Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

Thùy Linh – Dear.vn

The post Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi appeared first on Dear Diary.

là con gái phải ham lấy chồng giàu


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

 

Thùy Linh – Dear.vn

The post là con gái phải ham lấy chồng giàu appeared first on Dear Diary.

Phụ nữ mệnh tốt hay không, phúc báo dày hay mỏng từ điều này có thể nhìn thấy được

Người phụ nữ tốt được đánh giá qua nhiều yếu tố, về đi lại, ăn nói, cư xử… tuy nhiên thông quacách ănmặc cũng có thể đánh giá được phần nào số mệnh của người phụ nữ.

Đức Phật dạy phụ nữ nên mặc kín đáo vì 2 lẽ cho mình và cho người.

1. Cho người

Phụ nữ ra đường ăn mặc thiếu tế nhị không chỉ khiến người xung quanhphản cảmmà còn gián tiếp gây ra nghiệp ác.

Kẻ không có dã tâm nhìn thấy phô bày bèn nảy sinh tâm dâm dục. Người vốn không có chủ ý, thấy thiếu kín đáo bèn sinh ra chủ ý. Như vậy, từ việc ăn mặc của cá nhân lại sinh ra ác nghiệp, hại mình hại người. Tất nhiên, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người nữ. Nhưng tựu chung lại, vẫn không thoát khỏi trách nhiệm.

Nghiệp ác vốn đang ngủ yên, vì ngoại vật là quần áo mà trỗi dậy, tạo nghiệp ác cho người, lại liên lụy bản thân. Do đó Phật dạy vềtrang phụccủa nữ giới, lấy lịch sự, trang nhã làm đầu.

2. Cho mình

Nếu chỉ vì người thì nhiều phụ nữ sẽ chẳng mấy bận tâm, nhưng nên nhớ mặc kín đáo còn là để cho mình. Đừng vì thiếu hiểu biết mà tạo nghiệp ác, phải chịu quả báo.

Ăn mặcphản cảmkhông chỉ ảnh hưởng tới mĩ quan, làm phương hại văn hóa, mà còn khơi dậy ác tâm, phương hại đạo đức. Đó chính là cách tạo ác nghiệp.

Ăn mặcphản cảmcòn khiến tâm không yên, người không tịnh, nữ nhân lấy phục sức làm trọng mà quên đi tô điểm tâm hồn, thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng người khác, phương hại tri thức. Đó chính là cách tạo ác nghiệp.

Thân thể con người vốn là một tiểu vũ trụ, núi sông mặt đất bên ngoài là đại vũ trụ. Người đàn ông đối ứng với trời, phụ nữ đối ứng với đất.

Người phụ nữ có phúc báo thật sự, đều là nhờ đức hạnh

Người phụ nữ từ khi sinh ra đến 18 tuổi, cần một gia đình tốt.

Từ 18 đến 35 tuổi, cần một dung mạo đẹp.

Từ 35 đến 48 tuổi, cần một cá tính tốt.

Từ sau 48 tuổi, cần mộtcuộc sốngvui vẻ, giản dị. Mua sắm y phục, nữ trang thích hợp với mình.

Một người phụ nữ có thể không xinh đẹp, nhưng không thể không có tri thức

Hãy giành thời gian để đọc sách và học tập, điều đó sẽ khiến bạn trở nên xinh đẹp hơn.

Trang phục đoan chính là giúp người, cũng là giúp mình. Người ta vẫn có câu: Y phục xứng kỳ đức quả thực không sai.

Ông già mù nghèo khổ xin ăn góc tàu điện ngầm, hành động của bé gái làm ông khóc mãi

Trong cái ẩm ướt đặc trưng của mùa xuân do những cơn mưa phùn mang tới, con người, giống như cây cối, trong lòng ai cũng như đang có những mầm non mới nhú. Người ta mang những mầm non mới ấy trong tâm, lặng lẽ viết nên câu chuyện của đời mình. Và người viết nên câu chuyện ở cái góc nhỏ trong bến tàu điện ngầm thênh thang dưới đây là một ông lão ăn xin, không còn đôi mắt.

Nếu được sự dụng một hình ảnh so sánh, có lẽ cuộc sống của ông già Frank giống như một bản giao hưởng buồn, được tấu nên bởi những thanh âm quen thuộc của nơi ông hàng ngày vẫn tới xin ăn: Tiếng nhạc thông báo chuyến tàu sắp tới, tiếng gầm của đoàn tàu vội vã rời đi, tiếng nói cười của những người trên bến, tiếng la hét khi người ta xô đẩy nhau để giành được một chỗ cho mình lúc cuối ngày và cả những khoảng lặng giữa những chuyến tàu khuya, dài như… vô tận. Tất cả những âm thanh này tạo nên cuộc sống của người đàn ông đã mười năm nay không còn được nhìn thấy ánh mặt trời.

