Anh hùng toả sáng tuổi 91, vừa chống ung thư vừa đan 8000 chiếc mũ mang hơi ấm cho người vô gia cư

Đó là một buổi chiều đầy nắng, ngang qua một hàng cây trơ trụi lá sau một mùa đông dài tuyết phủ, bước trên những bậc thềm cổ kính của Cambridge Manor, chúng tôi thấy phòng của người hùng thầm lặng “Hat man” (người hùng đan mũ) đã hiện ra ngay trước mắt.

Morrie Boogaart là một bệnh nhân ung thư 91 tuổi hiện đang sống tại viện dưỡng lão Cambridge Manor, Michigan. Ông nằm liệt giường và hầu như không thể di động. Ông có thể ra đi như những người vô danh bình thường khác, thế nhưng, ông đã làm một hành động giản dị đầy nhân ái khiến nhiều người trong thành phố không thể quên tên ông, đó là đan mũ len cho những người vô gia cư.

Trong căn phòng nhỏ chỉ rộng chừng hơn 30 mét vuông, dưới ánh sáng của nắng chiều len qua khung cửa sổ, bánh quy kem và những tách trà nghi ngút khói, ông kể chúng tôi nghe câu chuyện về cuộc đời ông và công việc yêu thích của mình.


Cambridge Manor trong một buổi chiều đầy nắng. (Ảnh: Internet)

Ngước nhìn lên bức tường màu vàng sáng, bên chiếc giường ngủ yên tĩnh – nơi có bức ảnh của vợ ông – bà Donna Mae, người đã qua đời 16 năm trước, Morrie như chợt trở về với những kí ức không thể nào quên…

Ông nói: “Chúa ưu ái tôi nhiều lắm! Người đã cho tôi có một cuộc sống tốt đẹp với nhiều niềm vui hơn là nước mắt. Tôi trở về lành lặn sau những trận đánh ác liệt trên chiến trường Thái Bình Dương những năm 40 của thế kỉ trước. Sau chiến tranh, tôi được học nghề, dù thu nhập không cao nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh thất nghiệp, Người ban cho tôi một người vợ hiền và những đứa con ngoan, tôi đã luôn luôn chấp nhận những gì xảy ra trong cuộc sống, và bây giờ dù đau yếu, tôi vẫn luôn hạnh phúc vì mình vẫn còn đủ sức để cống hiến cho cuộc đời này”.

“Tôi chỉ muốn làm điều đó”, Morrie đổi sợi len, và lại tiếp tục đan. “Đôi mắt của tôi không được tốt như trước đây, nhưng tôi vẫn có thể làm công việc này”.


Boogaart thức dậy mỗi sáng và bắt đầu đan. (Ảnh chụp từ video)

Boogaart thức dậy mỗi sáng và bắt đầu đan. Ông không ngừng đan cho đến khi muốn đi ngủ vào nửa đêm. Điều này diễn ra đều đặn mỗi ngày.

“Đây là cuộc sống của tôi,” Morrie nói. “Tôi luôn thích giúp đỡ mọi người, và tôi sẽ không dừng lại chừng nào còn có thể”.

Morrie đã bắt đầu công việc đan lát cách đây gần 15 năm, ông nói đã đan ít nhất 8000 chiếc.

“Đó là lý do tại sao hầu hết mọi người gọi tôi là “Hat man” (Người hùng đan mũ), ông nói.


Ông chỉ yêu cầu duy nhất một thứ – Sợi. (Ảnh chụp từ video) 

Danh tiếng về người hùng thầm lặng đan mũ dành tặng người nghèo đã vượt ra ngoài bốn bức tường của căn phòng của ông ở Cambridge Manor và nhanh chóng tạo ra một phản ứng đầy tích cực khi rất nhiều cá nhân, tổ chức từ khắp nơi bắt đầu quyên góp sợi len cho ông.

Karen Lauters, con gái của Morrie, nói: “Anh thấy đấy, có hàng đống sợi trong phòng.” Sự đóng góp đã được thực hiện không chỉ bởi những người đến thăm nhà dưỡng lão, mà còn từ khắp cộng đồng, bao gồm cả một số nhà thờ trong khu vực.

Mỗi khi được hỏi về quà Giáng sinh hay sinh nhật, ông chỉ yêu cầu duy nhất một thứ – Sợi. Đó là tất cả những gì ông ấy cần, và những gì ông ấy làm với nó thực sự tuyệt vời và đầy cảm hứng.

