Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con


Sinh con cho chồng là điều mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn làm. Ngay khi cưới, tôi cũng thích trẻ con nên nhanh chóng có thai. Chồng tôi khi biết tin tôi có bầu thì mừng lắm. Anh cứ cười mãi rồi còn gọi điện báo tin mừng cho bố mẹ hai bên.

Những ngày tháng mang thai tôi được chồng chiều chuộng như công chúa. Tôi không phải đụng tay vào việc gì kể cả cắm nồi cơm điện. Không những thế chỉ cần tôi nói thèm gì là chồng tôi đi tìm cho bằng được. Anh cũng chẳng bao giờ dám nặng lời vì sợ tôi buồn thì con sẽ xấu xí.

Anh chiều tôi đến mức mang thai 9 tháng mà tôi tăng lên 30 kg. Cả người tôi tròn vo, mặt mày béo núc ních. Tôi thường hay nhìn mình trong gương rồi hỏi chồng có thấy chán cơ thể tôi bây giờ không? Anh đều gõ đầu nói tôi ngốc. Anh chỉ cần mẹ con tôi khỏe mạnh là đủ rồi. Và cũng vì lo cho con nên từ khi biết tôi mang thai chồng tôi cũng không đụng vào người tôi nữa. Có đôi lần tôi muốn quá nên gợi ý nhưng đều bị anh gạt ra.

Giờ thì tôi sinh con đã hơn 1 năm. Hơn 1 năm đó chồng tôi quấn quýt không rời thằng bé. Với anh con luôn là số một. Có hôm con bệnh anh còn địu con lên công ty để vừa làm vừa chăm chứ nhất quyết không để ở nhà cho bà nội chăm giúp. Anh chăm con kĩ đến mức gần như không cần tôi nữa. Vì thằng bé bú sữa ngoài, lại được bố chăm nên tôi có thời gian dành cho chính mình.

Tôi tập yoga, tập gym để cơ thể săn gọn trở lại. Tôi cũng tìm mọi cách để xóa những vết rạn trên bụng. Tuy nhiên, chuyện ái ân vợ chồng vẫn không diễn ra.

Lúc đầu tôi còn nghĩ rằng có thể chồng vừa làm việc vừa chăm con quá mệt mỏi nên không còn hứng thú nữa. Nhưng giờ thằng bé đã hơn 1 tuổi và đi nhà trẻ rồi nhưng anh vẫn không đụng vào tôi. Tôi hay hỏi vì sao thì anh nói anh chỉ muốn dành hết sự quan tâm cho con và bảo tôi ráng đợi khi con lớn hơn một chút nữa. Ban đầu tôi còn tin nhưng càng về sau tôi càng không tin được nữa.

Vợ chồng tôi vẫn trò chuyện, cười đùa bình thường nhưng cứ tối là anh lại bế con vào phòng ngủ trước. Có nhiều lần tôi chủ động vào ngủ cùng nhưng anh lại đuổi ra vì “hít hết không khí của con”. Có lần tôi cố tình đợi tới khuya khi thằng bé ngủ say để tiếp cận anh nhưng cũng bị anh mắng là ham hố, không để anh nghỉ ngơi.

Đã có khoảng thời gian tôi theo dõi vì nghĩ anh ngoại tình nhưng chẳng thu được kết quả gì. Cuộc sống vợ chồng không tình dục cứ thế trôi qua khiến vợ chồng tôi bắt đầu có khoảng cách.

Hôm qua, tôi quyết định thử mồi chài anh bằng một bộ váy ngủ đỏ mỏng tang. Dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi việc bằng cách gửi thằng bé ngủ với bà nội một đêm. Chồng tôi khi nghe nói đưa thằng bé cho nội thì hằn học lắm. Tôi ôm anh lại, kéo anh vào phòng nhưng anh hất tôi ra. Tôi gào lên hỏi anh vì sao? Tôi chịu hết nổi rồi nếu cứ thế này chắc tôi sẽ làm đơn ly hôn.

Chồng tôi hơi sững một chút khi thấy phản ứng của tôi. Rồi anh nói: “Anh cần thời gian để quên đi cảnh em đang sinh con. Nó ám ảnh khiến anh không còn cảm giác với em nữa. Nếu em không chịu đựng được thì có thể làm gì tùy em miễn là để con cho anh”.