Frank đã trải qua cả cuộc đời sóng gió. Có những lúc êm ấm, tưởng chừng như mình là người hạnh phúc nhất. Nhưng một ngày, cơ đồ của ông bỗng chốc sụp đổ vì sự phản bội của người bạn mà ông tin tưởng nhất. Cũng chính khi ấy, người vợ sau bao năm gắn bó, cũng bỏ ông mà đi về chốn… Thiên đường. Trong cái hận thù và đau đớn tột cùng ấy, cuộc sống đã lấy đi của Frank cả hy vọng cuối cùng, đôi mắt của ông. Kể từ đó, cuộc đời Frank rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn xa lạ!

Frank đã trải qua cả cuộc đời sóng gió. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Nhà của ông bây giờ, chính là bất kì góc nào trong thành phố, chỉ cần khuất được cái gió rét và những ánh mắt kì thị, và là nơi mà ông có thể yên ổn đặt lưng lúc cuối ngày… Bầu bạn với ông là những kẻ lang thang chìm trong hơi men, hay cũng chính là trong nỗi chán chường của một cuộc đời không nhìn thấy tương lai.

Có lẽ vì vậy mà ông già Frank thích cuộc sống đơn độc trong ga tàu điện ngầm. Lúc ở cửa bến tàu, lúc lại ở một ngã tư giao nhau của những hành lang dài hun hút, hay có lúc lại là ngay trên ke tàu đông đúc. Mỗi vị trí ấy cho ông một cảm nhận riêng về cuộc sống đang diễn ra. Hơn nữa, ở đó ông có cho mình một khoảng trời riêng để giữ cho tâm hồn không bị khuấy đảo bởi những mịt mù của lòng người.

Có lẽ vì vậy mà ông già Frank thích cuộc sống đơn độc trong ga tàu điện ngầm. (Ảnh: Internet)

Cuộc sống lang thang đã khiến Frank dần quen với những ánh nhìn lạnh lùng, những nếp nhăn trán thoáng qua trên những khuôn mặt lịch sự của những người qua đường, khi họ vô tình lại gần ông, có lẽ vì cái mùi đặc trưng của một kẻ vô gia cư, không nhà. Dòng người đã đi qua trước mặt Frank mang theo thật nhiều những cung bậc cảm xúc, vui có, buồn có… Nhưng không có điều gì là dành riêng cho ông cả. Có lẽ đã từ rất lâu rồi, người ta đã quen nhìn những con người này với ánh mắt hững hờ, như thể những người nhưFrank đã hòa lẫn trong màu ghi xám đặc trưng của những góc phố bê tông đen lạnh họ hay ngồi, hiện hữu nhưng vô hình.

Có lẽ đã từ rất lâu rồi, người ta đã quen nhìn những con người này với ánh mắt hững hờ… (Ảnh minh hoạ: Internet)

Hôm nay, Frank chọn nơi cửa bến tàu để xin ăn. Ông không muốn cầm tấm biển: “Tôi đói, xin hãy giúp tôi“. Ông chỉ ước giá ông biết chơi đàn hay thổi kèn như những người khác, ông sẽ tấu cho họ những khúc nhạc trầm, du dương, để có ai đó đứng lại bên cạnh ông, cho ông tiền, họ sẽ có được một phút giây thư thái. Và đó có lẽ cũng sẽ là cơ hội duy nhất để ông giãi bày nỗi lòng của mình với ai đó muốn lắng nghe, thông qua tiếng đàn. Nhưng những năm tháng tuổi trẻ ông chưa bao giờ nhìn thấy thứ nhạc cụ ấy!

Có lẽ đó là lý do Frank đã chọn dùng sự tồn tại trong im lặng của mình để góp cho bản nhạc của thành phố này thêm một “nốt trầm”.

Ông chỉ ước giá ông biết chơi đàn hay thổi kèn như những người khác… (Ảnh minh hoạ: Internet)

Như mọi ngày, khi ai đi qua và thả một đồng xu, một tờ tiền lẻ vào chiếc mũ phớt bạc đã nát của ông, bất kể thái độ của họ là gì, Frank đều hướng đôi mắt mờ đục của mình về phía họ đang đứng hoặc đã vội vã bước đi, để nói một tiếng cảm ơn bằng tất cả sự chân thành. Ông không chú tâm đến động cơ nào khiến họ cho ông tiền, càng không quan trọng họ cho ông bao nhiêu. Với Frank, khi người ta nhìn thấy ông, rút ví ra để lấy những đồng xu lẻ đặt vào chiếc mũ, đó đã là một món quà. Frank luôn sống với nguyên tắc rằng:

“Niềm biết ơn là điều duy nhất ông có thể dành tặng những người đã đối tốt với ông”.

