Tôi Có Một Giấc Mơ

“Tiến sĩ King đã chạm đến tất cả chủ đề của ngày ấy, chỉ để làm tốt hơn những người khác. Ông là một biểu tượng đầy trọn cho Lincoln và Gandhi, và thấm đẫm tinh thần của Kinh Thánh. Ông vừa quyết liệt vừa trầm lắng, và khiến đám đông ra về với cảm giác rằng một cuộc hành trình dài là xứng đáng”.

Đó là những lời có cánh của tờ New York Times dành cho bài hùng biện “Tôi có một giấc mơ” vào ngày 28/8/1963 của mục sư Martin Luther King- một trong những danh nhân vĩ đại có sức ảnh hưởng lớn nhất tới thế kỷ 20.

Sau bao nhiêu năm, hãy cũng đọc lại bài diễn văn này và chúng ta, cùng với các nhà tư tưởng tiến bộ khác tiếp tục xây dựng giấc mơ…

“Tôi hạnh phúc được đứng cùng các bạn hôm nay, giữa sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vì tự do vĩ đại nhất mà đất nước chúng ta từng chứng kiến.

Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại mà chúng ta giờ đây đứng dưới bóng của ông, đã ký một bản Tuyên ngôn giải phóng. Tuyên ngôn lịch sử này đã trở thành ngọn đuốc hy vọng cho hàng triệu nô lệ da đen, những người bị thiêu đốt trong ngọn lửa của sự bất công. Nó đến như vầng dương chấm dứt đêm dài tăm tối. Nhưng một trăm năm sau, chúng ta lại đang phải đối mặt với một sự thật bi kịch khác, người da đen vẫn chưa được tự do.

Một trăm năm sau, cuộc sống của người da đen vẫn bị kéo lê bởi xiềng xích của sự cách ngăn và cùm gông của nạn kỳ thị. Một trăm năm sau, người da đen vẫn đang phải sống trên hoang đảo nghèo đói giữa biển cả phồn vinh. Một trăm năm sau, người da đen vẫn tiều tụy lang thang nơi góc phố tối tăm trên đất Mỹ, chỉ thấy chính họ là kẻ lưu vong trên ngay mảnh đất quê hương mình.

Bởi vậy, chúng ta cùng nhau có mặt tại đây hôm nay, cất chung tiếng nói về điều kiện thương tâm của chúng ta. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta đã tới thủ đô để đòi một khoản nợ. Khi các kiến trúc sư của nền dân chủ Mỹ viết những lời tuyệt đẹp cho bản Hiến pháp và Tuyên bố Độc lập, họ đã ký nhận vào một tờ tín phiếu, theo đó mọi công dân Mỹ đều có quyền thừa kế.

Tờ tín phiếu này mang theo một lời hứa hẹn rằng mọi người dân đều được đảm bảo quyền không thể tách rời là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhưng hôm nay, thực tế hiển nhiên cho thấy nước Mỹ đã thất hứa vì rằng màu da của người dân Mỹ lại bị xem là rào cản trong việc sử dụng tờ tín phiếu này. Thay vì trân trọng trách nhiệm thiêng liêng ấy, nước Mỹ đã trao cho người dân da đen một tờ séc khống không có giá trị thanh toán. Nhưng chúng ta không tin rằng ngân hàng công lý đã bị phá sản. Chúng ta không tin rằng quốc gia không có đủ ngân quỹ trong hầm dự trữ chứa đầy những cơ hội của đất nước này.

Bởi vậy, chúng ta đến đây để đòi nợ, một khoản nợ về quyền tự do và sự đảm bảo về công lý. Chúng ta có mặt tại nơi linh thiêng này để nhắc nhở nước Mỹ về sự cấp thiết trong thời điểm hiện nay. Lúc này không phải là thời điểm của sự nhượng bộ thỏa hiệp hay xoa dịu bằng những viên thuốc an thần. Giờ là thời điểm mở tung cánh cửa cơ hội cho tất cả những người con của Chúa. Giờ là thời khắc đưa dân tộc ta từ vũng lầy của bất công kỳ thị tới một nền tảng vững chắc của tình đoàn kết anh em.

Sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay và đánh giá thấp lòng quyết tâm của người dân da đen. Không khí ngột ngạt oi bức chứa đầy sự bất bình trong mùa hè này chưa thể qua đi tới khi có được làn gió thu của tự do và công bằng tiếp sinh lực. Những ai có hy vọng rằng người da đen cần phải xả bớt sự căng thẳng và hài lòng với những gì đã có sẽ bị vỡ mộng nếu như đất nước này trở lại với công việc như thường ngày. Nước Mỹ sẽ chưa thể bình yên, chừng nào người da đen chưa giành được quyền công dân của mình.

