Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân


Có một khoảng thời gian cuộc hôn nhân của tao không được hạnh phúc. Và chúng mày ạ càng nhìn lại thì tao càng thấu quy luật của lòng người, bản chất của tình yêu, và sự nghiệt ngã của hôn nhân.

Khoảng thời gian ấy, tao thực sự sai lầm rất nhiều. Bỏ bê ngoại hình bản thân, sống hời hợt với cơ thể, ăn mặc tuềnh toàng, nói năng bỗ bã cụt lủn, hay cáu gắt vô lý.

Nghĩ lại, nếu phải sống với một con người như thế, chắc chắn tao sẽ phát điên mà bỏ đi. Trách thế đéo nào được chồng?

Khi tao với chồng tao ko còn có thể bình tĩnh mà nói chuyện được nữa. Đó là những ngày chồng tao đi rất nhiều. Nhắn tin hay gọi điện đều ko hồi âm. Kệ mẹ tao khóc lóc hay đập phá đồ đủ cả.

Tao tưởng như bế tắc và muấn chấm dứt mẹ nó cuộc sống ở đó rồi.

Và, tao lặng lẽ ngồi xuống trước gương, chậm rãi nhìn mình thật kĩ. Nói thật nếu soi chiếu về quãng thời gian trước thời điểm đó vài tháng, tao thay đổi quá nhiều, tao không còn nhận ra mình nữa. Trong gương như một mụ già với một vẻ bề ngoài xấu như con ma mút, má tái nhợt, môi thâm sì, mặt không phấn không son. Hôm đấy t mặc cái áo phông từ thời Napoleon cởi truồng, vạt áo còn bạc hết mie ra, mặc quần thụng đũng tụt gần đến đùi, tóc buộc nịt đỉnh đầu xù lên như khóm cây. Đến mình còn méo thể yêu thương mình nữa là.

Hôm ấy khóc nốt một trận. Rồi đi tắm giặt. Ngồi lọc quần áo, cái nào cũ vứt hết, để lại cái nào ok ngon nghẻ tí. Sau đó đi ngủ một giấc thật dài. Dậy khoẻ mạnh dọn dẹp lại nhà cửa, mua hoa về cắm, cắt bớt tóc, tô thêm son. Hôm sau nữa mua cho mình bộ đồ mới. Hôm sau nữa đặt thay rèm cửa và ga giường. Tao tìm niềm vui bằng những điều nhỏ nhặt xung quanh. Tìm niềm vui bằng cách làm mình và nhà cửa đẹp dần lên.

Đéo gì tệ bằng mình già xấu xong nhà cửa cũng như ổ chó. Tao sống như thế từ đó đến giờ. Bớt quan tâm đến người khác. Biết chăm sóc bản thân hơn.

Cũng chẳng rõ chồng tao đợt ấy vì sao dần dần thay đổi. Mới cả nếu nó đéo thay đổi thì tao cũng kệ bố luôn tao bận chăm lo cho tao và con tao rồi.

Tao kể buận mày nghe chuyện mà t đã từng trải qua để buận mày hiểu. Đừng bao giờ nghĩ làm đỏm mặc đẹp cho ai xem? Bởi chúng ta đẹp trước tiên là cho chúng ta đã. Xinh đẹp cũng giống như có tiền ấy, mua được sự nể nang tôn trọng từ đối phương. Điều ấy là chắc chắn. Đừng tin vào việc ngta yêu mình dù mình nát như thế nào ngta cũng vẫn yêu. Mà dù nếu có thế thật thì cũng đừng ỉ lại vào tình yêu vĩ đại của người ta mà mặc sức để sự nát của mình ngày càng trầm trọng.

Chẳng cần phải xinh đẹp tuyệt trần, chỉ cần gọn gàng và nhìn được. Tình yêu sẽ tự làm nhau có sức quyến rũ riêng.

Buận mày nhìn tao đó thi thoảng ngoi lên up cái ảnh dù không được lộ mặt nhưng nhiều mẹ cũng bảo nhìn là biết tao luôn chăm chút ngoại hình, ăn mặc có quy tắc và nghiêm túc với bản thân.

Để làm được điều đó tao đã phải trải qua một bài học lớn vài bài học nhỏ.

Thật may là hồi đó tao đã không tiêu cực rời bỏ gia đình vứt bỏ tình yêu, và thay vào đó là biết thay đổi để giữ được những điều quý giá.