Nói rồi anh đi xuống phòng nội bế con lên. Tôi nằm cuộn tròn trong chăn khóc nức nở. Ngày sinh, anh đã ở bên tôi, nắm tay tôi, động viên tôi. Tôi không ngờ đó cũng là giây phút khiến anh mất cảm giác với tôi. Tôi phải làm sao để cứu vãn tình hình này đây? Tôi vẫn còn yêu chồng lắm.

Mỹ Trinh – Dear.vn

The post Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con appeared first on Dear Diary.

Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn?


Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ để cải thiện đời sống chăn gối.

Mình kết hôn mới được 7 năm, cuộc sống hôn nhân cũng không phải va chạm với nhà chồng nhiều như 1 số chị em. Mặt khác, mình rất được lòng mẹ chồng và mọi người trong nhà chồng cũng rất quý mình. Kết hôn xong, mình sinh cho chồng được 2 bé trai rất kháu khỉnh và thông minh.

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng mình rất hạnh phúc, nhưng cuộc hôn nhân của mình có những góc khuất tế nhị mà mình không thể chia sẻ với người khác được.

Trước đây khi còn con gái, mình cũng trắng trẻo và đẹp lắm. Chồng mình đã từng cưa cẩm mình cả năm trời mới nhận được cái gật đầu của mình. Cho đến khi kết hôn rồi, anh vẫn ân cần và yêu thương mình như lúc mới yêu.

Nhưng chồng mình là người đàn ông có nhu cầu chuyện chăn gối cao. Từ lúc có con, mình không thể chiều chồng như trước nên anh tỏ ra giận hờn và trách móc mình. Sinh được 2 đứa con, mình tất bật lo cho gia đình con cái nên không còn quan tâm đến sắc vóc như ngày son rỗi. Cai sữa cho con thứ 2 xong, ngực mình teo tóp lại khiến mình rất tự ti.

Buồn lòng hơn là cách cư xử của chồng. Mỗi lần vợ chồng mình gần gũi, anh lại tắt điện vì không muốn nhìn thấy thân hình xuống dốc của mình. Nhiều lần anh nói rằng nửa đêm quay sang ôm mình, anh tưởng đang ôm nhầm người. Nghe chồng nói vậy, mình càng tủi thân và buồn hơn. Mình cũng đã có ý định đợi con lớn thêm chút nữa sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ tút tát lại bản thân để chồng không còn chê mình nữa. Vậy mà mới hôm qua, chồng mình lại đưa ra 1 ý kiến khiến mình sửng sốt.

Sau khi gần gũi, anh thở dài và nói rằng nếu muốn giữ gìn hạnh phúc vợ chồng, mình và anh phải tìm cách giải quyết. Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực để cải thiện đời sống chăn gối.

Đã vậy anh còn nói sẽ cho mình 100 triệu để đi phẫu thuật thẩm mỹ làm đẹp theo đúng ý anh. Mình bất ngờ không nói nên lời. Vợ chồng sống với nhau còn tình nghĩa, vậy mà chồng mình lúc nào cũng chỉ chăm chăm đến ngoại hình của vợ muốn vợ đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Lúc đầu mình giãy nảy lên và không đồng ý. Nhưng chồng mình lại phân tích rằng nếu mình không để anh làm điều đó, sớm muộn gì anh cũng phải tìm cô gái khác bên ngoài để khiến anh thỏa mãn. Anh còn nói rằng mình quá cổ hủ và lạc hậu, bây giờ rất nhiều người sống thoáng về khái niệm yêu và phẫu thuật thẩm mỹ hơn mình.

Mình đem chuyện này đi kể với bạn bè, ai cũng khuyên nên phẫu thuật thẩm mỹ vì vừa đẹp cho bản thân lại là cách để giữ chân chồng. Nghĩ đi nghĩ lại, mình thấy cũng có lý đôi phần. Nhưng mình vẫn sợ vì từng thấy nhiều người thẩm mỹ hỏng, bị biến chứng rất kinh khủng, đến lúc đó thì còn đáng sợ hơn là không có ngực. Rồi còn các vấn đề khác nữa, mình thật sự sợ động chạm đến dao kéo. Mong các chị em cho mình lời khuyên có nên vì chồng mà chịu đau đớn không?

