Đơn phương mãi một người là thủy chung hay kẻ ngốc

Tớ vẫn cứ đợi chờ một người không hẹn sẽ đến cùng tớ, tớ cứ chờ một tình yêu từ cậu….

Yêu một người, đâu ai muốn tình cảm của mình mãi mãi giấu kín chỉ riêng mình biết.

Yêu là vẫn muốn được người mình yêu đáp trả lại tình cảm như mình mong đợi. Nhưng rồi…đâu phải cứ yêu là sẽ được yêu. Người ta thường bảo đó chính là tình yêu đơn phương. Tớ nghĩ rằng đó là thứ tình yêu đẹp mà lại đau.

Bước chân vào giảng đường đại học, tớ bắt gặp ánh mắt của cậu, một ánh mắt buồn như ẩn chứa bao nhiêu suy tư. Tớ, một cô gái trầm lặng với bao nỗi niềm đều chỉ giấu riêng cho mình. Ánh mắt của cậu đã làm tim tớ có một chút gì loạn nhịp.

Ảnh minh họa.

Chúng ta cũng trở thành đôi bạn khá thân với nhau, ánh mắt ấy đúng như những gì lần đầu tớ nhìn thấy, cậu cũng có những tâm tư thầm kín không dễ dàng có thể sẻ chia.

Và rồi, chúng ta cũng được gặp nhau, hai người bạn cùng nhau tâm sự những vui buồn những điều chưa bao giờ dễ dàng để nói ra với người khác.

Thời gian qua nhanh, chúng ta vẫn xem nhau như bạn cho đến tận 4 năm sau đó. Quãng đời sinh viên sắp khép lại, mỗi người một quê hương, mỗi người một công việc và định hướng khác nhau, tớ sắp xa cậu.

Lần này tớ buồn, tớ thật sự buồn đến đau cả trái tim, cảm giác mà tớ chưa bao giờ có được với một ai đó.

Có phải đó là tình yêu của tớ dành cho cậu, tớ đã nhận ra điều đó từ rất lâu nhưng tớ đã chẳng tin và không dám chấp nhận vì tớ hiểu rằng cậu chỉ xem tớ như một người bạn.

Hai năm sau đó, sau ngày chúng ta tốt nghiệp đại học. Giờ thì chúng ta cũng đã có những công việc riêng của mình. Thi thoảng mình vẫn liên lạc và hỏi thăm nhau.

Tớ cũng biết rằng cậu cũng đã có một cô người yêu xinh xắn làm cùng công ty, tớ đã biết được điều đó.

Riêng tớ, khoảng thời gian qua cũng đã có không ít những chàng trai nói lời yêu thương, nhưng đến giờ thật sự tớ vẫn chưa quên được hình bóng của cậu.

Giá mà thời gian có thể quay lại để tớ có thể nói với cậu rằng tớ đã thích cậu ngay lần đầu tiên nhìn thấy. Giá mà tớ đừng im lặng để đến hôm nay tớ chưa một lần được nói lên tình cảm của mình.

Thời gian qua, tớ không thể chấp nhận một người khác bước vào đời tớ để thay thế đi bóng dáng cậu, để che đi đôi mắt buồn kia từng làm trái tim tớ rung động.

Tớ vẫn cứ đợi chờ một người không hẹn sẽ đến cùng tớ, tớ cứ chờ một tình yêu từ cậu. Tớ đã từng cùng cậu chia sẽ những điều khó để nói, nhưng đến cuối cùng cũng có điều chỉ mình tớ biết, ngay cả cậu tớ cũng chẳng thể nói lên được, tớ chẳng dám nói rằng tớ yêu cậu.

Tớ đã cố quay lưng, chối từ bao tình cảm mà lẽ ra tớ đáng được nhận lấy chỉ vì cậu. Tình cảm của tớ chỉ là đơn phương, đã bao nhiêu năm rồi tớ vẫn không nói lên được điều đó vậy mà tớ vậy cứ trông chờ, là tớ ngốc có phải không hay tớ đang thủy chung với tình yêu tớ từng chọn lựa?

Ngọc Phượng