Chị gái tôi bị mắc bệnh… đa nhân cách?


Chị mình bị đa nhân cách các bạn à. Mình vừa thương vừa sợ. Gia đình mình không biết phải xử lí thế nào vì chị mình còn trẻ, mình không muốn nhìn chị chôn chặt cuộc đời trong bệnh viện tâm thần hay trại dành cho người rối loạn nhân cách. Nói sơ về […] Xem thêm

Bài viết Chị gái tôi bị mắc bệnh… đa nhân cách? thuộc bản quyền của Dear Diary.

Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì


Có những điều chúng ta không hiểu, cả đời này cũng không hiểu được đó chính là tình cảm của một người này dành cho một người khác. Có khi là một mối tình rất đẹp rồi lại chia xa, cũng có khi cả một đời tình yêu vốn dĩ cũng chỉ là của một người, giữa cuộc sống đang hối hả này, còn có biết bao nhiêu người đang âm thầm chờ đợi một ai đó, có biết bao nhiêu người đang mơ chung một giấc mộng… đó là giấc mơ tình yêu, yêu một người không bao giờ còn có thể chung lối…

Ví như có những con đường đi đến cuối sẽ nhận ra hoàn toàn là ngõ cụt, bạn sẽ làm gì… quay lại hay dậm chân tại chỗ… biết rằng quay lại và tìm một con đường khác nhưng cũng có rất nhiều người cứ đứng mãi nơi ấy, chẳng phải để chờ đợi chút ánh sáng mở đường mà là vì chân đã quá mệt mỏi, đã quá quen thuộc với cảnh sắc xung quanh… không chờ đợi mà chính là tiếc nuối…

Là vậy đấy anh ạ, em vẫn luôn tự hỏi mình phải đi bao lâu nữa thì mới đến giới hạn cuối cùng dành cho anh? Em không chờ đợi anh quay lại vậy thì em đang chờ đợi thứ gì sau đó?… Em đang đợi chính mình đấy anh ạ, đợi chính mình quay lại rồi đi thôi… Là em của ngày ấy vô tình hay cố ý vội trao hết tất cả cho anh mà không mảy may giữ lại chút gì cho riêng mình.

Mùa đông năm ấy, em lạc vào ánh mắt anh, lạc vào nỗi buồn của anh, lạc vào trái tim anh… Ấm áp trào dâng từ đôi mắt, từ vài ba lời an ủi nhau, từ những thăm hỏi mỗi ngày, từ những câu chuyện rất thật và vô cùng sinh động từ anh, từ con người lãng tử hài hước và vô cùng gần gũi… anh là vậy đó dễ thương và thật dễ gần, thế giới có anh thoạt nhiên vui nhộn biết bao nhiêu, thế giới có anh bao đau đớn cũng trở nên ấm áp, thế giới có anh làm cho em bỗng dưng biến thành một người khác…

Rồi cứ thế em yêu anh, muốn gần anh thêm chút nữa, muốn nắm lấy tay, muốn dịu dàng chăm sóc… nhưng càng đi càng cố gắng em mới nhận ra rằng, anh chỉ là một hình mẫu cho em nhìn ngắm, cho em chút an ủi giữa cuộc đời này, em nhìn thấy anh, nghe giọng anh… nhưng anh vẫn xa lắm, em cố với chỉ thấy chính mình lạc lõng thêm mà thôi. Là anh ấm áp như thế, là anh gần gũi như thế… mà sao chạm tay vào mới thấy hết sự lạnh băng trong anh, có chăng giữa chúng ta chỉ là những xã giao gần gũi mà em đã ngộ nhận thành yêu thương…

Là thoáng chốc ngu ngốc hay cả đời vốn dĩ đã như vậy… bao lâu rồi để có thể quên đi người đã không thể là của mình, một năm qua em đã làm gì để quên anh ngoài hằng đêm nhung nhớ, đã làm được gì khi mà đến một phút hay một giây em vẫn cứ nghĩ về anh…