Bích Loan – Dear.vn

The post Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn? appeared first on Dear Diary.

Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con


Tôi vốn là một chàng trai mà người ta vẫn thường xếp vào thể loại hư hỏng của xã hội. Học hết 12 thì nghỉ, đi làm công cho người ta, hút thuốc, thích nhậu nhẹt, nhưng có bề ngoài chau chuốt ưa nhìn nên vẫn có nhiều cô “xin đổ”. Tôi tình cờ gặp em trong một lần đi học ké lớp tại chức của thằng bạn, em nhan sắc bình thường, con nhà gia giáo có học thức và đặc biệt rất hiền lành.

Em chủ động làm quen tôi bằng cách giả vờ nhầm số, tôi cũng thừa biết nhưng vẫn qua lại nhắn tin với em. Em thuộc dạng dưới mức tiêu chuẩn bạn gái của tôi, hơi tròn người, mộc mạc không bao giờ trang điểm, tôi đã từng nghĩ chỉ đùa ghẹo em cho vui vì em tầm thường quá, chẳng bằng một góc các cô gái nóng bỏng nồng nhiệt vây quanh tôi hàng ngày.

Ông trời rất biết bù đắp cho em những thứ khác, em khá thông minh và giỏi nắm bắt cảm xúc. Chỉ nhắn tin chuyện trò với em vài lần, gặp mặt thêm hai lần, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu nhen nhóm dành cho em một tình cảm kì lạ. Tôi luôn muốn nói chuyện với em mọi lúc mọi nơi, muốn nghe giọng em và cách em thường pha trò khiến tôi cười không ngớt.

Lần đầu gặp tôi nghĩ em kiêu kì bao nhiêu, thì dần dần tôi lại càng muốn gần gũi em bấy nhiêu. Từ một người chỉ muốn trêu em cho vui, tôi dần chuyển sang chủ động gạ gẫm em hơn, tôi rất tự tin và vẫn nghĩ em đã thích tôi rồi!

Thế nhưng vào cái ngày tôi quyết định hỏi em làm bạn gái, em lại thản nhiên từ chối tôi và bảo muốn suy nghĩ lại. Tôi sốc thật sự, bao nhiêu bản lĩnh đàn ông trong tôi bay biến hết, tôi chưa bao giờ thất bại trước bất cứ cô gái nào, huống chi với một người bình thường như em.

Bạn bè tôi chê em kém nhan sắc, bù lại tính tình dễ thương và hòa đồng. Phải nói thêm rằng gia đình em rất giàu có, ngược lại với gia cảnh khó khăn của tôi, nhưng em không bao giờ tỏ thái độ coi thường mà còn rất ý nhị tinh tế. Và tôi đã trở nên yêu em cuồng say mãnh liệt từ lúc nào không biết!

Quen nhau hơn một năm, dù chưa từng chấp nhận làm bạn gái tôi, em vẫn đồng ý quan hệ với tôi và tôi biết được em không còn trong trắng. Hôm đó em đã khóc rất nhiều, hỏi tôi có bất ngờ và khinh rẻ em không? Thú thật tôi đã từng quan hệ với bao nhiêu cô gái, chuyện trinh tiết với tôi không quan trọng, nhưng tôi bất ngờ vì em vốn là một người gia giáo.

Rồi em kể em đã trao lần đầu cho bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng em, yêu em nhưng em lại không có tình cảm, em chỉ muốn trả nợ ân tình mà bạn ấy dành cho. Vì điều đó em không dám gần gũi tôi, người em yêu. Biết được tình cảm em dành cho tôi, trong lòng tôi cảm thấy vui sướng tột cùng hơn cả chinh phục được ngàn cô gái khác!

Tôi cố gắng thay đổi bản thân, bớt nhậu nhẹt, bỏ thuốc lá và chăm chỉ làm ăn để xứng đáng với em hơn. Em cũng thường giúp đỡ tôi nhiều về tiền bạc. Tôi vẫn thầm mong sau này có thể đáp trả lại ân tình của em một cách vinh quang nhất, tôi yêu em vô cùng.

Rồi biến cố xảy đến khi trong một lần sơ suất, em đã mang bầu. Lần ấy vì đã dùng thuốc tránh thai khẩn cấp trước đó nên tôi không mua thêm cho em dùng nữa. Ngày em thông báo tin đó với tôi, cái thai đã được gần 6 tuần.

