Con gái gặp phải loại đàn ông này tốt nhất là bỏ


Chuyện là ngày trước em rất béo, phải nói là cực kì béo luôn ạ. Đỉnh cao béo của em hồi đấy chắc phải xấp xỉ 1 tạ. Hồi đấy lên cân em hốt quá liền lao vào tập luyện, tất nhiên là tập luyện ăn uống có khoa học, sau 1 năm em xuống thành công 60kg , sau đó cố gắng xuống đc 55kg, em cao 1m72. Xuống cân thành công sau đó 3 tháng thì em quen 1 anh hơn em 6 tuổi, sinh năm 90. Đẹp trai, cao to, công ăn việc làm ổn định, lương tháng khoảng 18-20 triệu. Anh làm quen bắt chuyện em trước, em tất nhiên có cảm tình với anh. Bọn em cũng hay đi chơi đi cafe với nhau, anh đối với em cũng tốt, chăm lo em các kiểu. Tưởng chừng chỉ còn chút nữa là bọn em thành đôi xong kết thúc có hậu, thì BÙM, bao mộng tưởng về cuộc tình đẹp đẽ của em tan thành mây khói.

Hôm đấy anh mời em đi ăn, sau đó có đi cafe. Đang ngồi cafe nói chuyện vui vẻ, anh bỗng nói với em:” Anh thích em rồi làm sao đây em ơi?”. Em đơ 1 lúc xong nói:” May quá. Em cũng thích anh nữa.”. Xong anh cười, em thì kiểu anh ơi nói yêu em đi nói làm người yêu anh đi nào, em đợi nè, thì bạn em tới. Bạn hồi cấp 3 của em. Nó đến chào em xong em cũng vui vẻ chào lại. Nó nói:” Ơ dạo này gầy thế xinh thế? Giảm cân thành công hả? “. Em đáp lại:” Thành công không? Xinh đẹp như siêu sao chưa?”. Nó lại nói:” Quá xinh luôn. Mày siêu thế, kiên trì thật. Mày xuống được bao cân?”. Em lại vui vẻ:” 45 cân trong 1 năm mày ơi”.Xong 2 đứa tạm biệt nhau vì nó có bạn đang đợi. Rồi em quay ra anh thì thấy anh nhìn em chằm chằm. Em hỏi thì anh nói không có gì, nhưng từ đó anh lại ít nói hơn, kiểu lạnh lùng với em. Em thắc mắc thì anh nói hơi mệt. Thế là em cũng im lặng luôn. Tầm 20 phút sau anh bỗng nói:” Ngày xưa em béo lắm à?”. Em nghĩ nghĩ xong cũng thành thật:” Vâng xưa em béo lắm.” Anh lại nói:” Xưa em bao nhiêu cân?”. Em nhìn nhìn anh xong cũng không nghĩ gì cũng thật thà:” Em nói anh đừng ngạc nhiên, xưa em gần tạ luôn.” Anh nhìn em xong lại im lặng. Em thấy lạ nhưng cũng không nói gì. Đột nhiên anh nói:

” Sao em không nói với anh? Em lừa anh à? “
” Ơ em lừa gì anh? Trước em cũng nói qua là em béo rồi mà.”
” Nhưng anh không nghĩ em béo thế?”
” Rồi sao hả anh? Anh thất vọng à?”

” Anh thất vọng thật đấy. Anh không tưởng tượng nổi xưa em thế nào? Chắc kinh lắm. Em này, đúng là anh có thích em thật nhưng chắc anh phải nghĩ lại. Anh không chấp nhận được việc người yêu anh ngày xưa lại nặng 1 tạ. Gia đình bạn bè anh biết anh xấu hổ. Em cho anh thời gian suy nghĩ chuyện chúng mình nhé.”

Em quá đỗi bàng hoàng sửng sốt, trên hết là em cảm thấy tức giận và bị xúc phạm nhiều hơn. Em không nghĩ nhiều em nói thẳng luôn:” Thôi anh ơi không cần suy nghĩ đâu anh. Em chưa bao giờ nói với anh là em không béo, cũng chưa bao giờ chối bỏ bản thân em trong quá khứ. Em đã từng rất cố gắng, khổ sở cũng như vất vả, và kiên trì suốt 1 năm liền để là em hiện tại. Em hiện tại là từ bao mồ hôi nước mắt của em luôn đấy ạ. Anh nghĩ em được như bây giờ chắc em ngồi không em cũng gầy. Thôi anh đi luôn đi anh ạ. Anh tồi tệ thật sự. Anh không bao giờ xứng đáng với em luôn. Em nói thật. Một thằng đàn ông gần 30 rồi mà suy nghĩ ấu trí, không cảm thấy yêu thương người ta hơn mà còn nói ra anh xấu hổ. Phải là em xấu hổ vì quen anh mới đúng.”

Trần đời ai oán em gặp phải đả kích thế này. Trên đường về vừa tức vừa buồn cười. Gần 30 tuổi đầu mà suy nghĩ đúng kiểu không hiểu nổi. Em chưa bao giờ phủ nhận em hồi xưa, gặp bạn bè ai hỏi em cũng thành thật. Em quá đỗi thất vọng vs lối suy nghĩ như vậy. Em thừa nhận em đã từng rất béo, nhưng em cũng tự thừa nhận em 1 năm qua rất kiên trì và vất vả, đôi lúc phát khóc lên đc, nhưng vì bản thân em em lại cố gắng. Em hiện tại có được là nhờ em ngày xưa đã phải cố gắng rất nhiều. Em tự tin và yêu em của ngày xưa cũng như bây giờ. Thế mà có người đâu đẩu đầu đâu nói xấu hổ vì em ngày xưa.

Mấy anh ạ. Mấy anh có yêu ai thì hãy trân trọng các bạn gái ấy. Và nếu đặc biệt anh nào yêu ai thích ai mà ngày xưa có hơi béo hay béo như em, thì đừng có mà kêu anh xấu hổ này nọ, mà phải trân trọng yêu thương cô ấy nhiều hơn. Cô ấy phải vất vả khổ sở lắm đấy ạ. Ai chả muốn người yêu mình xinh đẹp, nhưng xinh đẹp cũng dăm ba loại: Người đẻ ra đã xinh, người làm gì cũng xinh, còn người thì cố gắng thay đổi bản thân theo năm tháng, và có người như em. Nên anh nào yêu thì yêu thật lòng, không thì ngồi xuống để cho người ta nhìn thấy hạnh phúc khác. Còn các bạn con gái ạ, phải thật yêu bản thân, phải thật tự tin. Béo thì giảm, gầy thì cố gắng lên cân, không gầy được không lên cân được thì cũng đừng buồn, cứ phải thật tự tin yêu đời trước đã. Thay đổi, xinh đẹp trước tiên vì mình đã chứ chả phải vì để cánh đàn ông ngắm. Người không vì mình trời chu đất diệt.

The post Con gái gặp phải loại đàn ông này tốt nhất là bỏ appeared first on Dear Diary.

Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

Thùy Linh – Dear.vn

The post Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi appeared first on Dear Diary.