Hôm nay, Frank bỗng có một cảm giác khác khác, ông cảm thấy như bầu trời sáng hơn theo một cách nào đó, không phải nhờ con mắt. Trong những tiếng huyên náo của phố phường hôm nay, ông lắng nghe thấy nhiều hơn những tiếng cười, những cuộc trò chuyện cũng dễ chịu hơn. Gương mặt ông, bàn tay ông dường như cũng cảm thấy có một dải nắng ấm áp khẽ lướt qua. Ngày xuân đầu tiên có lẽ đang về. Frank chợt nhận ra một ao ước bé xíu đang lớn lên rất mau trong trái tim ông: Được nhận một nụ cười, trước khi tia nắng chiều cuối cùng biến mất. Cũng lâu lắm rồi, ông già mù mới lại tìm thấy một cái gì đó để ước ao!

Cũng lâu lắm rồi, ông già mù mới lại tìm thấy một cái gì đó để ước ao! (Ảnh: Internet)

Khi tới bữa trưa, ông đã nhận được khá nhiều đồng xu, và cũng trao đi rất nhiều lời cảm ơn trân trọng. Nhưng vẫn không một ai kịp nhận món quà từ trái tim ông. Nhưng, Frank không buồn vì điều đó. Điều ông buồn nhất là đã gần chiều, những cơn gió mát đã bắt đầu thổi tới. Có lẽ chỉ tích tắc nữa thôi thì cái ước mơ của ông cũng sẽ tan biến cùng với tia nắng cuối cùng của ngày đầu xuân. Lòng ông lão chùng xuống, niềm vui, sự háo hức lâu lắm rồi mới trở lại của ông cũng sắp… không còn.

Đang ngồi trầm ngâm trong những nuối tiếc của mình, Frank nghe thấy một giọng nói nhỏ, lanh lảnh vang lên bên tai ông. Một cô bé sáu tuổi đã nhìn thấy Frank. Không biết tại sao đôi mắt trắng đục của Frank không làm em sợ. Em níu lấy tay mẹ, nói điều gì đó vào tai, khiến bà mỉm cười. Bà mở ví và đưa cho em một tờ tiền nhỏ. Cô bé tiến lại bên ông lão không một chút ngại ngùng. Cô bé đặt đồng tiền vào trong nón của ông, rồi cẩn thận nhăt những đồng xu vương bên ngoài cho lại vào chiếc mũ.

Ông ơi, cháu gửi ông ạ”. Frank sững người trước lời thưa của cô bé. Ông chỉ kịp thốt lên: “Ông xin…”. Lời cảm ơn mọi ngày ông vẫn vội nói ra vì sợ người ta đi mất hôm nay như bị nghẹn lại nơi cổ họng. Cô bé mỉm cười rồi chạy lại phía mẹ. Mẹ cầm tay em chuẩn bị xuống bến tàu. Cô bé bỗng nhớ ra điều gì đó, em vội vã quay lại chỗ Frank. Cô bé dúi vào tay ông một chiếc hộp xinh xinh, rồi nói: “Ông ơi, cháu nhường ông này, ông ăn đi ông nhé, cháu hi vọng ông cũng thích bánh táo”.

Cô bé dúi vào tay ông một chiếc hộp xinh xinh. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Frank nâng niu cái hộp bằng đôi bàn tay đen đúa, gân guốc, run run. Nước mắt trào ra từ khóe mắt ông: “Ông cảm ơn cháu”.

Cô bé nhìn Frank bằng đôi mắt trong veo nhưng thoáng chút ngạc nhiên: “Ông ơi, sao ông lại khóc, ông không thích ăn bánh táo ạ?

Không, không, ông thích lắm, chỉ là…”, giọng ông nghẹn ngào, Frank không biết phải làm sao cho cô bé hiểu thứ ánh sáng đang nhẹ chiếu trong tâm hồn ông.

Vậy ông ăn bánh đi, ông đừng khóc nhé. Cháu cười với ông này”.

Cháu cười với ông này… (Ảnh minh hoạ: Internet)

Cô bé nói đến đó, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ông già ăn xin xa lạ, mù lòa bằng chiếc khăn tay hồng bé nhỏ của em. Rồi vui vẻ: “Cháu là Sophie, còn ông, ông tên là gì ạ?”.

Ông là Frank…

Vâng, ông Frank ơi, cháu phải đi rồi. Cháu chúc ông ngon miệng nhé!

Sophie ơi, ông cảm ơn cháu”, nhưng khi này, cô bé đã theo mẹ, tung tăng xuống tàu.

Frank cứ ngồi như vậy, hộp bánh táo trong tay, cho tới tận rất lâu sau đó. Ông cảm giác rằng, mình vừa được nhận một món quà từ Thượng đế: “Cô bé ấy chính là một thiên thần mang đến cho mình ánh sáng của mùa xuân…“.

Ly Ly 
Tham khảo blog.quatructuyen.com