Tôi vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng nhưng rất thương em. Gia đình em sẽ không đời nào chấp nhận một chàng rể thấp kém như tôi cùng việc ăn cơm trước kẻng ấy. Dù vậy, tôi vẫn quyết định hỏi cưới em làm vợ, hứa sẽ chăm sóc và bao bọc cho em suốt đời.

Nhưng người con gái tôi yêu lại một lần nữa làm cho tôi ngỡ ngàng. Em cương quyết nói không và bảo sẽ bỏ thai cũng như đoạn tuyệt mối quan hệ này.

Em không cho tôi gặp mặt, tôi đã cầu xin em đừng bỏ con. Nhưng em dường như biến thành một con người khác, lạnh lùng, vô cảm. Em bảo em sợ gia đình em không chấp nhận, sợ dị nghị và điều tiếng xã hội.

Sự đời nghiệt ngã, một thằng đàn ông như tôi lỡ làm bạn gái có bầu lại phải là người đòi cưới, còn em thì chọn cách phá thai để bảo toàn danh tiếng.

Vì quá yêu em, tôi đành chấp nhận để em bỏ con. Nhưng lại một lần nữa em khiến tôi van xin khổ sở khi không đồng ý để tôi đưa đến bệnh viện. Em bảo sẽ đi với bạn của mình, em cương quyết tránh mặt tôi. Sau đó tôi tình cờ biết được, người đưa em đi phá thai chính là anh bạn thanh mai trúc mã của em chứ không phải ai khác, tôi đã thất vọng vô cùng.

Sau khi phá thai, sức khỏe của em dần ổn định. Lúc này em không tránh mặt tôi nữa mà cởi mở với tôi hơn. Nhưng em nói chúng tôi chỉ là bạn bè vì khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn. Mỗi lần thấy tôi là em sẽ nhớ đến một sinh linh mà em đã từ bỏ.

Một thời gian ngắn sau thì em thông báo cho tôi biết rằng em sắp sửa lấy chồng. Chồng của em không phải ai khác, chính là anh bạn thanh mai trúc mã, cũng chính là người đàn ông đầu tiên của em.

Tôi hẹn gặp người yêu cũ lần cuối trước khi em trở thành vợ của kẻ khác, miễn cưỡng em đồng ý. Tôi và em nói chuyện với nhau được hơn mười phút thì chồng sắp cưới của em điện thoại tìm em. Khi anh ta đến, không hiểu hai người nói với nhau những gì mà anh ta mắng chửi em rất thậm tệ rồi bỏ đi trước.

Hôm ấy trời mưa rất to, nhìn em đứng dưới cơn mưa bật khóc, tôi thật lòng không chịu được. Người con gái luôn kiêu hãnh và khiến tôi cảm phục bỗng trở nên yếu đuối lạ lùng trước mặt gã đàn ông ấy. Thì ra đây chính là lí do người yêu cũ chia tay tôi, hóa ra em chỉ lạnh lùng trước tôi, còn trước mặt gã đàn ông đó thì em lại yếu đuối và nhỏ bé đến vậy.

Thấy anh ta đối xử với em như vậy, tôi đã gọi điện cho em và nói với em rằng, tôi sẽ đưa em đi thật xa, chỉ cần em chọn tôi. Nhưng, người yêu cũ đã phũ phàng từ chối tôi, em nói em chọn anh ta…

Tôi đã rất đau đớn và phải quyết tâm mới có thể quay lưng bỏ đi, tôi đã khóc rất nhiều. Người con gái tôi yêu nhất lại phụ bạc tôi. Người con gái đã từng hi sinh vì tôi, nhịn ăn nhịn mặc để lo cho tôi khi tôi mất việc, khi tôi ốm đau, người mà tôi đã luôn nghĩ sẽ lấy về làm vợ… Tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ, hệt như cái cách mà em bước vào đời tôi vậy, không thể nào lường trước.

Kể từ hôm ấy, mọi tin nhắn cuộc gọi của tôi, người yêu cũ đều không hồi âm lại. Tôi không còn tha thiết sự tán tỉnh của bất kì cô gái nào, không còn muốn làm việc gì. Đâu đâu trong mắt tôi cũng hiện hình bóng em.