Cơn lốc của cuộc nổi dậy sẽ tiếp tục làm lung lay nền móng của quốc gia này cho tới ngày thấy được ánh sáng của công lý. Trong quá trình đấu tranh giành lại vị trí xứng đáng cho mình, chúng ta không cho phép mình mắc phải những hành động sai lầm. Hãy đừng thỏa mãn cơn khát bằng chén hận thù và đắng cay.

Chúng ta phải xây dựng các cuộc tranh đấu của mình trên nền tảng của các giá trị và nguyên tắc. Chúng ta không cho phép những chống đối biến thái thành các cuộc xung đột bạo lực. Chúng ta phải đứng trên tầm cao của sự hòa trộn tâm lực và trí lực.

Tính chiến đấu thấm nhuần trong đông đảo người dân da đen không được làm cho chúng ta mất lòng tin vào những người da trắng. Rất nhiều những người anh em da trắng, như bằng chứng sự có mặt của các bạn ở đây hôm nay, đã cho thấy vận mệnh của các bạn cũng là vận mệnh của chúng ta và tự do của các bạn cũng gắn liền với tự do của chúng ta.

Chúng ta không thể bước những bước đơn độc.

Mỗi bước đi, chúng ta phải nối vòng tay bè bạn cùng đồng hành.

Chúng ta không thể quay trở lại.

Có những người đang hỏi bạn, “Rồi chừng nào bạn mới yên lòng?”, Chúng ta sẽ không bao giờ thấy yên lòng khi mà ta không thể tìm được một nơi trú ngụ trong một nhà nghỉ bên đường hay tại một khách sạn trong thành phố sau chuyến đi mỏi mệt. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào sự di chuyển của một người da đen vẫn đơn giản chỉ là từ một khu ghetto nhỏ sang một khu ghetto lớn hơn. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào một người Negro ở Mississipi còn chưa được quyền đi bầu cử, khi một người da đen ở New York còn tin rằng anh ta chẳng có gì để đi bầu. Không, không, chúng ta không yên lòng, và chúng ta sẽ chưa thể yên lòng cho tới ngày công lý được tuôn tràn như dòng thác, và công bằng sẽ như một dòng sông cuộn chảy.

Tôi biết có những bạn tới đây vượt qua những nỗi khổ đau, gian nan thử thách. Có những bạn mới vừa ra khỏi xà lim. Có những bạn đến từ những nơi mà cuộc tìm kiếm tự do của bạn bị chà đạp bởi sự ngược đãi cuồng bạo và bị cản trở bởi sự tàn bạo của cảnh sát. Các bạn đã trở thành những người kỳ cựu về chịu đựng khổ đau. Tiếp tục tiến lên với niềm tin rằng sự thống khổ oan ức là cứu thế.

Trở về Mississippi, trở về Alabama, trở về Georgia, trở về Louisiana, trở về với những khu nhà ổ chuột ở các thành phố phía bắc của chúng ta, chúng ta tin rằng bằng cách nào đó tình trạng này có thể và sẽ đươc thay đổi.

Hãy đừng đắm mình trong nỗi tuyệt vọng.

Hôm nay, tôi muốn nói với các bạn rằng, dù hiện tại có muôn vàn khó khăn và nỗi bức xúc, tôi vẫn luôn mang trong mình một giấc mơ. Đó là một giấc mơ bắt nguồn từ giấc mơ nước Mỹ.

Trong giấc mơ của tôi, tới một ngày đất nước này sẽ cùng đứng lên và sống một cuộc sống với niềm tin “Chúng ta coi sự thực này là điều hiển nhiên: con người sinh ra là bình đẳng”.

Giấc mơ của tôi là một ngày kia, trên những ngọn đồi ở Georgia, những đứa con của những người nô lệ và những đứa con của những người chủ nô trước đây sẽ cùng ngồi bên chiếc bàn thân thiện của tình anh em.

Trong giấc mơ của tôi, thậm chí một ngày kia, bang Mississippi, một hoang mạc ngột ngạt trong bầu không khí của bất công và kỳ thị, sẽ biến thành một ốc đảo của tự do và công bằng.

Trong giấc mơ của tôi, 4 đứa con tôi tới một ngày sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da.

Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!.

Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da đen cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà.

Hôm nay, tôi có một giấc mơ!.

Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy.

Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam.

Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do.

