Trong tình yêu, đàn bà cần toan tính


Trên đời này cái gì cũng cần công thức, với phụ nữ – một kẻ luôn luôn cần hạnh phúc thì lại càng phải tính toán chi ly để có được hạnh phúc cho riêng mình. Và hơn thế, nó còn tạo ra hạnh phúc cho người khác.

Phụ nữ khi yêu đều bị coi là “yếu thế” hơn đàn ông vì họ luôn hành động theo cảm xúc, yêu bằng trái tim chứ không phải là yêu bằng lý trí. Họ dễ buồn, dễ đau dù chỉ là manh nha tan vỡ. Hay khi bắt đầu một mối tình, phụ nữ cũng không bao giờ dám chủ động trước vì như thế dễ bị gọi là “cọc đi tìm trâu”. Họ giấu đi tình cảm của mình. Nhiều người theo đuổi nhiều năm, có kết quả, hoặc có những người chẳng thu lại được điều gì. Cuối cùng là phải buông bỏ đi thứ tình cảm đơn phương vô ích.

Những người phụ nữ cá tính thì lại khác, họ cho rằng yêu là phải nói, đau thì phải thể hiện, nhưng không phải là khóc lóc, cầu xin người đàn ông đã vứt bỏ họ. Trong tình yêu, họ làm chủ được những cảm xúc. Buồn vui là do họ chứ không phải nằm ở ai khác.

Tại sao tình yêu luôn phải bắt đầu từ phía người đàn ông? Ngay cả khi yêu, tại sao người nhắn tin trước lại mặc định là một người đàn ông thì đó mới được gọi là quan tâm, chiều chuộng? Phụ nữ lúc nào cũng giơ cao tôn chỉ: Bình đẳng nam nữ. Song thực tế nhiều người lại tự hạ thấp quyền lợi của mình.

Chúng ta ai cũng có quyền yêu và được yêu, được nói với người mình thích rằng: “Em yêu anh”, thay vì chỉ nhìn họ từ đằng xa và tưởng tượng đến một ngày họ sẽ đứng trước mặt ta và nói: “Anh yêu em.”

Trong khi yêu, phụ nữ cũng có thể nhắn tin trước, hỏi han trước, hay thậm chí là đôi lúc tỏ ra công bình với người đàn ông bằng việc mời họ đi ăn, đi xem phim…Làm như vậy, người đàn ông sẽ cảm thấy mối quan hệ của cả hai vững vàng và cân bằng, không ai hơn ai. Và như thế, trong những lần mâu thuẫn, cái cớ phụ nữ luôn dựa dẫm vào đàn ông sẽ bị phá bỏ.

Thật ra mỗi người phụ nữ không cần thiết phải quá quan tâm đến sự riêng tư của người mình yêu. Bởi mỗi chúng ta đôi khi cần một khoảng lặng, và chỉ riêng chúng ta ở trong khoảng lặng đó để xác định lại phương hướng, mục đích và vực lại tinh thần.

Ai cũng sẽ khó chịu nếu như lúc tức giận luôn có người quản thúc, hỏi han mình đi đâu hay làm gì? Hãy để cho người mình yêu có được sự riêng tư, như là một khoảng không gian tự chữa lành vết thương – thứ vết thương mà ngay cả chính bạn cũng không thể chữa lành được.

Nếu một người đàn ông lừa dối bạn, cũng đừng vội đau buồn. Phụ nữ rất khó để điều chỉnh cảm xúc trong lúc này, rất khó đánh mất chính mình bằng việc khóc lóc, truy tìm nguyên nhân. Điều ấy chỉ càng khiến đàn ông chán ghét bạn thêm.

Chúng ta không thể níu kéo một thứ đã không thuộc về mình, và hãy hiểu, đã là phụ nữ thì phải có giá, dù bị lừa dối cũng không bao giờ được đánh mất sự tự tôn. Phụ nữ có tự tôn, kiểm soát được bản thân mình trước những khó khăn, những nỗi đau do người khác đem lại thì luôn luôn là người quyến rũ.

Hãy luôn luôn cẩn thận với những lời mật ngọt. Đàn ông khi có được thứ mình muốn rồi họ sẽ không đoái hoài làm thế nào để nâng niu nữa. Cuộc sống của họ là một sự phiêu lưu kỳ thú, và bạn biết đâu cũng chỉ là một đỉnh núi anh ta cần chinh phục.