Lauters nói: “Khi mọi người biết được lý do tại sao bố tôi làm mũ thông qua các phương tiện truyền thông xã hội, sợi đã được vận chuyển đến chúng tôi từ khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi đã nhận được sợi từ khắp nơi như Úc và chúng tôi nghe nói rằng mọi người đang thảo luận về nó trên Twitter ở Trung Quốc”.

Rick Snyder, Thống đốc Michigan, đã được nghe về những gì Morrie đang làm và ngay lập tức ông đã dành thời gian để viết, ký tên và gửi cho Morrie một bức thư bày tỏ lòng cảm phục.


Việc đan mũ là động lực tuyệt vời giúp tôi tập trung vào cuộc sống. (Ảnh chụp từ video) 

Lauter cho biết thêm: “Tôi không thể tin được sức lan tỏa của công việc mà cha tôi đang làm.”

Morrie hi vọng sẽ đan mũ cho đến khi nào sức khoẻ của ông cho phép, nhưng sức khoẻ của ông đã tệ hơn nhiều trong những tháng gần đây. Ông được chẩn đoán bị ung thư da vào mùa hè năm 2015. Tế bào ung thư bắt đầu lan rộng, và một khối u đã xuất hiện trên thận của ông.

Lauter cho biết: “Chúng tôi đưa bố vào bệnh viện Hospice cách đây một năm, sau khi ông bị viêm phổi nặng.” Các thành viên trong gia đình đều nghĩ rằng ông khó lòng qua khỏi, nhưng ông đã hồi phục một cách thần kỳ và tiếp tục công việc đan mũ.

“Sức khoẻ của ông khá ổn định trong suốt năm qua, nhưng căn bệnh ung thư chắc chắn sẽ còn đeo đuổi. Các bác sỹ nghĩ phẫu thuật như là một lựa chọn cho gia đình chúng tôi, nhưng với độ tuổi của ông, có lẽ ông sẽ không thể vượt qua được và vì vậy chúng tôi đã chấp nhận từ chối lời đề nghị đó”.

Trong khi Morrie đang tiến lên đầy nghị lực trong cuộc chiến chống ung thư, ông đã mất con trai của mình, Russell nhập viện vào tháng 11 năm 2015.

“Russell đã chết chỉ sáu tháng sau khi được chẩn đoán,” Morrie nói. “Tôi đã thực sự rất buồn, tôi đã không thể tham dự đám tang và nói lời tạm biệt. Tôi ước có thể đánh đổi mạng sống cho Russell nhưng có lẽ Chúa muốn tôi tiếp tục công việc đang làm. Việc đan mũ là động lực tuyệt vời giúp tôi tập trung vào cuộc sống thay vì lo nghĩ về cái chết.”


Morrie đặt ra mục tiêu mỗi ngày sẽ đan ba chiếc mũ. (Ảnh: WZZM)

“Một số ngày tôi hoàn thành công việc nhưng cũng có những ngày không được như vậy, mặc dù vất vả, nhưng tôi chưa bao giờ muốn từ bỏ công việc này”, Morrie nói. “Có quá nhiều người vô gia cư ở đó cần được quan tâm”.

Karen Lauters thường tới thăm cha thường xuyên, phần vì sự quan tâm của một người con gái dành cho cha, phần vì cô muốn tới giúp ông đóng gói tất cả những chiếc mũ Morrie đã hoàn thành và đưa chúng đến nơi ở của những người vô gia cư mà bố cô gợi ý.

Lauter cho biết: “Bố tôi sẽ sắp xếp những chiếc mũ vào trong hộp và ghi điểm cần phân phát. Mỗi lần tôi đều mang đi từ 8-10 hộp giấy lớn. Lần gần đây nhất, tôi mang chúng tới cho những người vô gia cư thuộc khu Mel Trotter”.


Chiếc mũ đan của ông Morrie (Ảnh chụp từ video)

Abbey Sladick, giám đốc truyền thông của Mel Trotter cho biết: “Chúng tôi thật may mắn khi luôn nhận được rất nhiều sự đóng góp từ khắp mọi nơi, nhưng hiếm khi được biết danh tính của những nhà hảo tâm đó, nhưng khi chúng tôi biết về Morrie và những gì ông ấy đang làm, chúng tôi thật sự rất cảm phục và muốn được gặp mặt ông.”