Tôi vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em, rồi em làm đám cưới, em có bầu. Lần ấy, biết được chồng em đi công tác xa, tôi đã tìm đến nhà và đứng bên ngoài rất lâu. Em mang thai nên xanh xao thấy rõ, thú thật, tôi rất ghen tị xen lẫn thù hằn với anh ta. Em sẽ sinh con cho anh ta, còn con của chúng tôi thì sẽ không bao giờ được chào đời.

Em vẫn nhắc lại với tôi rằng tình cảm giữa chúng tôi đã hết, tôi hãy tìm một ai khác để yêu, một cô gái xinh đẹp hơn, nóng bỏng hơn. Nhưng người yêu cũ đâu biết rằng tôi chỉ muốn một người vợ như em, hiền lành, dịu dàng. Em không có nhan sắc nhưng em biết cách làm người khác cảm thấy ấm áp.

Cho đến ngày hôm nay nghĩ về khoảng thời gian có em trong đời, tôi vẫn biết lòng mình còn yêu em rất nhiều. Ngày con gái em tròn 3 tuổi, tôi đánh liều gọi điện chúc mừng, không ngờ em lại nghe máy.

Rồi tôi vô tình phát hiện ra em và chồng đã ly thân một thời gian, con gái em cũng gửi người khác nuôi, có lẽ trong điện thoại, em không còn sôi nổi như trước và cách nói chuyện cũng có phần e dè.

Tôi đã đến ngõ nơi em sống để theo dõi cuộc sống của em hàng ngày. Nhìn em, một lần nữa, tôi lại muốn chinh phục em lại từ đầu, muốn lo lắng cho em, chăm sóc cho cả con bé có đôi mắt giống em y hệt, một đôi mắt buồn và luôn chực khóc.

Em không đón nhận cũng không từ chối tôi. Nhưng em chỉ đồng ý nhắn tin gọi điện chứ không chịu gặp mặt. Qua điện thoại, em không bao giờ nói về cuộc sống hiện tại của em cũng như về cuộc hôn nhân đã tan vỡ.

Tôi cảm nhận em vẫn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Còn tôi, khi đứng trước em, lúc nào cũng hồi hộp bần thần như chàng trai mới biết tương tư. Liệu tôi có nên theo đuổi em một lần nữa không hả mọi người? Hay để tất cả chôn vùi thành quá khứ?

Giấu tên – Dear.vn

The post Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con appeared first on Dear Diary.

Đàn ông mà muốn làm chồng thì phải biết nịnh vợ


Là phải biết nịnh vợ. Vì không ai như đàn bà, họ ưa ngon ngọt, ưa những lời nói bùi tai. Và chỉ cần một câu nói bùi tai là họ vui sướng cả ngày. Nếu thật lòng yêu thương vợ, người phụ nữ của mình, người chồng nên nói những lời hay, với đàn bà họ chỉ cần vậy thì tại sao đàn ông không làm được….

Hãy luôn dành cho vợ những câu khen ngợi giống như ” hôm nay e xinh lắm, vợ mặc cái này đẹp hay nay nhìn vợ thật quyến rũ..v.v..” tuy không được thực sự như vậy thì đó cũng là lời nói động viên, lời khen mà khi vợ nghe thấy sẽ cảm thấy yêu đời vui vẻ hơn.

Tuy nhiên, bên cạnh vợ còn có cả bạn bè nữa, mà đặc biệt là bạn nhậu…khi các ông đi nhậu, vợ vì có quan tâm nên mới gọi điện, vì vậy hãy biết chừng mực mà ” cáo lui” về với cô ấy. Các ông bạn có nói ” Ồ thằng này sợ vợ, hay ôi thằng này hèn quá..v.v.” thì đừng có dại mà nghe những lời đó. Vì nên nhớ rằng Vợ là người đi cùng mình suốt hết cuộc đời, sinh con đẻ cái cho mình, chăm sóc cho gia đình mình. Chứ bạn bè, họ có sống hộ cho mình được không, hay có theo được mình đến suốt cả cuộc đời… cho nên dù có đi đâu, trong những cuộc chơi nào cũng nên nói với vợ một tiếng và vui chơi có chừng mực, như thế sẽ vẫn giữ được êm ấm trong gia đình, giữ được sức khỏe của bản thân mà vẫn hài hoa được cả những mối quân hệ bạn bè ngoài xã hội nữa.