Đó chính là thứ tình yêu mà một người này dành cho người khác hay sao, biết đau đớn thế này, biết sẽ dai dẳng thế này… sao vẫn cứ cố chấp, có những lúc muốn phát điên giữa ranh giới bạn bè hay hãy xem nhau là người dưng nhưng mãi ta cũng chẳng thể nào làm được, ta hận chính bản thân mình, cớ sao biết rõ tất cả mà vẫn mù quáng xóa mờ đi lý trí, để rồi cuối cùng cứ loay hoay trong nỗi nhớ, dai dẳng với những yêu thương đang giày xéo tâm hồn mình…

Không thể dứt ra được… đó là điều làm cho ta mệt mỏi nhất, giữa thế giới bao la này, ta có đau đớn, có thất vong bao nhiêu, có mang nỗi cô đơn lớn như thế nào đi nữa cũng chỉ một mình ta thấu. Vậy tại sao phải đau đớn vì một người không hề thấu cùng ta…

Là như vậy đó, biết sai mà vẫn làm, biết có cố chấp cũng bằng không mà vẫn muốn một lần cố chấp, biết lý trí bảo đúng nhưng sao vẫn lựa chọn con tim, biết người ấy là hoàn toàn không được sao vẫn cứ làm mình tổn thương, biết yêu một người sẽ làm đau một người khác sao vẫn làm… Để cuối cùng ta mất đi tất cả, tình yêu không đến được, trái tim cũng hoang tàn theo năm tháng, tìm lại được gì sau bao mất mát vây quanh, đến chính bản thân còn tự đánh mất thì tôn nghiêm nào cho trái tim thêm phần tự tin…

Vì một người, tất cả cũng chỉ vì một người thôi, một người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì, một người sẵn sàng nhìn ta đau đớn, một người không dành cho ta một chút nhung nhớ nào… vì một người thật đáng sợ. Người ta nói tình cảm con người chỉ là một đoạn, đi hết đoạn đường này bạn sẽ gặp đoạn đường khác, vì thế đừng bao giờ tuyệt vọng, bởi vốn dĩ tình yêu cũng chỉ là một loại cảm xúc, mà cảm xúc thì chẳng tồn tại mãi, đừng hy vọng vào một người không thể thấu hiểu ta…

Thời điểm đó anh và em như hai kẻ cô đơn, vô tình gặp nhau và đi chung một đoạn… không ai có quyền oán trách ai, hết đoạn đường đó hãy bình tâm chờ chính mình trở lại và đi tiếp. Cuối cùng vẫn còn lại là hoài niệm về một hình bóng mà mỗi người chúng ta chôn sâu nhất, thứ tình yêu làm cho chúng ta đau đớn nhất… không thể quên và là thứ bất khả xâm phạm.

Phương Nguyễn – Dear.vn

The post Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì appeared first on Dear Diary.

Cuộc đời phải chăng chỉ là khoảng cách ngắn hay dài giữa hai cái lỗ…?


Thứ Bẩy, ngày… tháng…
Hôm nay mình có khách VIP, lão già đã ngoài “6 bó”. Với loại “thượng đế” này, mở đầu không phải là tụt quần, mà bằng màn chất vấn đại loại hoàn cảnh nào đã đưa đẩy vào nghề làm gái. “Đừng tin con cave kể chuyện, chớ nghe thằng nghiện trình bày”. Thiên hạ đã tổng kết thế mà lão chưa hay, lại gọi mình bằng cháu, hỏi tốt nghiệp phổ thông và vào đoàn xxx năm nào. Mình trả lời ngắn gọn, đây cần tiền để sống. Đơn giản thế thôi. Mới tung ra vài chiêu bằng tay và lưỡi, lão rên rỉ sung sướng như chưa bao giờ được thế. Chắc con ngan già vợ lão thuộc loại “đồng khô, nước cạn” lâu rồi, chả cày cuốc được gì nữa. Xong hiệp chính, lão bo cho mình hẳn một “củ” (một triệu). Khi móc tiền, cái cạc vi đít rơi ra, “Chánh văn phòng …”. Hèn chi, lão đi con Lexus láng cóng tới đây. Đã trèo trên bụng con này thì thằng đàn ông nào mà chả hùng hục như những con đực. Đạo mạo hay đức hạnh không có chỗ trên cái nệm này.