Xin lỗi buận mày vì hôm nay tao tao mày mày chứ không mình mình cậu cậu như mọi ngày nhé. Tự nhiên tao thích thế. Kiểu thấy xưng hô thế nó thân thiết hơn.

Hoàng Vi Lê – Dear.vn

The post Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân appeared first on Dear Diary.

Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con


Sinh con cho chồng là điều mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn làm. Ngay khi cưới, tôi cũng thích trẻ con nên nhanh chóng có thai. Chồng tôi khi biết tin tôi có bầu thì mừng lắm. Anh cứ cười mãi rồi còn gọi điện báo tin mừng cho bố mẹ hai bên.

Những ngày tháng mang thai tôi được chồng chiều chuộng như công chúa. Tôi không phải đụng tay vào việc gì kể cả cắm nồi cơm điện. Không những thế chỉ cần tôi nói thèm gì là chồng tôi đi tìm cho bằng được. Anh cũng chẳng bao giờ dám nặng lời vì sợ tôi buồn thì con sẽ xấu xí.

Anh chiều tôi đến mức mang thai 9 tháng mà tôi tăng lên 30 kg. Cả người tôi tròn vo, mặt mày béo núc ních. Tôi thường hay nhìn mình trong gương rồi hỏi chồng có thấy chán cơ thể tôi bây giờ không? Anh đều gõ đầu nói tôi ngốc. Anh chỉ cần mẹ con tôi khỏe mạnh là đủ rồi. Và cũng vì lo cho con nên từ khi biết tôi mang thai chồng tôi cũng không đụng vào người tôi nữa. Có đôi lần tôi muốn quá nên gợi ý nhưng đều bị anh gạt ra.

Giờ thì tôi sinh con đã hơn 1 năm. Hơn 1 năm đó chồng tôi quấn quýt không rời thằng bé. Với anh con luôn là số một. Có hôm con bệnh anh còn địu con lên công ty để vừa làm vừa chăm chứ nhất quyết không để ở nhà cho bà nội chăm giúp. Anh chăm con kĩ đến mức gần như không cần tôi nữa. Vì thằng bé bú sữa ngoài, lại được bố chăm nên tôi có thời gian dành cho chính mình.

Tôi tập yoga, tập gym để cơ thể săn gọn trở lại. Tôi cũng tìm mọi cách để xóa những vết rạn trên bụng. Tuy nhiên, chuyện ái ân vợ chồng vẫn không diễn ra.

Lúc đầu tôi còn nghĩ rằng có thể chồng vừa làm việc vừa chăm con quá mệt mỏi nên không còn hứng thú nữa. Nhưng giờ thằng bé đã hơn 1 tuổi và đi nhà trẻ rồi nhưng anh vẫn không đụng vào tôi. Tôi hay hỏi vì sao thì anh nói anh chỉ muốn dành hết sự quan tâm cho con và bảo tôi ráng đợi khi con lớn hơn một chút nữa. Ban đầu tôi còn tin nhưng càng về sau tôi càng không tin được nữa.

Vợ chồng tôi vẫn trò chuyện, cười đùa bình thường nhưng cứ tối là anh lại bế con vào phòng ngủ trước. Có nhiều lần tôi chủ động vào ngủ cùng nhưng anh lại đuổi ra vì “hít hết không khí của con”. Có lần tôi cố tình đợi tới khuya khi thằng bé ngủ say để tiếp cận anh nhưng cũng bị anh mắng là ham hố, không để anh nghỉ ngơi.

Đã có khoảng thời gian tôi theo dõi vì nghĩ anh ngoại tình nhưng chẳng thu được kết quả gì. Cuộc sống vợ chồng không tình dục cứ thế trôi qua khiến vợ chồng tôi bắt đầu có khoảng cách.

Hôm qua, tôi quyết định thử mồi chài anh bằng một bộ váy ngủ đỏ mỏng tang. Dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi việc bằng cách gửi thằng bé ngủ với bà nội một đêm. Chồng tôi khi nghe nói đưa thằng bé cho nội thì hằn học lắm. Tôi ôm anh lại, kéo anh vào phòng nhưng anh hất tôi ra. Tôi gào lên hỏi anh vì sao? Tôi chịu hết nổi rồi nếu cứ thế này chắc tôi sẽ làm đơn ly hôn.

Chồng tôi hơi sững một chút khi thấy phản ứng của tôi. Rồi anh nói: “Anh cần thời gian để quên đi cảnh em đang sinh con. Nó ám ảnh khiến anh không còn cảm giác với em nữa. Nếu em không chịu đựng được thì có thể làm gì tùy em miễn là để con cho anh”.