Abbey và Karen đã đổ tất cả mũ ra khỏi hộp và chải chúng lên bàn gần lối vào quán ăn. Khi cư dân của Mel Trotter xếp hàng ăn trưa, Sladick đã chỉ đường cho họ đến chỗ chiếc bàn để có thể chọn cho mình một chiếc mũ.


Những chiếc mũ ấm áp vì được dệt bằng tình yêu và tấm lòng thơm thảo tuyệt vời. (Ảnh chụp từ video)

“Một cái mũ mùa đông có ý nghĩa rất nhiều đối với người dân ở đây”, Sladick nói. Nhờ có Morrie, những người vô gia cư nơi đây sẽ luôn được giữ ấm đầu trong mùa đông lạnh giá. Chúng thật sự ấm áp vì được dệt bằng tình yêu và tấm lòng thơm thảo tuyệt vời.

“Morrie dạy cho mọi người rằng dù tuổi chúng ta là bao nhiêu, hoặc điều kiện sức khỏe thế nào chúng ta có thể cho đi và thể hiện sự quan tâm đến người khác”.

Karen Lauters biết cha cô đang ở giai đoạn xế chiều của cuộc đời mình, nhưng cô thực sự vui và cực kỳ tự hào vì những gì ông đã làm. Ông đã tìm thấy mục đích và ý nghĩa cuộc đời khi phải chống chịu căn bệnh đầy ác hiểm.

 

Hoàng hôn đã phủ lên Cambridge Manor một màu đỏ ối. Tạm biệt Morrie ra về, chúng tôi thực sự cảm phục và thầm chúc ông thật nhiều sức khỏe để tiếp tục công việc giản dị nhưng đầy cao quý. Bật chấp sự ồn ào của phố xá, tâm trí tôi là một sự tĩnh lặng lạ thường, văng vẳng đâu đây vẫn là lời của Boogaart khi tiễn biệt:

“Nếu bạn lấy đi của tôi những cây đan và sợi, cuộc sống của tôi sẽ chấm dứt. Xin hãy đừng bao giờ lấy nó đi”.

Tôi chợt hiểu ra chính tình yêu và sự sẻ chia đã giúp ông vượt lên tất cả khó khăn, bệnh tật. Mỗi chiếc mũ ông đan là bao tình thương yêu và hi vọng cho những mảnh đời đói khổ, bi thương. Quả thật, hạnh phúc của chúng ta không phải có được từ kim tiền, vật chất, nó chỉ có được từ chính tình thương và sự thiện lương trong mỗi con người.

Theo USA Today

Hoài Anh

Câu cá ghềnh đá: đề nghị cần buộc mặc áo phao sau những vụ tai nạn thương tâm

Lại có những lời kêu gọi, buộc những người đi câu cá ở ghềnh đá phải mặc áo phao, theo sau cái chết của hai người đàn ông tại New South Wales.


Câu cá ghềnh đá ở Sydney (AAP)
Việc nầy diễn ra giữa lúc có những quan ngại về mức độ giáo dục an toàn, đối với những người không thuộc nguồn gốc nói tiếng Anh.

Câu cá tại các ghềnh đá ở Úc được xem là một môn thể thao nguy hiểm và những vụ việc xảy ra gần đây, khiến cho người ta hiểu được lý do của những nguy hiểm nầy.

Một thanh niên đi câu 27 tuổi đã chết, sau khi được vớt xác từ vịnh Gymea, ở phía nam Sydney.

Trong một trường hợp riêng rẻ, một thanh niên khác 20 tuổi suýt bị chết đuối, sau khi bị té ngã khỏi một dốc đá tại một bãi biển ở phía nam thành phố Sydney.

Trong một vụ khác có 3 ngư phủ được cứu thoát, sau khi được kéo lên khỏi mặt biển ở ngoài khơi bãi biển phía bắc Sydney, do họ cũng bị những lượn sóng dữ cuốn ra xa.

Một người trượt sóng địa phương cho biết, ông đã chứng kiến vụ việc xảy ra.

“Chúng tôi đang trượt sóng ở đó và thấy đèn nhấp nháy từ một chiếc ca nô của cảnh sát, thường thì rất là nguy hiểm mỗi khi có sóng lớn, tôi không thể tưởng tượng nỗi câu cá vào những lúc đó sẽ thế nào”.