Chủ Nhật, ngày…tháng…
Lần đầu đi “khai thác, đánh bắt xa bờ”. Khách ở mãi Hòa Bình, về đến Hà nội thì đã khuya. Ngồi tắc xi qua đường Láng, thấy một nàng đang bị bọn bảo kê và đám gái già đánh tơi bời. Tự nhiên nổi hứng nghĩa hiệp, gọi “ông anh” của mình ở 113 đến giải cứu, rồi đưa nàng đi ăn. Tội nghiệp con bé, nó ở Hà Tĩnh dạt vòm ra đây. Trong đó biển chết, khách du lịch chẳng có, cái lỗ của nó cũng ế luôn. Rồi lại bị bắt xử phạt hành chính. Không có tiền đóng phải gạ cán bộ chơi trừ nợ. Một thằng cán bộ khác mắc chứng liệt dương, ghen ăn tức ở doạ tố cáo nó tội hối hộ công chức nhà nước bằng ” hiện vật”. Đành phải bán xới ra đây. Mới đứng đường tối đầu đón khách, đã bị đập tơi bời vì “xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ, chưa đóng thuế chỗ”. Ô hay, té ra vấn đề môi trường ảnh hưởng cả đến cái lồn của nó. Đất có Thổ Công, sông có Hà Bá em ơi. Như chị mày đây, phải đóng thuế thân.

Thứ Hai, ngày…tháng…
Hôm nay phải từ chối một khách quen, mình đang ngày “cuốc khánh”. Hắn bảo mới tháng 7, đã tháng 9 đâu. Đồ đầu to, óc nhỏ như quả nho. Ngày đó cờ đỏ rợp trời, giống như mình bị “đèn đỏ” tới tháng của đàn bà. Hết đỏ tới vàng rồi xanh, giao thông, giao hợp lại tiếp tục. Phải giải thích vậy, hắn mới hiểu.

Thứ Ba, ngày…tháng…
Đi ăn sáng, gặp thằng bé con đánh giầy ở miền Trung ra Hà nội kiếm sống. Động cơ từ thiện ngo ngoe trỗi dậy sau bát phở 50 nghìn. Cho nó ít tiền, hỏi mong ước của cháu là gì. Nó chỉ ước mỗi người mọc thêm hai chân nữa, đi hai đôi giầy để nó có việc làm. Ý tưỏng hay, mình cũng mong mỗi thằng đàn ông ham của lạ xứ này mọc thêm một cái chim nữa. Để cô nàng Hà Tĩnh kia có thêm khách, bọn gái đĩ đỡ phải tranh giành nhau thị phần.

Thứ Tư, ngày..tháng…
Đã tới rằm, mang hương hoa đi giải hạn. Cửa chuà rộng mở, niềm nở đón tiếp hơn ở siêu thị. Mình thành tâm, chẳng hề ăn cắp hay cướp đoạt của ai cái gì. Thấy một đám đi xe biển xanh, đốt nguyên bao vàng mã cùng đô la âm phủ. Mới hay người trần dối nhau chưa đủ, đi lừa cả người đã chết. Không lẽ ngân hàng địa phủ nhận chuyển khoản cả đô la giả sao?