Đàn bà nói chung, và các bà vợ nói riêng họ bao dung và vị tha lắm, họ sẽ không để bụng nhiều khi các ông chồng nói được một câu tử tế, đi đâu làm gì cũng nói với vợ 1 câu, làm sai thì phải biết sửa và đặc biệt là thi thoảng phải biết nịnh vợ, khen và động viên…vì đối với họ không gì bằng sự quan tâm của người chồng. Đã là vợ chồng tức là đã thuộc về nhau, cúng nhau xây dựng gia đình,huống hồ vợ đã phải hi sinh, đã từ bỏ tất cả để theo mình để chăm con, gia dình mình.

Hãy gạt bớt cái tôi đi, đừng lúc nào cũng hiếu thắng, sĩ diện, lúc nào cũng cho mình có quyền, mình là nhất hay cái gọi là gia trưởng. Cuộc sống vợ chồng là bình đẳng, chẳng ai hơn ai cả. Tôn trọng nhau, biết cách quan tâm nhau, bao dung, vị tha, hiểu và yêu chiều nhau chính là điều mà chúng ta nên làm để giữ gìn hạnh phúc gia đình…

Hạo Đông – Dear.vn

The post Đàn ông mà muốn làm chồng thì phải biết nịnh vợ appeared first on Dear Diary.

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi


Anh…

Có người hỏi em : Mày còn yêu anh ta không? Sao không mở lòng yêu ai đi.

Em nói: Em không còn yêu nữa,nhưng cảm giác tổn thương đau xót vẫn còn nguyên. Anh không biết rằng, có những ngày mưa buồn lòng em lại nặng trĩu nhớ về chuyện đã qua. Em biết chuyện gì cũng có lý do riêng của nó nhưng em chưa bao giờ nghĩ mình lại có chuyện tình ngang trái vậy. Em đành buông tay anh để anh hạnh phúc bên cô ấy mà tim em vỡ nát anh à.

Anh có bao giờ nhìn dòng thời gian của mình để xem mình đã thay đổi ra sao không… Chúng ta yêu nhau thời sinh viên năm nhất đại học, cái thời vô tư hồn nhiên đến lạ. Chúng ta có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp. Anh còn nhớ những quán cafe quen thuộc mà mình từng đến, những con đường mình từng qua không. Những ngày đi học về, em và anh chạy hàng cây số để ngắm biển khi hoàng hôn xuống, nắm tay nhau đi bộ cả mấy km dọc bờ biển.Anh còn nhớ dù trời có lạnh cóng, nắng chan chan hay mưa lớn mình cũng đến để ngắm cánh đồng vào mỗi buổi chiều tan học. Lúc đó em hạnh phúc vô cùng vì nhìn những người nông dân treo mạ rồi gặt lúa năm này qua năm khác mà mình vẫn yêu nhau vậy.

Thế là mình đã bên nhau bốn năm học Đại học như vậy đó anh. Khi ra trường, khi biết anh vào miền Nam xin việc em cũng xin gia đình đi theo anh. Nhưng không may anh trúng tuyển còn em thì không.Rồi kể từ đó mọi chuyện đã thay đổi. Cô ấy làm cùng trường với anh, quan tâm anh và ngõ lời yêu anh mặc dù biết anh đã có em. Cô ấy có mọi thứ mà em không có bên cô ấy anh sẽ chẳng phải suy nghĩ những bộn bề lo toang của cuộc sống. Còn với em thì ngược lại. Nhưng anh nói đó chỉ là một phần vì anh đã yêu cô ấy sợ mất cô ấy. Anh có biết những câu nói đó như xé nát tim em. Sài gòn thật đáng sợ anh à, khiến cho con người thay đổi đến vậy.

Em đã ngục ngã và đứng dậy như thế nào anh không hề biết. Bạn bè hay gia đình khuyên em nên về nhà… Nhưng vì sự bướng bỉnh muốn chứng tỏ mình mạnh mẽ em đã tiếp tục công việc và cuộc sống ở nơi này. Có đều anh không biết em yếu đuối ra sao,em khóc mỗi đêm…khi bệnh em muốn biến mất khỏi cuộc đời này.