Cho nên đừng cung phụng và sống theo thái độ của những người đàn ông đó, đừng để họ đoán được hết bạn. Yêu được phụ nữ là một chuyện, nhưng hiểu được người phụ nữ khác lại là một cấp độ khó hơn. Hãy tự nâng cao level của mình bằng cách biết mập mờ, bí ẩn. Biết kiềm chế sự ghen tuông để anh ta tự suy nghĩ về mức độ tình yêu của bạn.

Ai nói tình yêu là không toan tính? Nếu tình yêu không toan tính thì sẽ dẫn đến đổ vỡ. Trên đời này cái gì cũng cần công thức, với phụ nữ – một kẻ luôn luôn cần hạnh phúc thì lại càng phải tính toán chi ly để có được hạnh phúc cho riêng mình. Và hơn thế, nó còn tạo ra hạnh phúc cho người khác. Chúng ta không toan tính cho điều xấu xa, chúng ta toan tính điều tốt đẹp.

Giống như một vị nữ hoàng, luôn làm mọi cách để thấy được sự thái bình trong thế giới của cô ta.

Ngọc Châm – Dear.vn

The post Trong tình yêu, đàn bà cần toan tính appeared first on Dear Diary.

Cần bao nhiêu can đảm để nói nhớ một người?


Cô đứng bần thần trước quầy siêu thị, nhìn loại bánh quy anh thích và thầm nghĩ: “Nếu là trước kia, cô sẽ mua một gói để trong ngăn bàn làm việc của anh. Vì anh vẫn thường mải làm quên cả ăn mà”.

Mỗi lần đi mua đồ qua quầy bán nước hoa, cô lại nán lại kiếm cớ ngắm nghía, đi một vòng, cô lại đứng trước quầy nước hoa nam, chọn đúng mùi nước hoa anh dùng, và đương nhiên, cô sẽ không kìm được lòng mở lọ nước hoa đó, để nhớ lại mùi hương của anh.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, máy nghe nhạc của cô bật lại những bản nhạc mà anh và cô thường nghe cùng nhau, và cứ thế ru cô vào giấc ngủ.

Mỗi khi gặp bạn bè cũ của hai người, trong cuộc trò chuyện, cô đều chăm chú lắng nghe xem có ai đó vô tình nhắc đến anh, giờ này anh ra sao rồi, có khi nào anh nhắc đến cô trong những câu chuyện với bạn bè.

Mỗi ngày, cô đều nhớ đến anh, theo những cách riêng cô chọn. Ngày anh lẳng lặng rời xa cô, hình như chỉ có mình anh là đi, còn tất cả những điều thuộc về anh, vẫn ở lại, lì lợm trong trái tim cô. Cô vẫn lặng lẽ quan tâm và theo dõi anh từ xa, mặc dù từ ngày ấy, cô chưa một lần nhắn tin cho anh. Bạn bè hỏi: “Mày vẫn nhớ anh ấy sao?”

– Ừ
– Thế sao mày không nhắn tin cho anh ấy?
– Có cần thiết không?

Phải vậy không nhỉ? Có nhất thiết phải nói cho một người rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào? Người ấy biết rồi thì sao? Liệu họ có nhớ chúng ta hay đã lãng quên từ lâu rồi?

Nỗi nhớ thật sự rất đáng sợ. Nó dai dẳng và ám ảnh chúng ta mỗi ngày. Dù hàng nghìn lần chúng ta dặn lòng phải quên, nhưng nỗi nhớ vẫn cứ đeo bám như khiêu khích rằng, thực ra chúng ta chẳng hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng. Nhiều khi tôi tự hỏi, tại sao chúng ta có thể nhớ một người lâu đến như thế? Có khi thời gian họ xa ta, đã dài hơn cả quãng thời gian từng ở bên nhau, vậy mà chúng ta vẫn nhớ rõ mồn một từng kỷ niệm như vừa mới hôm qua. Nhưng rồi, chúng ta nhận ra, ký ức mãi chỉ ở lại trong ký ức, và con người của ngày hôm qua sẽ mãi mãi không quay trở về. Và thật buồn, vì chúng ta nhớ họ biết bao.