Thứ Năm, ngày…tháng…
Khách là thằng tuổi Teen, chim còn chưa mở mắt, sinh viên năm đầu. Nó than nghèo, không đủ tiền bao “Gấu“. Nên nhịn ăn sáng mấy tháng, dành tiền để nếm mùi đời. Mình mới khỏa thân thôi, mà nó đã trớ ra hết. Cầm tiền mình trả lại một nửa mà nó rưng rưng, em chưa thấy ai tử tế như chị. Ở đất nước này có ai nói tốt như đĩ đâu. Sòng phẳng trong kinh doanh là nguyên tắc cuả các công ty một thành viên như mình. Cũng vui một tý, mình đã phá trinh một thằng đàn ông trong đời.

Thứ Sáu, ngày…tháng…
Hôm nay gặp một gã khoẻ như trâu. Cày cuốc xong, hắn hỏi thành phố mới tung ra phần mềm quản lý gái mãi dâm nghĩa là sao? Mình chỉ vào háng, ở đây gắn một con chíp điện tử nhỏ xíu. Mỗi lần dập dình chíp ghi vào bộ nhớ. Cuối năm nộp cho Sở tài nguyên và môi trường để họ tính thuế doanh thu. Gã trố mắt kinh ngạc, tưởng thật. Đã mù tin học lại hay tò mò.

Thứ Bẩy, ngày..tháng…
Mới sáng ra mà cái loa phường đã ầm ĩ làm mình thức dậy. Người ta bảo cái loa này là gái đĩ già mồm. Nói vậy chẳng hoá ra chính quyền cũng đánh đĩ sao. Thôi kệ, quan tâm làm gì cho mệt. Dạo này mình lười ghi nhật ký, chỉ lướt Phây. Lại một tin về cựu hoa hậu sinh con, bố của một đại gia chết trên bụng người tình, xác đem chôn ở quê. Chán, cuộc đời phải chăng chỉ là khoảng cách ngắn hay dài giữa hai cái lỗ…

Sky – Dear.vn

The post Cuộc đời phải chăng chỉ là khoảng cách ngắn hay dài giữa hai cái lỗ…? appeared first on Dear Diary.

Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là "chú hề" đáng thương?


“Đi qua” một cuộc tình.

Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không? Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người có một cách khác nhau để “đi qua” một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo “trong vòng một nốt nhạc”. Tuần đầu tiên cô sẽ xoá tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của hai người, và trong một phút nức nở, có thể cô sẽ nhắm mắt và xoá sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc,… Cứ thế cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quên dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn…

Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra mình một “deadline” kiểu như: “trong vòng 1 tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định 3 tháng nữa mình phải có người yêu mới”… Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi. Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?

Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc, vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt… Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn, thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không? Và những trò bạn cất công dựng lên để “chọc tức” anh ta, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một “chú hề” đáng thương trong mắt anh ta và những người ngoài cuộc…

Phương Lan – Dear.vn

 

 

The post Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là “chú hề” đáng thương? appeared first on Dear Diary.

Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ


Em muốn chọn một người để yêu, không phải là một người hoàn hảo có tất cả mọi thứ. Mà chọn một người cho dù anh ấy thiếu, nhưng ở bên nhau vẫn sẽ cảm thấy đủ, và thừa.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải loại tình yêu lâu ngày sinh tình cảm. Mà là loại tình cảm vừa gặp đã rung động, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy tim rơi.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải chọn người thiên hạ hô là xứng, mà chọn người chỉ riêng em cảm thấy hợp.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải một người quá mức rảnh rỗi, em cũng sẽ chẳng than phiền nếu như họ bận rộn, em muốn yêu một người có công việc của mình, thu nhập ít nhiều không nói nên khả năng của họ, nhưng sự nỗ lực sẽ đánh giá ý chí của một con người.

Em muốn chọn một người để yêu, phải là một người biết trân trọng thứ mình đang có, thứ mình đang nắm trong tay, đừng quá tự tin nó sẽ không thể bay, nếu như không trân trọng, đều có thể vuột mất. Trân trọng hiện tại, đừng mơ mộng những điều quá xa vời.