Em không hận anh đã phản bội em,không hận anh đã thay lòng đổi dạ,bỏ rơi em giữa thành phố đáng sợ này mà đều em hối hận nhất là thanh xuân của em 5 năm anh à. Em đã vì một người mà bỏ qua rất nhiều người để rồi anh buông tay em nhẫn tâm lắm. Giờ còn lại là sự tổn thương. Anh à, thời gian không xoá bỏ sự tổn thương đâu, nó chỉ giúp em làm quen với sự tổn thương đó thôi. Em biết bây giờ, em nói gì thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi chi vì em và anh đã khác rồi.

Có chăng vì sự tổn thương đó, vì cô đơn đó,vì hàng ngày em vẫn thấy anh và cô ấy hạnh phúc vui vẻ đăng hình trên Facebook mà em đã quyết định con đường này không… Em nhận ra một điều là : đúng người không bằng đúng thời điểm. Em tặng anh câu chuyện này, đôi lúc là một phần câu chuyện của em.

Bạn tôi chuẩn bị cưới chồng tôi hỏi nó như này.

Mày có yêu anh ta không?

Không, à không biết. Tao đâu có nhớ nổi cái cảm giác yêu một người là thế nào nữa đâu.

Thế sao mày đồng ý lấy anh ta?

Nhà tao có bà dì ế ở vậy đến già. Cháu chắt cũng chăm chút nhưng mà cô quạnh lắm. Mỗi lần về thăm lại thấy thương. Giàu có mà cô đơn. Tao thà không giàu chứ không muốn sống một mình.

Thế mày không sợ người ta buồn vì mày không yêu người ta à?

Tao vẫn đang cố gắng để yêu anh ta mà. Chỉ đơn giản vài câu em yêu anh, nhớ anh. Không lừa dối, không ngoại tình. Có gì là khó. Rồi dần dần thì cũng nảy sinh tình cảm thôi. Anh ấy tốt, rất tốt. Sớm muộn gì thì tao cũng vì cái tốt đó mà thương anh ấy. Tao nghĩ thế.

Ừm…

Thế bạn tôi đi lấy chồng. Không nuối tiếc cũng chẳng có tham vọng gì hơn. Có thể vì đã yêu và chịu đủ nhiều thương đau trước đó, nên hoá ra chẳng cần gì ngoài cuộc sống bình yên. Từ ngày lấy chồng đi làm như đi chơi, dăm ba hôm lại thấy xách vali lên đi du lịch cùng chồng. Đời chẳng có gì phải lắng lo.

À thì hoá ra, người ta không yêu một người vì cô đơn, nhưng lại có thể vì cô đơn mà ở lại bên một người.Năm 18 tuổi, nó yêu một người chết đi sống lại. Vật vã đau khổ đến hoá điên vì một thằng. Thế rồi tự mình đứng dậy, tự mình đi lên. Gặp chồng chỉ 1 tuần rồi yêu, yêu nhau được 4 tháng thì về nhà xin cưới.

Đêm trước hôm lên xe hoa, còn bảo với tôi: “Đừng có dại mà theo đuổi người mình yêu, chẳng qua là cái không có được bao giờ cũng đẹp đẽ, nhưng chỉ là trong tưởng tượng thôi. Thực tế thì thứ phù hợp nhất với mình mới là cái tốt đẹp nhất. Một người phụ nữ nhất định phải chọn cho mình một đôi giày thật vừa vặn, chứ không phải một đôi giày đẹp mà đau chân. Đi lâu sẽ đau lắm đấy, vừa vặn bao giờ cũng tốt hơn. Không những là đi đứng mà còn có thể bay nhảy.”

Đời người rốt cuộc là có thực sự cần đến tình yêu hay không?

Bởi cuối cùng thì yêu cũng sẽ biến thành thương, cái thứ nghĩa tình thực sự giúp người ta ở lại bên nhau đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta, thực ra không cần một người để yêu, mà là cần một người để thương và được thương đến suốt đời…

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi.

Vân Trang – Dear.vn

 

The post Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi appeared first on Dear Diary.

Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

Thùy Linh – Dear.vn

The post Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi appeared first on Dear Diary.

là con gái phải ham lấy chồng giàu


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

 

Thùy Linh – Dear.vn

The post là con gái phải ham lấy chồng giàu appeared first on Dear Diary.