dear Diary.

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi


Anh…

Có người hỏi em : Mày còn yêu anh ta không? Sao không mở lòng yêu ai đi.

Em nói: Em không còn yêu nữa,nhưng cảm giác tổn thương đau xót vẫn còn nguyên. Anh không biết rằng, có những ngày mưa buồn lòng em lại nặng trĩu nhớ về chuyện đã qua. Em biết chuyện gì cũng có lý do riêng của nó nhưng em chưa bao giờ nghĩ mình lại có chuyện tình ngang trái vậy. Em đành buông tay anh để anh hạnh phúc bên cô ấy mà tim em vỡ nát anh à.

Anh có bao giờ nhìn dòng thời gian của mình để xem mình đã thay đổi ra sao không… Chúng ta yêu nhau thời sinh viên năm nhất đại học, cái thời vô tư hồn nhiên đến lạ. Chúng ta có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp. Anh còn nhớ những quán cafe quen thuộc mà mình từng đến, những con đường mình từng qua không. Những ngày đi học về, em và anh chạy hàng cây số để ngắm biển khi hoàng hôn xuống, nắm tay nhau đi bộ cả mấy km dọc bờ biển.Anh còn nhớ dù trời có lạnh cóng, nắng chan chan hay mưa lớn mình cũng đến để ngắm cánh đồng vào mỗi buổi chiều tan học. Lúc đó em hạnh phúc vô cùng vì nhìn những người nông dân treo mạ rồi gặt lúa năm này qua năm khác mà mình vẫn yêu nhau vậy.

Thế là mình đã bên nhau bốn năm học Đại học như vậy đó anh. Khi ra trường, khi biết anh vào miền Nam xin việc em cũng xin gia đình đi theo anh. Nhưng không may anh trúng tuyển còn em thì không.Rồi kể từ đó mọi chuyện đã thay đổi. Cô ấy làm cùng trường với anh, quan tâm anh và ngõ lời yêu anh mặc dù biết anh đã có em. Cô ấy có mọi thứ mà em không có bên cô ấy anh sẽ chẳng phải suy nghĩ những bộn bề lo toang của cuộc sống. Còn với em thì ngược lại. Nhưng anh nói đó chỉ là một phần vì anh đã yêu cô ấy sợ mất cô ấy. Anh có biết những câu nói đó như xé nát tim em. Sài gòn thật đáng sợ anh à, khiến cho con người thay đổi đến vậy.

Em đã ngục ngã và đứng dậy như thế nào anh không hề biết. Bạn bè hay gia đình khuyên em nên về nhà… Nhưng vì sự bướng bỉnh muốn chứng tỏ mình mạnh mẽ em đã tiếp tục công việc và cuộc sống ở nơi này. Có đều anh không biết em yếu đuối ra sao,em khóc mỗi đêm…khi bệnh em muốn biến mất khỏi cuộc đời này.

Em không hận anh đã phản bội em,không hận anh đã thay lòng đổi dạ,bỏ rơi em giữa thành phố đáng sợ này mà đều em hối hận nhất là thanh xuân của em 5 năm anh à. Em đã vì một người mà bỏ qua rất nhiều người để rồi anh buông tay em nhẫn tâm lắm. Giờ còn lại là sự tổn thương. Anh à, thời gian không xoá bỏ sự tổn thương đâu, nó chỉ giúp em làm quen với sự tổn thương đó thôi. Em biết bây giờ, em nói gì thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi chi vì em và anh đã khác rồi.

Có chăng vì sự tổn thương đó, vì cô đơn đó,vì hàng ngày em vẫn thấy anh và cô ấy hạnh phúc vui vẻ đăng hình trên Facebook mà em đã quyết định con đường này không… Em nhận ra một điều là : đúng người không bằng đúng thời điểm. Em tặng anh câu chuyện này, đôi lúc là một phần câu chuyện của em.

Bạn tôi chuẩn bị cưới chồng tôi hỏi nó như này.

Mày có yêu anh ta không?

Không, à không biết. Tao đâu có nhớ nổi cái cảm giác yêu một người là thế nào nữa đâu.

Thế sao mày đồng ý lấy anh ta?

Nhà tao có bà dì ế ở vậy đến già. Cháu chắt cũng chăm chút nhưng mà cô quạnh lắm. Mỗi lần về thăm lại thấy thương. Giàu có mà cô đơn. Tao thà không giàu chứ không muốn sống một mình.

