Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp


Tôi từng đọc ở đâu đó câu chuyện thế này:

“Một cô gái đến gặp một nhà sư và nói:

– Con muốn chấm dứt với người ấy, con muốn quên đi tất cả, con muốn buông bỏ mọi thứ… nhưng thầy ơi sao con không thể làm được.

Nhà sư đưa cho cô gái một ly nước, rồi lặng lẽ đổ nước nóng vào, cho tới khi nước trong ly đầy, tràn ra làm bỏng tay cô gái. Cô gái vội buông ngay chiếc ly. Nhà sư dừng lại, nhìn cô gái, trả lời:

– Biết đau rồi tự khắc con sẽ buông tay.”

Đến đây lại nghĩ tới những mối tình duyên dang dở trong đời người, nghĩ tới những kẻ si mê trong tình yêu và cả những mâu thuẫn giằng xé họ mang nặng hết thảy tâm can mình.

Người ta thường ví một mối quan hệ như một cán cân, nếu muốn được duy trì thì phải luôn giữ được thế cân bằng, còn thứ được đặt trên bàn cân là tình cảm. Vậy nên, chỉ cần một bên đặt tâm tình của mình nhiều hơn một chút, thế cân bằng ngay lập tức bị phá vỡ, một kẻ bỗng được đẩy lên cao, một kẻ bị trượt dài xuống dưới. Nghịch lý ở chỗ kẻ trên cao hiểu ra vị trí của mình nên nhàn rỗi tận hưởng, người phía dưới lo lắng lại cố gắng đặt nhiều tâm tư hơn, ngờ đâu càng thêm vào, càng thấy mình xuống thấp, càng bận lòng càng thấy kết quả bi thương.

Bất kể ai trong chúng ta nếu là người ngoài cuộc nhìn vào, chắc hẳn sẽ nhìn ra được mọi thứ đã sai ở đâu và nên làm thế nào mới đúng. Đáng ra kẻ ở trên cao mới là người cần đặt nhiều tình cảm hơn vào phía cân của mình để san sẻ gánh nặng với đối phương, cùng tìm về thế cân bằng nên có. Thế nhưng, hoặc là họ vốn vô tâm, hoặc là họ được yêu thương quá nhiều nên thành ra tự phụ mà quên bận lòng. Kết cục chỉ còn một người ở lại, cố gắng níu kéo cuộc tình đã chết yểu tự bao giờ.

Em tôi đã thích một người đến si mê, đến mức em mạnh dạn bước vào thế giới của người ta, hét lên để cả thế giới ấy biết rằng em thích nó và muốn trở thành một phần của nó. Người ta càng né tránh, em càng kiên trì, càng cố chấp hơn. Em nói rằng sẽ hối tiếc biết bao nếu để người đi mất. Đến một ngày, người ta thấy tội em mà gật đầu nói rằng hãy thử xem sao. Khi đó, em vỡ òa trong hạnh phúc vì có được người. Để rồi những ngày tháng về sau, tôi thấy em mòn mỏi chờ đợi những quan tâm từ người, thấy em khóc trong bao tủi hờn khi nghĩ tới người và nhói lòng thấy em chẳng còn là chính em nữa… Chỉ muốn bước tới mà nói với em, rằng em có nghĩ đây chính là tình yêu?

Em có nhận ra hay không mối quan hệ này ngay từ đầu đến cuối vẫn chỉ là mình em bước vào, người kia căn bản vẫn luôn đứng ngoài vạch biên. Em trách người vô tâm nhưng em biết không, thật ra trong câu chuyện này trước, sau vẫn chỉ có mình em và cuộc tình đơn phương của mình!

Và rồi sau cùng thì, tất cả ai trong chúng ta khi rơi vào tình cảnh ấy cũng đến lúc hiểu ra rằng chúng ta là người bắt đầu thì cũng chính chúng ta là kẻ phải kết thúc. Có những người dứt khoát buông bỏ, có những người lại như cô gái kia tuyệt vọng khẩn cầu tìm lối thoát, nhưng dẫu là ai chăng nữa thì lý do buông tay chỉ một: họ yêu thật tâm và vì thế họ đã biết đau.

Bạn thân mến, chỉ biết nói rằng tôi thật lấy làm tiếc và cảm thông khi bạn phải trải qua những khoảng thời gian như vậy, nhưng bạn biết đấy, người vô tâm được ví như ngọn gió trời, chạy theo cơn gió quả thực rất mệt, vậy nhưng nếu cơn gió đã phải lòng bạn, tự khắc sẽ đưa bạn đi theo. Không phải chúng ta yêu những người vô tâm, chỉ là, thật buồn vì đó đã không là tình yêu!

Lê Khanh – Dear.vn

The post Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp appeared first on Dear Diary.

Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc


Lựa chọn một người đàn ông có quá khứ trăng hoa để yêu, rốt cuộc là tự tin với khả năng của bản thân, hay là do tự tin với tình yêu của đối phương dành cho mình quá nhiều.

Nhưng kết quả, lại vẫn phải nhờ vào hai từ duyên phận. Yêu bao nhiêu cũng không đủ, tự tin bao nhiêu cũng là thừa nếu như chẳng đủ duyên.

Rốt cuộc khi chúng ta can đảm lựa chọn một người có quá khứ đào hoa, xung quanh có bao nhiêu ong bướm thì cần bao nhiêu kiên định, bao nhiêu mạnh mẽ và phải dốc hết bao nhiêu kiên cường.

Quá khứ trăng hoa, không có nghĩa hiện tại cũng thế, nhưng cũng chẳng đảm bảo sau này sẽ vậy.

Có thể nói rằng, đàn ông trăng hoa, chỉ đơn giản là chưa gặp được một người phụ nữ khiến họ tình nguyện thay đổi, nhưng cũng chẳng thể chắc chắn rằng, sau này sẽ không có người phụ nữ nào tiếp tục khiến họ đổi thay.

Cuộc sống này vốn dĩ quá khó lường, ngày hôm nay yêu nhau như thể là tất cả, nhưng sáng ngày mai có thể chẳng là gì cả.

Qúa khứ không nói nên hiện tại, hiện tại không vẽ lên tương lai. Đừng nhìn vào quá khứ một người mà từ bỏ, đừng để tâm quá khứ để rồi không dám bắt đầu.

Nhưng đừng vì hiện tại hạnh phúc mà quá tự tin với tương lai, bởi chúng ta đều chỉ biết hiện tại, đều không rõ ngày mai ai còn ở bên ai.

Đừng lấy quá khứ để nhận định hiện tại, đừng tin hiện tại để lơ là với tương lai. Chúng ta hãy hiểu một điều, để chạm tay đến người cuối cùng của cuộc đời thì số đau thương chúng ta phải bước qua là vô kể, nỗi đau này cứ tưởng là đau nhất, nhưng rồi bạn sẽ hiểu có nhiều chuyện đau hơn.

Tổn thương hôm nay cứ ngỡ là sẽ khiến chúng ta chết đi, nhưng thực chất chỉ khiến bản thân chai lì với nó.

Nên chẳng có người chúng ta yêu nhất, mà cũng chỉ có người khiến chúng ta yêu hơn, nên cảm đảm nắm tay hạnh phúc thay vì sợ hãi như một kẻ thua cuộc. Mà hạnh phúc thì không dành cho người chỉ biết sợ hãi.

Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc.

Mong chi yêu một đời, thôi cứ vui một thời.

Hẹn ước gì suốt đời, chỉ mong trọn một thời.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc appeared first on Dear Diary.