Nói rồi anh đi xuống phòng nội bế con lên. Tôi nằm cuộn tròn trong chăn khóc nức nở. Ngày sinh, anh đã ở bên tôi, nắm tay tôi, động viên tôi. Tôi không ngờ đó cũng là giây phút khiến anh mất cảm giác với tôi. Tôi phải làm sao để cứu vãn tình hình này đây? Tôi vẫn còn yêu chồng lắm.

Mỹ Trinh – Dear.vn

The post Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con appeared first on Dear Diary.

Hãy đọc bài này nếu bạn đã từng làm người phụ nữ của mình khóc


Khi phụ nữ khóc, thứ cô ấy muốn thấy không phải là bạn sẽ chống nạnh hay khoanh tay nói rằnh em có thôi kiểu trẻ con ấy đi không. Cũng không phải nhắn tin rằng em đừng trẻ con nữa. Hay là kiểu tỏ ra phiền phức đối với nước mắt của họ.

Thật ra khi phụ nữ khóc, không phải muốn làm nũng, không phải muốn đàn ông thương hại. Cái họ muốn thấy chính là địa vị của họ trong lòng bạn là thế nào, và sự quan tâm của bạn dành cho họ liệu có còn như cũ.

Lúc ấy bạn chỉ cần ôm cô lấy vào lòng, không cần nói, không cần trình bày, bởi cái ôm của bạn khi ấy có giá trị hơn tất cả lời thanh minh.

Nếu cô ấy sai, bạn không cần giảng đạo lí lập tức, khi phụ nữ tức giận thì mọi đạo lí trên đời đều vô nghĩa. Ôm họ vào lòng, bởi cái ôm có thể khiến phụ nữ bình tĩnh. Mặc cho họ tức giận, mặc cho họ phát tiết, nhưng chỉ cần thấy sự cố chấp thấy sự chịu đựng của bạn tự khắc họ sẽ thu mình lại.

Nếu như bạn sai, bạn càng giải thích, phụ nữ càng tức giận, càng trình bầy, họ sẽ nghĩ bạn thanh minh. Nếu đã sai thì không cần nói, nói sai thời điểm chỉ khiến mọi chuyện thêm rối ren. Xin lỗi nhận sai và lẳng lặng ở bên cạnh họ, để họ hiểu, dù có sai nhưng bạn vẫn không bỏ đi.

Phụ nữ ghét nhất hai việc, chính là khi giận hờn đàn ông tỏ thái độ, khi họ khóc đàn ông không thấu hiểu và khi tức giận đàn ông quay lưng bỏ đi. Bởi sự rời đi khi giận hờn đối với phụ nữ chính là minh chứng cho sự thay lòng và hết yêu. Nếu không muốn phụ nữ hiểu lầm, đừng bỏ mặc khi họ cô đơn nhất, bởi khi tức giận là lúc phụ nữ rất cô đơn.

Cái ôm của đàn ông còn quan trọng hơn hết bất kể lời nói nào. Cái ôm có thể hoá giải hiểu lầm, khiến phụ nữ nguôi giận, và làm phụ nữ an lòng.

Đừng thờ ơ với nước mắt của phụ nữ, bởi phụ nữ không sử dụng nước mắt để níu chân đàn ông, mà dùng nước mắt để đo lường tình cảm.

Đừng khiến phụ nữ bất an bằng sự vô tâm và đừng làm phụ nữ thất vọng với sự cáu gắt khi họ rơi nước mắt.

“Thái độ của đàn ông đối với nước mắt của phụ nữ nói lên việc, tình yêu còn sâu đậm hay đã vơi bớt đi nhiều phần. Phụ nữ không thích dùng nước mắt để giữ chân nhưng thường sử dụng nước mắt làm vũ khí đo lòng người”.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Hãy đọc bài này nếu bạn đã từng làm người phụ nữ của mình khóc appeared first on Dear Diary.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương gửi mẹ kính mến


Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương

Thưa Mẹ!

Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi.

Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá.

Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống.

Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích.

Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện.

Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong.

Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.

Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.

Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận.

Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm.

Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này.

Bức thư của CEO

Thưa Mẹ!

Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…

Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.

Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.

Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.

Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình.

Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính.

Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.

Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.

Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.

Con yêu của mẹ!

Đoan Đoan – Dear.vn

The post Bức thư của tử tù Nguyễn Hải Dương gửi mẹ kính mến appeared first on Dear Diary.

Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn


Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ. Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Tôi tin chắc chắn rằng, bất kì cô gái nào, sau một chuyện tình đã kết thúc cũng sẽ có những lúc tự chất vấn bản thân rằng, “giá như mình khác đi (có thể là giỏi giang, xinh đẹp hơn hay một đức tính mà bản thân của ngày cũ không có), thì có lẽ đã giữ được anh ấy rồi!”. Tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ đâu, ngày trẻ ai mà chẳng từng ngốc nghếch như vậy.

Tin tôi đi, nếu chúng ta là “một ai đó khác”, thì bạn chắc chắn sẽ chẳng còn yêu anh ta nữa đâu. Nếu bạn là cô gái hoàn hảo, sẽ không bao giờ chọn một gã đàn ông có vài khuyết điểm để yêu, nên nếu đã chẳng thể chấp nhận và cảm thông được với con người thật của nhau thì cuối cùng vẫn chỉ là một kết thúc, không hề có “giá như” cho sự đổi thay nào sau đó cả đâu, các cô gái ạ!

Tình yêu chân chính, chưa bao giờ phụ thuộc vào những vấn đề kiểu như: bạn xinh đẹp bao nhiêu, đứng ở đâu trong xã hội hay thái độ sống nhất định phải tích cực, hoặc là có tài năng nổi trội nào đó? Điều đó là không bao giờ! Tình yêu đôi khi lại đến vào một ngày trở trời, lúc bản thân đang nhếch nhác vì những tay cầm dép, tay kéo cao ống quần để thoát được khỏi cơn mưa bất chợt chết tiệt. Cái hình ảnh kém duyên ấy, đôi khi lại là sự khởi đầu của tình yêu. Và một người đàn ông, nếu như đã nguyện ý chăm sóc cho bạn cả đời, thì nhất định sẽ không màng đến “vị trí” của bạn ở đâu giữa cuộc đời này, bởi tiếng yêu của họ đã bao gồm trong đó cả trách nhiệm gánh vác.

Tôi không có ý cổ suý cho việc ỷ lại vào đàn ông, nhưng một khi đã dám yêu và hứa hẹn thì người đàn ông đó, cần phải có đủ bản lĩnh để thực hiện được, và nhất định phải làm được. Còn chuyện có “ỷ lại” hay không, tuỳ vào từng cô gái thôi, “có người muốn vừa được ăn bánh mì vừa được yêu, cũng có những người chỉ cần được yêu thôi còn bánh mì thì bản thân tự mua là được rồi”.

Tình yêu chân chính, chẳng bao giờ mang chuyện tốt-xấu, hơn-thua ra để làm nguyên do cho việc tiếp tục hay kết thúc cả, nên hãy quên đi thứ suy nghĩ, “tình yêu sẽ còn nếu mình khác ngày xưa”. Người ta không còn muốn nắm tay bạn, chỉ đơn giản bởi đã không còn yêu, hoặc đã không thể nào tiếp tục gánh vác thêm được một cuộc đời khác nữa. Hãy hiểu cho họ, và thương cho chính mình.

Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ.

Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn appeared first on Dear Diary.

Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé?


Gửi anh thương,

Chúng ta đã quen nhau được 3 mùa rồi đó anh, chỉ còn một mùa nữa là trọn vẹn yêu thương em dành cho anh. Anh nhớ không cái ngày đầu tiên ta gặp nhau là vào mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn còn se lạnh dư âm của mùa đông. Nói là ngày đầu tiên gặp nhau không biết có phải không, vì 3 năm trước chúng ta đã từng gặp. Thất lạc nhau tận 3 năm cho đến hiện tại và mãi về sau chúng ta vẫn không thể tìm thấy nhau.

Em đã mến anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi dần dần về sau chuyển thành yêu. Em thật không phải khi gặp anh trong lúc anh cãi nhau với người yêu. Giá như em không xuất hiện thì có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn, tốt cho cả ba người. Chúng ta một mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, vậy mà em vẫn cố chấp ở bên anh như ” em gái mưa “. Em không có quyền ghen tuông, không có quyền đòi hỏi, không được làm nũng…em chẳng có quyền làm gì hết.

Anh xuất hiện như một cơn gió em chẳng kịp nhìn thấy và cũng chẳng kịp nắm bắt, mà em chỉ có thể cảm nhận. Em chẳng phải là đứa con gái thích ôm ấp kỉ niệm để dày vò bản thân, cũng chẳng đủ yếu đuối hết lần này đến lần khác cầu xin sự thương hại từ anh. Chỉ là đôi lúc giữa những ngổn ngang của cuộc sống người em nghĩ đến trước tiên vẫn là anh, mỗi sớm mai khi em bừng tỉnh dậy người đầu tiên em nhớ vẫn là anh. Cho dù nhắm mắt lại anh vẫn ở trong kí ức của em.

