Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương gửi mẹ kính mến


Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương

Thưa Mẹ!

Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi.

Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá.

Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống.

Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích.

Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện.

Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong.

Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.

Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.

Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận.

Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm.

Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này.

Bức thư của CEO

Thưa Mẹ!

Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…

Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.

Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.

Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.

Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình.

Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính.

Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.

Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.

Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.

Con yêu của mẹ!

Đoan Đoan – Dear.vn

The post Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương gửi mẹ kính mến appeared first on Dear Diary.

Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn


Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ. Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Tôi tin chắc chắn rằng, bất kì cô gái nào, sau một chuyện tình đã kết thúc cũng sẽ có những lúc tự chất vấn bản thân rằng, “giá như mình khác đi (có thể là giỏi giang, xinh đẹp hơn hay một đức tính mà bản thân của ngày cũ không có), thì có lẽ đã giữ được anh ấy rồi!”. Tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ đâu, ngày trẻ ai mà chẳng từng ngốc nghếch như vậy.

Tin tôi đi, nếu chúng ta là “một ai đó khác”, thì bạn chắc chắn sẽ chẳng còn yêu anh ta nữa đâu. Nếu bạn là cô gái hoàn hảo, sẽ không bao giờ chọn một gã đàn ông có vài khuyết điểm để yêu, nên nếu đã chẳng thể chấp nhận và cảm thông được với con người thật của nhau thì cuối cùng vẫn chỉ là một kết thúc, không hề có “giá như” cho sự đổi thay nào sau đó cả đâu, các cô gái ạ!

Tình yêu chân chính, chưa bao giờ phụ thuộc vào những vấn đề kiểu như: bạn xinh đẹp bao nhiêu, đứng ở đâu trong xã hội hay thái độ sống nhất định phải tích cực, hoặc là có tài năng nổi trội nào đó? Điều đó là không bao giờ! Tình yêu đôi khi lại đến vào một ngày trở trời, lúc bản thân đang nhếch nhác vì những tay cầm dép, tay kéo cao ống quần để thoát được khỏi cơn mưa bất chợt chết tiệt. Cái hình ảnh kém duyên ấy, đôi khi lại là sự khởi đầu của tình yêu. Và một người đàn ông, nếu như đã nguyện ý chăm sóc cho bạn cả đời, thì nhất định sẽ không màng đến “vị trí” của bạn ở đâu giữa cuộc đời này, bởi tiếng yêu của họ đã bao gồm trong đó cả trách nhiệm gánh vác.

Tôi không có ý cổ suý cho việc ỷ lại vào đàn ông, nhưng một khi đã dám yêu và hứa hẹn thì người đàn ông đó, cần phải có đủ bản lĩnh để thực hiện được, và nhất định phải làm được. Còn chuyện có “ỷ lại” hay không, tuỳ vào từng cô gái thôi, “có người muốn vừa được ăn bánh mì vừa được yêu, cũng có những người chỉ cần được yêu thôi còn bánh mì thì bản thân tự mua là được rồi”.

Tình yêu chân chính, chẳng bao giờ mang chuyện tốt-xấu, hơn-thua ra để làm nguyên do cho việc tiếp tục hay kết thúc cả, nên hãy quên đi thứ suy nghĩ, “tình yêu sẽ còn nếu mình khác ngày xưa”. Người ta không còn muốn nắm tay bạn, chỉ đơn giản bởi đã không còn yêu, hoặc đã không thể nào tiếp tục gánh vác thêm được một cuộc đời khác nữa. Hãy hiểu cho họ, và thương cho chính mình.

Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ.

Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn appeared first on Dear Diary.

Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé?


Gửi anh thương,

Chúng ta đã quen nhau được 3 mùa rồi đó anh, chỉ còn một mùa nữa là trọn vẹn yêu thương em dành cho anh. Anh nhớ không cái ngày đầu tiên ta gặp nhau là vào mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn còn se lạnh dư âm của mùa đông. Nói là ngày đầu tiên gặp nhau không biết có phải không, vì 3 năm trước chúng ta đã từng gặp. Thất lạc nhau tận 3 năm cho đến hiện tại và mãi về sau chúng ta vẫn không thể tìm thấy nhau.

Em đã mến anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi dần dần về sau chuyển thành yêu. Em thật không phải khi gặp anh trong lúc anh cãi nhau với người yêu. Giá như em không xuất hiện thì có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn, tốt cho cả ba người. Chúng ta một mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, vậy mà em vẫn cố chấp ở bên anh như ” em gái mưa “. Em không có quyền ghen tuông, không có quyền đòi hỏi, không được làm nũng…em chẳng có quyền làm gì hết.