Đó sẽ là ngày tất cả những người con của Chúa cùng hòa chung một bài ca: “Quê hương tôi, miền đất thân yêu của sự tự do, của người tôi hát. Miền đất nơi cha tôi đã nằm xuống, miền đất niềm tự hào của những người hành hương, từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do”.

Và nếu nước Mỹ là một đất nước vĩ đại, điều đó nhất định phải trở thành sự thực.

Hãy để tự do ngân lên từ những ngọn núi khổng lồ ở New Hampshire.

Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi hùng vĩ vùng New York.

Hãy để tự do ngân lên trên những vùng cao Alleghenies miền Pennsylvania!

Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi Rockies tuyết phủ của Colorado!

Hãy để tự do ngân lên trên những núi đồi tròn trịa của California!

Không chỉ thế,

Hãy để tự do ngân lên từ những đỉnh núi Stone Moutain của Georgia!

Hãy để tự do ngân lên trên ngọn Lookout Moutain của Tennessee!

Hãy để tự do ngân lên từ mọi triền đồi và vùng đất cao ở Mississippi.

Từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do.

Khi chúng ta để tự do ngân lên, khi tự do ngân lên từ mọi làng quê, mọi thôn xóm, mọi thành phố và tiểu bang, chúng ta sẽ có thể làm cho ngày ấy đến thật nhanh, ngày mà mọi đứa con của Thiên Chúa, dù da trắng hay da đen, Do Thái hay không phải Do Thái, người theo đạo Tin Lành hay công giáo La Mã, tất cả sẽ cùng nối vòng tay hát vang lời ca linh thiêng của người da đen:

“Tự do đã đến, tự do đã đến, xin cảm ơn Đức Chúa toàn năng, cuối cùng chúng ta đã tự do!”.

Martin Luther King

Hai anh em người Việt phá vỡ kỷ lục Guinness

Hai anh em mạnh mẽ người Việt đã phá kỷ lục về Số bậc cầu thang liên tiếp leo được trong khi nâng một người cân bằng bằng đầu ở Girona, Tây Ban Nha.

Cặp diễn viên xiếc Giang Quoc Nghiep và Giang Quoc Co đã chinh phục 90 bậc cầu thang của Nhà thờ Saint Mary trong khi giữ cân bằng với tư thế đầu chạm đầu.

Với sức mạnh và sự ổn định đáng kinh ngạc, một người thì bước lên những bậc thang trong khi người kia thì giữ mình lộn ngược một cách cân bằng trên đỉnh đầu của người phía dưới.

Anh em họ chỉ mất có 52 giây để leo lên tới đỉnh và họ thách thức đầy ấn tượng này làm cho họ trông có vẻ gần như không tốn sức.

 

Anh em họ đã lập nên kỷ lục gấp hơn 3 lần kỷ lục trước đó là 25 bậc cầu thang được lập nên bởi Tang Tao và Su Zengxian (Trung Quốc) vào năm 2014.

Thị trưởng thành phố Girona – Marta Madrenas đã tham dự và chúc mừng anh em họ Giang sau nỗ lực chinh phục thành công kỷ lục của họ.

Phát biểu với Guinness World Records, anh Giang Quoc Nghiep cho biết: “Chúng tôi đã tập luyện kỹ năng này trong 15 năm qua.” Anh cũng nói rằng họ đã phải trải qua rất nhiều tai nạn và thương tích trong suốt chế độ luyện tập vất vả của mình.

 

“Đôi lúc tôi nghĩ rằng tôi không thể tiếp tục được nữa, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục đi về phía trước và vượt qua nỗi sợ và nguy hiểm”, anh nói thêm.

“Tôi muốn chứng minh cho tất cả mọi người trên thế giới rằng khả năng của con người là vô hạn.”

Việt Tùng – Báo Úc

Nếu không thể tỉnh ngộ, thì có thể sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời này!

Có những sự tình không thể cưỡng cầu, vậy thì cũng đừng cố níu kéo.
Có những sự tình không thể làm khác được, vậy thì hãy mỉm cười mà bỏ qua.

2-anh-em-1

Một gia đình có 2 người con, khi 2 anh em này lớn lên, ông bố đã gọi 2 con lại và nói: “Các con đều đã lớn rồi, nên ra ngoài làm gì đó. Trong những dãy núi đằng kia có những viên ngọc được mệnh danh là ‘tuyệt thế mỹ ngọc’. Các con hãy đi tìm chúng, tìm không được thì đừng có về nhà.”

Nghe lời cha, hai anh em ngày hôm sau đã đi vào núi để tìm ngọc quý.