Người ta có quyền nhớ nhau khi buồn, được quyền cười với nhau khi vui hay cùng nhau sống những tháng ngày hạnh phúc bên những mộng tưởng đẹp của đời mình. Nhưng em không có cơ hội được làm điều đó cùng anh. Là vì em thương anh, em mãi chỉ có thể đi bên cạnh người em thương, đau đằng sau những nỗi đau của người thương, và nấc nghẹn trong hạnh phúc của anh. Khi em biết mình thương anh nhiều hơn nữa là khi đấy em nên chấp nhận đứng phía sau người anh yêu. Rốt cuộc thì lòng chỉ mong anh bình yên, anh hạnh phúc, những năm tháng về sau bên người.

Sau này anh tìm được người anh yêu thương mong anh đừng để cô ấy giống như em anh nhé. Đừng kể về em cho cô ấy biết, cũng đừng để cô ấy biết về em. Phụ nữ họ nhạy cảm lắm họ sẽ nghĩ rất tiêu cực rồi suy nghĩ linh tinh. Cũng đừng để những người trong quá khứ của anh tìm đến cô ấy. Thực sự rất đau đấy anh ạ. Và em tin rằng anh yêu họ anh sẽ không làm vậy với họ, chỉ là em tự chuốc lấy những đau thương về mình mà thôi.

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Hãy để em mãi làm em gái mưa của anh, anh nhé? appeared first on Dear Diary.

Bạn thân của người yêu là một thứ rất là…


Em mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Em là nữ, có người yêu đến nay cũng gần 3 năm rồi.. nói về tình yêu thì đúng là yêu nhau lắm…

Nhưng người yêu em có 1 cô bạn thân gần nhà, em không biết thân từ khi nào, mà em phải dùng một từ là vô cùng hãm. Bạn thân ghen với người yêu, lúc chúng em mới yêu nhau thì bạn đó bảo chán không muốn thân với người yêu em nữa, xong hai đứa ngồi khóc, đến sau đó 1 năm thì cãi nhau với người yêu em với lí do là người yêu em lo cho em nên quên nó rồi khóc thêm. nhưng mà lúc đó người yêu em bảo chọn em, em thề em không cấm hai người đó thân với nhau… Không hề nói gì cả…

Em cũng vẫn bình thường với bạn kia, nói chung em nhịn, đến giữa năm thứ 2 bọn em có chia tay nên cũng không có gì nữa, bây giờ yêu nhau lại thì cô kia tỏ thái độ ghét em ra mặt, kiểu hay mỉa mai em, bằng mặt không bằng lòng, em có hơi vô duyên đọc lén 1 đoạn tin nhắn của người yêu với cô đó nên em đọc được… còn đặt biệt hiệu cho nhau, bạn thân của người yêu là ”My World – Thế giới của tôi”  em chán quá… Em có nói với người yêu rồi, nhưng anh bảo thân trước khi yêu em nên không bỏ được.

Em thật sự bây h rất nóng máu, vì em là người yêu mà em không làm gì thôi tại sao phải ghét em rồi nói xấu em đủ thứ như vậy, em gần 3 năm nay em không làm gì 2 người cả. Cũng không nói năng gì cô kia.. vậy mọi người cho em hỏi em có nên chia tay người yêu luôn không? về cái biệt hiệu kia, cả ảnh vẫn hay nói chuyện với bạn thân trong khi em hỏi thì cứ bảo lâu rồi không nhắn tin gì cả. Nói chung em chán lắm. Còn yêu lắm nhưng em người yêu thích như thế, cứ có cảm giác như em là người xen ngang…

Người yêu em trước còn hay chọn ”giúp” ảnh nào đẹp rồi gửi cho bạn thân với dòng ” này đẹp nè em iu” huhu bạn em nó cũng không chịu dc chứ đừng nói em.. nói chung còn nhiều cái mà khiến em cảm thấy em như người thứ 3 lắm mọi người cho em lời khuyên với, người yêu em cũng rất yêu em nhưng nói dối em nhiều lần rồi… Cả luôn bạn thân khác giới của người yêu mà loại thế này là đúng thật như 1 thứ gì đó rất hãm…

Thu Trang – Dear.vn

The post Bạn thân của người yêu là một thứ rất là… appeared first on Dear Diary.