Thế mày không sợ người ta buồn vì mày không yêu người ta à?

Tao vẫn đang cố gắng để yêu anh ta mà. Chỉ đơn giản vài câu em yêu anh, nhớ anh. Không lừa dối, không ngoại tình. Có gì là khó. Rồi dần dần thì cũng nảy sinh tình cảm thôi. Anh ấy tốt, rất tốt. Sớm muộn gì thì tao cũng vì cái tốt đó mà thương anh ấy. Tao nghĩ thế.

Ừm…

Thế bạn tôi đi lấy chồng. Không nuối tiếc cũng chẳng có tham vọng gì hơn. Có thể vì đã yêu và chịu đủ nhiều thương đau trước đó, nên hoá ra chẳng cần gì ngoài cuộc sống bình yên. Từ ngày lấy chồng đi làm như đi chơi, dăm ba hôm lại thấy xách vali lên đi du lịch cùng chồng. Đời chẳng có gì phải lắng lo.

À thì hoá ra, người ta không yêu một người vì cô đơn, nhưng lại có thể vì cô đơn mà ở lại bên một người.Năm 18 tuổi, nó yêu một người chết đi sống lại. Vật vã đau khổ đến hoá điên vì một thằng. Thế rồi tự mình đứng dậy, tự mình đi lên. Gặp chồng chỉ 1 tuần rồi yêu, yêu nhau được 4 tháng thì về nhà xin cưới.

Đêm trước hôm lên xe hoa, còn bảo với tôi: “Đừng có dại mà theo đuổi người mình yêu, chẳng qua là cái không có được bao giờ cũng đẹp đẽ, nhưng chỉ là trong tưởng tượng thôi. Thực tế thì thứ phù hợp nhất với mình mới là cái tốt đẹp nhất. Một người phụ nữ nhất định phải chọn cho mình một đôi giày thật vừa vặn, chứ không phải một đôi giày đẹp mà đau chân. Đi lâu sẽ đau lắm đấy, vừa vặn bao giờ cũng tốt hơn. Không những là đi đứng mà còn có thể bay nhảy.”

Đời người rốt cuộc là có thực sự cần đến tình yêu hay không?

Bởi cuối cùng thì yêu cũng sẽ biến thành thương, cái thứ nghĩa tình thực sự giúp người ta ở lại bên nhau đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta, thực ra không cần một người để yêu, mà là cần một người để thương và được thương đến suốt đời…

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi.

Vân Trang – Dear.vn

 

The post Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi appeared first on Dear Diary.

Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là "chú hề" đáng thương?


“Đi qua” một cuộc tình.

Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không? Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người có một cách khác nhau để “đi qua” một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo “trong vòng một nốt nhạc”. Tuần đầu tiên cô sẽ xoá tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của hai người, và trong một phút nức nở, có thể cô sẽ nhắm mắt và xoá sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc,… Cứ thế cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quên dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn…

Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra mình một “deadline” kiểu như: “trong vòng 1 tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định 3 tháng nữa mình phải có người yêu mới”… Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi. Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?

Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc, vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt… Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn, thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không? Và những trò bạn cất công dựng lên để “chọc tức” anh ta, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một “chú hề” đáng thương trong mắt anh ta và những người ngoài cuộc…

Phương Lan – Dear.vn

 

 

The post Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là “chú hề” đáng thương? appeared first on Dear Diary.

Còn báo không cô bán báo ơi..

Còn báo không cô bán báo ơi..

Bữa nọ có vị thiền sư hạ sơn cứu nhân độ thế, gặp một vị thí chủ hào hoa phong độ, thí chủ ngỏ lời:

– Đại sư, bạn gái tôi tuy có một số ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm bây giờ?

Thiền sư cười đáp:
– Phương pháp rất đơn giản, nhưng mà nếu muốn ta bày cho thí chủ, thí chủ trước tiên hãy tìm cho ta tờ giấy chỉ có mặt phải, không có mặt trái về đây.

Người kia trầm ngâm một lát rồi đi ra. Rất nhanh sau đó, anh ta trở lại và đưa cho thiền sư một … tờ báo Nhân Dân.

Từ đó thiền sư độn nhập không môn, không vấn thế sự nữa.