Người anh là một người rất coi trọng thực tế, đôi khi tìm ra những viên ngọc không được lành lặn, hoặc những viên ngọc có mầu sắc bình thường, thậm chí là những viên đá có chút đặc biệt, anh đều cất vào trong túi.

Sau vài năm, đến thời gian và địa điểm mà 2 anh em đã hẹn nhau từ trước. Khi đó túi của người anh đã được chất đầy các loại ngọc, mặc dù người anh không tìm được viên ngọc theo yêu cầu của cha. Nhưng chúng rất đa dạng và đẹp mắt, anh nghĩ rằng những thứ này chắc chắn sẽ khiến cho bố được hài lòng.

Sau đó người em đã đến chỗ mà 2 anh em hẹn từ trước, nhưng với 2 bàn tay trắng.

Người em nói: “Những thứ mà anh tìm được không phải là ‘tuyệt thế mỹ ngọc’, mà chỉ là những viên ngọc thông thường, mang những thứ này về bố sẽ không hài lòng đâu. Em không về nhà đâu, vì em vẫn chưa tìm được loại ngọc mà bố yêu cầu, em sẽ tiếp tục đi tìm.”

Người anh mang số ngọc đã tìm được về, bố anh nói, “Con có thể mở một tiệm bán ngọc, chỉ cần gia công qua một chút chúng đều sẽ trở thành những đồ quý hiếm, những thứ đó cũng đủ để cho con trở nên giàu có.”

Chỉ vài năm sau, tiệm bán ngọc của người anh đã trở nên rất nổi tiếng. Trong số ngọc anh tìm được có một viên sau khi được gia công đã trở thành một viên ngọc vô cùng quý hiếm.

thong-diep-yeu-thuong

Viên ngọc đó đã được nhà vua chọn làm ngọc tỷ của hoàng đế, đây là vật tượng trưng cho quyền lực tối thượng của chính bản thân hoàng đế, và được lưu truyền qua các triều đại. Cũng bởi lý do này mà người anh đã trở nên vô cùng giàu có.

Sau khi người anh về đã kể cho bố nghe sự tình của người em.

Ông bố sau khi nghe xong đã nói: “Em của con sẽ không quay lại nữa đâu, nếu may mắn, thì có thể tỉnh ngộ ra, hiểu được rằng sự hoàn mỹ không bao giờ tồn tại. Còn nếu như nó không thể tỉnh ngộ, thì có thể sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời này.”

Rất nhiều năm sau đó, ông bố bị mắc bệnh nặng, trong khi nằm trên giường, người anh đã đến bên bố và nói sẽ cho người đi tìm người em về.

Nhưng ông bố đã không đồng ý: “Không phải đi tìm, nếu như trải qua thời gian lâu như thế, mà không thể tỉnh ngộ, vậy thì về nhà cũng có làm được gì không? Trên thế gian này không có viên ngọc nào hoàn mỹ, cũng không có người nào hoàn thiện, không có điều gì là tuyệt đối, người nào mà lãng phí một đời đi theo đuổi những thứ này thì quá là ngốc nghếch.”

Cuộc sống chính là như thế, đối đãi với người khác, theo đuổi sự vật hay sự việc nào đó, chúng ta đều không thể làm một cách hoàn mỹ. Cuộc sống vốn là không hoàn mỹ, vậy tại sao chúng ta phải sống mệt mỏi theo đuổi để làm gì?

Cuộc sống này ai cũng sẽ gặp phải những khó khăn trắc trở, và bạn cũng không phải là ngoại lệ.

Tụ họp rồi lại ly tan, không ai có thể mãi mãi ở bên bạn.

Hi vọng càng nhiều thì, thất vọng cũng càng nhiều.

Mong muốn được nhiều, thì gánh nặng sẽ càng nhiều.

Có những sự tình không thể cưỡng cầu, vậy thì cũng đừng cố níu kéo.

Có những sự tình chúng ta không thể làm khác được, vậy thì hãy mỉm cười mà bỏ qua.

Trong cuộc sống nếu như chúng ta học được cách chấp nhận thực tế, và vui với những gì mình đang có thì bạn quả là một người may mắn. Tất cả buồn vui, bất hạnh và bệnh tật đều hoàn toàn phụ thuộc vào tinh thần của chúng ta. Hãy thay đổi để có cách nhìn tích cực hơn, không oán trách và giữ vững trái tim thiện lương thì cuộc sống chắc chắn sẽ luôn mỉm cười với chúng ta.

[Theo Đại Kỷ Nguyên]