Khi một người nhắn tin cho người yêu cũ: “Anh nhớ em” hay “em nhớ anh”, tôi nghĩ, câu nói ấy chính là lời nói bất lực nhất. Nó có nghĩa là, họ đã cố quên, nhưng họ không làm được. Nó có nghĩa là, giây phút ấy, họ đã vứt hết cái tôi, sĩ diện, để lộ ra sự yếu đuối nhất cho đối phương, dù biết là có khi chẳng hề được đáp lại.

Bạn tôi, trong cơn say, đã không kìm lòng khóc nức nở và nhắn tin cho người yêu cũ: “Em nhớ anh. Anh đọc xong không cần trả lời đâu, vì em chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng thôi”. Tin nhắn ấy thật buồn, và xót xa. Phải gồng mình chịu đựng cô đơn bao lâu, phải tự mình lau nước mắt trước khi đi ngủ bao đêm, phải đấu tranh giữa lí trí và cảm xúc bao ngày, mới có thể đủ can đảm để thốt lên câu nói ấy. Chắc hẳn, sau tin nhắn ấy, bạn tôi vẫn sẽ khóc, và cô đơn, có khi bạn sẽ hối hận vì giây phút yếu đuối không làm chủ được chính mình. Nhưng rồi, bạn sẽ thanh thản, vì ít nhất trái tim còn biết nhớ, nghĩa là còn biết yêu và rung động.

Chẳng phải ai cũng đủ dũng cảm để thốt lên câu nói ấy. Người ta thường chọn giữ lại nỗi nhớ cho riêng mình. Vì họ sợ, nói ra rồi người ấy vẫn chẳng quay về, vậy cũng có ích chi? Hoặc là họ sợ, trong phút yếu lòng nói ra câu ấy, họ lại chẳng thể mạnh mẽ như bấy lâu nay vẫn cố tỏ ra. Và rồi họ lại chẳng thể đành lòng từ bỏ thứ tình cảm mà họ đã biết từ lâu đã chẳng dành cho bản thân mình. Giá mà một lần, dám đối diện với cảm xúc thật của chính mình, có thể gào lên với người ấy, “em đã rất nhớ anh” hay “anh chưa một ngày quên em”, thì sẽ nhẹ lòng biết bao.

Vậy thì, cần bao nhiêu can đảm để chúng ta có thể nói với một người, rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào?

Thanh Thủy – Dear.vn

 

The post Cần bao nhiêu can đảm để nói nhớ một người? appeared first on Dear Diary.

Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ


Em muốn chọn một người để yêu, không phải là một người hoàn hảo có tất cả mọi thứ. Mà chọn một người cho dù anh ấy thiếu, nhưng ở bên nhau vẫn sẽ cảm thấy đủ, và thừa.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải loại tình yêu lâu ngày sinh tình cảm. Mà là loại tình cảm vừa gặp đã rung động, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy tim rơi.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải chọn người thiên hạ hô là xứng, mà chọn người chỉ riêng em cảm thấy hợp.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải một người quá mức rảnh rỗi, em cũng sẽ chẳng than phiền nếu như họ bận rộn, em muốn yêu một người có công việc của mình, thu nhập ít nhiều không nói nên khả năng của họ, nhưng sự nỗ lực sẽ đánh giá ý chí của một con người.

Em muốn chọn một người để yêu, phải là một người biết trân trọng thứ mình đang có, thứ mình đang nắm trong tay, đừng quá tự tin nó sẽ không thể bay, nếu như không trân trọng, đều có thể vuột mất. Trân trọng hiện tại, đừng mơ mộng những điều quá xa vời.

Em muốn chọn một người để yêu, đừng vội vàng nắm tay nhau hứa hẹn trăm điều. Bởi có những lời hứa nói ra vĩnh viễn không thực hiện được, chúnh ta thay vì bị lời hứa ràng buộc và áp lực, thì chúng ta cứ yêu thôi và nỗ lực. Đừng vẽ tương lai bằng lời nói, đừng hứa tương lai bằng mộng tưởng.

Em muốn chọn một người để yêu, chẳng cần chọn gì nhiều, chỉ cần cho em đủ ba điều, với em chỉ bấy nhiêu thôi là đủ.

Tôn trọng, tin tưởng và rõ ràng.

Anh chỉ cần cho em những gì em muốn, em sẽ cho anh đủ đầy những điều anh mong cầu.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ appeared first on Dear Diary.



Source link