Em muốn chọn một người để yêu, đừng vội vàng nắm tay nhau hứa hẹn trăm điều. Bởi có những lời hứa nói ra vĩnh viễn không thực hiện được, chúnh ta thay vì bị lời hứa ràng buộc và áp lực, thì chúng ta cứ yêu thôi và nỗ lực. Đừng vẽ tương lai bằng lời nói, đừng hứa tương lai bằng mộng tưởng.

Em muốn chọn một người để yêu, chẳng cần chọn gì nhiều, chỉ cần cho em đủ ba điều, với em chỉ bấy nhiêu thôi là đủ.

Tôn trọng, tin tưởng và rõ ràng.

Anh chỉ cần cho em những gì em muốn, em sẽ cho anh đủ đầy những điều anh mong cầu.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ appeared first on Dear Diary.



Source link

Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi người ấy xuất hiện mà thôi


Có đôi khi người ta đánh đồng độc thân và cô đơn, có đôi khi người ta thấy rằng không có một người để yêu thương, thì cuộc sống chưa thực sự trọn vẹn. Dùng một phép so sánh mà trên mạng hay sử dụng, thì người yêu là một nửa của đời mình, cho đến khi gặp được nửa còn lại, con người ta mới có thể thăng hoa trọn vẹn nhất.

Nhưng tôi không nghĩ vậy, nếu thử yêu một người là thử chấp nhận một người khác bước vào cuộc sống của mình, và gắn bó mật thiết với nó, thì độc thân, là thử yêu thêm sự tự do. Tự do, thay vì nghĩ đó là cô đơn.

Khi con gái độc thân, con gái tùy tiện hơn, tự do hơn. Có rất nhiều lúc chẳng cần chăm chút gì cho bản thân, có rất nhiều lúc chỉ chọn quần áo thoải mái nhất để mặc, chứ không phải là lục tung cả tủ đồ để tìm bộ đẹp nhất.

Độc thân, không phải san sẻ quỹ thời gian của mình để chăm nom cho tình yêu, con gái bỗng dưng có nhiều thời gian hơn để yêu thương mình, làm bạn với mình.

Độc thân, tùy ý hơn, làm việc mình thích, muốn ăn gì thì ăn đó, muốn uống gì thì uống đó, thích một bộ quần áo thì mua, thích làm đẹp thì làm đẹp.

Nhưng bản năng của con người luôn là khao khát yêu thương, nghĩ mà xem, nếu có một người yêu thương ta, cũng như có một người để ta yêu thương, thì hạnh phúc biết bao, cảm giác có người nhắc bản thân đừng thức khuya, chú ý ăn uống, đừng làm việc quá sức, lúc bản thân buồn thì chở bản thân đi chơi, “đưa nhau đi trốn” trong một chốc nào đó, ở một góc chân trời nào đó, thì thật tuyệt vời biết bao.

Yêu một ai đẹp là vậy, nhưng độc thân cũng đâu phải điều gì xấu. Đâu nhất thiết phải thương một ai, đâu nhất thiết trong cuộc sống này phải có một người yêu mình, và mình cũng yêu người đó. Có những khoảng riêng tư của niềm độc thân, mà khi có người yêu rồi chẳng thể thấy được nữa.

Độc thân thì có sao, đừng nghĩ ngợi, đừng phiền lòng vì chuyện bản thân độc thân. Tuổi tác thì có sao, bạn bè đã có người yêu hết rồi thì có sao, bố mẹ giục giã thì có sao. Con gái, ai cũng muốn một đám cưới mà chú rể là người mình yêu.

Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi chú rể của bản thân xuất hiện mà thôi. Độc thân thì có sao, nếu trái tim không lên tiếng, tội gì phải buồn vì chuyện ta còn độc thân, tội gì phải vội vã kiếm tìm một ai đó, hay tùy tiện yêu một ai mà ta chỉ mới có cảm giác thích thoáng qua.

Song Song – Dear.vn

The post Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi người ấy xuất hiện mà thôi appeared first on Dear Diary.



Source link