Anh xuất hiện như một cơn gió em chẳng kịp nhìn thấy và cũng chẳng kịp nắm bắt, mà em chỉ có thể cảm nhận. Em chẳng phải là đứa con gái thích ôm ấp kỉ niệm để dày vò bản thân, cũng chẳng đủ yếu đuối hết lần này đến lần khác cầu xin sự thương hại từ anh. Chỉ là đôi lúc giữa những ngổn ngang của cuộc sống người em nghĩ đến trước tiên vẫn là anh, mỗi sớm mai khi em bừng tỉnh dậy người đầu tiên em nhớ vẫn là anh. Cho dù nhắm mắt lại anh vẫn ở trong kí ức của em.

Người ta có quyền nhớ nhau khi buồn, được quyền cười với nhau khi vui hay cùng nhau sống những tháng ngày hạnh phúc bên những mộng tưởng đẹp của đời mình. Nhưng em không có cơ hội được làm điều đó cùng anh. Là vì em thương anh, em mãi chỉ có thể đi bên cạnh người em thương, đau đằng sau những nỗi đau của người thương, và nấc nghẹn trong hạnh phúc của anh. Khi em biết mình thương anh nhiều hơn nữa là khi đấy em nên chấp nhận đứng phía sau người anh yêu. Rốt cuộc thì lòng chỉ mong anh bình yên, anh hạnh phúc, những năm tháng về sau bên người.

Sau này anh tìm được người anh yêu thương mong anh đừng để cô ấy giống như em anh nhé. Đừng kể về em cho cô ấy biết, cũng đừng để cô ấy biết về em. Phụ nữ họ nhạy cảm lắm họ sẽ nghĩ rất tiêu cực rồi suy nghĩ linh tinh. Cũng đừng để những người trong quá khứ của anh tìm đến cô ấy. Thực sự rất đau đấy anh ạ. Và em tin rằng anh yêu họ anh sẽ không làm vậy với họ, chỉ là em tự chuốc lấy những đau thương về mình mà thôi.

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé? appeared first on Dear Diary.

Bạn thân của người yêu là một thứ rất là…


Em mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Em là nữ, có người yêu đến nay cũng gần 3 năm rồi.. nói về tình yêu thì đúng là yêu nhau lắm…

Nhưng người yêu em có 1 cô bạn thân gần nhà, em không biết thân từ khi nào, mà em phải dùng một từ là vô cùng hãm. Bạn thân ghen với người yêu, lúc chúng em mới yêu nhau thì bạn đó bảo chán không muốn thân với người yêu em nữa, xong hai đứa ngồi khóc, đến sau đó 1 năm thì cãi nhau với người yêu em với lí do là người yêu em lo cho em nên quên nó rồi khóc thêm. nhưng mà lúc đó người yêu em bảo chọn em, em thề em không cấm hai người đó thân với nhau… Không hề nói gì cả…

Em cũng vẫn bình thường với bạn kia, nói chung em nhịn, đến giữa năm thứ 2 bọn em có chia tay nên cũng không có gì nữa, bây giờ yêu nhau lại thì cô kia tỏ thái độ ghét em ra mặt, kiểu hay mỉa mai em, bằng mặt không bằng lòng, em có hơi vô duyên đọc lén 1 đoạn tin nhắn của người yêu với cô đó nên em đọc được… còn đặt biệt hiệu cho nhau, bạn thân của người yêu là ”My World – Thế giới của tôi”  em chán quá… Em có nói với người yêu rồi, nhưng anh bảo thân trước khi yêu em nên không bỏ được.

Em thật sự bây h rất nóng máu, vì em là người yêu mà em không làm gì thôi tại sao phải ghét em rồi nói xấu em đủ thứ như vậy, em gần 3 năm nay em không làm gì 2 người cả. Cũng không nói năng gì cô kia.. vậy mọi người cho em hỏi em có nên chia tay người yêu luôn không? về cái biệt hiệu kia, cả ảnh vẫn hay nói chuyện với bạn thân trong khi em hỏi thì cứ bảo lâu rồi không nhắn tin gì cả. Nói chung em chán lắm. Còn yêu lắm nhưng em người yêu thích như thế, cứ có cảm giác như em là người xen ngang…

Người yêu em trước còn hay chọn ”giúp” ảnh nào đẹp rồi gửi cho bạn thân với dòng ” này đẹp nè em iu” huhu bạn em nó cũng không chịu dc chứ đừng nói em.. nói chung còn nhiều cái mà khiến em cảm thấy em như người thứ 3 lắm mọi người cho em lời khuyên với, người yêu em cũng rất yêu em nhưng nói dối em nhiều lần rồi… Cả luôn bạn thân khác giới của người yêu mà loại thế này là đúng thật như 1 thứ gì đó rất hãm…

Thu Trang – Dear.vn

The post Bạn thân của người yêu là một thứ rất là… appeared first on Dear Diary.