Hai người đi câu có mặc áo phao nên sống sót, còn người thứ ba quốc tịch Thái Lan, không mặc áo phao nên bị chết đuối.

Ông Andy Kent là chủ tịch Hiệp hội Trượt Sóng Cứu Mạng tại New South Wales cho biết, tổ chức hiện kêu gọi mọi người đi câu ở các ghềnh đá trên khắp tiểu bang, phải bị bó buộc mặc áo phao.

“Câu cá ghềnh đá đưa đến nhiều cái chết và những người chết đều không mặc áo phao, chúng tôi tin rằng việc bó buộc mặc áo phao sẽ làm giảm bớt số tử vong “.

Bờ biển dọc theo duyên hải tiểu bang New South Wales, được xem là nơi nguy hiểm nhất đối với những người câu cá ở các ghềnh đá, với trung bình mỗi năm có 8 người thiệt mạng.

Việc bó buộc mặc áo phao đối với các ngư phủ câu cá ghềnh đá đã được đề nghị từ năm 2015, sau một cuộc điều tra hậu tử được tiến hành đối với 9 nạn nhân, xảy ra từ năm 2012 cho đến 2015.

“Việc nầy giúp chúng tôi thông báo những gì chúng tôi làm vừa qua và làm thế nào để đáp ứng với kỳ hè sắp tới, rồi mùa xuân, có lẽ kể cả cần các bảng hiệu bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau”, Bộ trưởng Troy Grant nói.

Ông Andy Kent cho biết, câu cá ghềnh đá thường diễn ra tại những nơi không được kiểm soát, khiến cho các nỗ lực cứu cấp trở nên khó khăn hơn.

“Việc đó có nghĩa là nó lấy đi sinh mạng của những người cứu hộ, những người bảo vệ bãi biển, cảnh sát và mọi người phải mất thêm thời gian để đến được với các nạn nhân, vì vậy ý kiến chính yếu về việc mặc áo phao là giữ cho cái đầu ở trên mặt nước đề có thể nổi lên và cho người cứu cấp thời gian, trong trường hợp nạn nhân rơi xuống biển, họ có thể đến giúp và cứu được”.

Hội đồng thành phố Randwick ở phía đông Sydney, đã bắt đầu thử nghiệm một năm, trong việc bó buộc những người câu cá ghềnh đá phải mặc áo phao, việc nầy khởi sự từ tháng chạp.

Bộ trưởng Dịch vụ Khẩn cấp tiểu bang New South Wales là ông Troy Grant nói rằng, mục tiêu là thử xem việc nầy có làm giảm bớt con số các nạn nhân, chết vì câu cá trên các ghềnh đá nguy hiểm hay không.

“Việc thử nghiệm để xem việc mặc áo phao có nên là một điều bó buộc hay không, nơi nào và làm thế nào để kiểm tra và làm thế nào để thực thi”.

Cái chết của thanh niên người Thái, đã nêu cao nhận thức về việc hiểu biết sự an toàn trên các bãi biển, đối với những người không thuộc nguồn gốc nói tiếng Anh.

Ông Andy Kent thuộc Hiệp hội Trượt Sóng Cứu Mạng, muốn thấy việc giáo dục đối với dân chúng tốt hơn nữa.

“Cả du khách nội địa nữa, không cần thiết phải là những người mới nhập cư và phải cần làm nhiều hơn nữa”.

“Anh ngữ không phải là tiếng mẹ đẻ của họ, thế nhưng chắc chắn họ là những cư dân tại Úc, đó là việc mà chúng ta phải có hành động, cả cộng đồng phải có hành động”, ông Andy Kent nói.

Đó là những gì mà Bộ trưởng Dịch vụ Khẩn cấp tiểu bang là ông Troy Grant cho rằng, chính phủ cũng phải nắm phần chủ động.

“Tôi có một phiên họp với một nhóm những người liên hệ, theo đó chúng tôi sẽ có một diễn đàn hàng năm để xem xét các tình huống lúc có nhiều vụ chết đuối nhất, như chúng ta đã thấy trong dịp lễ Giáng sinh”.

“Việc nầy giúp chúng tôi thông báo những gì chúng tôi làm vừa qua và làm thế nào để đáp ứng với kỳ hè sắp tới, rồi mùa xuân, có lẽ kể cả cần các bảng hiệu bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau”, Bộ trưởng Troy Grant nói.

SBS