Tình cũ đến sao bạn vẫn mềm lòng, đau một lần chưa đủ hay sao?


Việc hàn gắn giống như việc đọc lại một cuốn sách, một khi đã biết trước kết thúc thì có đọc nó thêm một hay bao nhiêu lần đi chăng nữa kết cục vẫn như vậy. Có thể một số người đọc lại nhiều lần vẫn thấy hay, nhưng sớm thôi, vào một ngày nào đó, rồi họ sẽ chợt nhận ra rằng, thì ra trang cuối cũng vẫn chỉ có vậy, cách thức đọc có thể khác đi, nhưng dù ngược dù xuôi vẫn là kết thúc ấy, không hề biến chuyển.

Có những người, dù từng bị làm tổn thương đến đau lòng, ấy vậy mà chỉ cần một lời ngọt ngào là đã quên mất đi vết thương chưa kịp lành mà sẵn sàng yêu lại. Đó là sự yếu đuối đến mức ngốc nghếch, tự mình che mắt, bịt tai, biến mình thành kẻ khờ dại vì chữ yêu. Lẽ nào chưa đủ đau đớn nên chưa đủ quyết tâm để vứt bỏ?

Vẫn nghe đâu đó những lý do, ai cũng phải đánh mất thì mới hiểu sự quan trọng để tìm về. Nhưng không, đó chẳng qua là sự lười biếng bắt đầu lại với người mới và bị trói buộc bởi thói quen với người cũ. Chỉ khi bão tố phong ba mới biết đâu là bờ, thì đó là cần chứ không phải là yêu. Cần với yêu, khoảng cách là vô hạn. Cần là nhu cầu, là đòi hỏi, không phải là tình cảm chân thành từ trái tim. Nếu chỉ cần nhau như vậy thì nhất định không nên dối lòng để làm gì.

Con người ta một khi đã muốn dối lòng thường tìm cho mình nhiều lý do, do sĩ diện với chính bản thân, không muốn nghĩ là mình bị thất bại, do không muốn tự nhận là mình đang rất đau, hoặc do quá yêu thương người khác. Dối người còn dễ nhận ra, dối mình rồi thì ai hiểu, ai thấu? Loại dối lòng này, một ngày nào đó sẽ không thể bưng bít vết thương đã rỉ máu, sẽ đến lúc không thể cứu vãn được. Đau một lần chưa đủ hay sao, đến khi mất hẳn cảm giác mới chịu thức tỉnh sao? Đến khi nào mới chịu dừng lại?

Nhiều người vẫn không thoát khỏi vòng luẩn quẩn “chia tay – tái hợp” bởi tình yêu là thứ khó định liệu, có thể khiến những người lý trí nhất trở nên ngu muội. Chúng ta không phải ai cũng muốn chấp nhận sự thật, nhất là những sự thật cứa sâu đến tim gan. Đôi lúc có những chuyện vượt quá tầm kiểm soát của của ta mà ta không tài nào chấp nhận được. Con người ấy mà, sinh ra là để cố chấp.

Cảm xúc là thứ không thể bất biến theo thời gian. Mà thời gian, suy cho cùng, không phải là thứ có thể đem ra để thử nghiệm, nhất là trên những thứ nghĩ thôi cũng đã đoán được kết cục. Vẫn biết sẽ có ngoại lệ, nhưng ngay chính bản thân từ “ngoại lệ” đã không đủ tin cậy để bám víu vào. Quay về với người mình yêu, không phải là chuyện đáng sợ. Đáng sợ nhất là sau cùng vẫn lựa chọn buông tay…

Thế giới thực vốn không tồn tại hai chữ “ngôn tình”. Hai người yêu nhau, làm gì có chuyện đi một vòng lớn rồi lại trở về bên nhau. Chúng ta ai cũng có quyền chọn lựa, chọn sao cho sáng suốt chính là yêu mình, yêu người, yêu cả những tình cảm chân phương nhất của bản thân.

Zen – Dear.vn

The post Tình cũ đến sao bạn vẫn mềm lòng, đau một lần chưa đủ hay sao? appeared first on Dear Diary.

Là con gái, tôi không nghĩ mình lại có thể mạnh mẽ đến vậy…


Em – vẻ bề ngoài vẫn mạnh mẽ như vậy. Thi thoảng buồn lại uống chút bia rượu, nằm ngủ một giấc, vậy là cơn sầu lại vơi đi một chút.

Thỉnh thoảng em mới phô ra cái yếu đuối trong lòng trước mặt người mình tin tưởng nhất. Chính em cũng chẳng hiểu vì sao em có thể mạnh mẽ lâu như thế? Nói nói cười cười rồi đêm về vẫn chìm trong sầu não…

Nhớ lại ngày cũ, khi bên người ấy em thực ước mơ sẽ lớn thật nhanh, yêu người thật lâu đến khi lớn lên nhất định về chung một nhà. Bây giờ em lại chẳng muốn lớn. Thà cứ trẻ con mãi vậy, ngây thơ mãi vậy, còn tốt hơn trưởng thành mà cô đơn, mà buồn tủi.

Em có biết bao nhiêu điều cần lo trong cuộc sống, em vẫn sợ một ngày mình sẽ ngã xuống vì mỏi mệt. Cũng nhiều lúc em muốn bỏ cuộc, nhưng em nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, em còn tương lai, còn chuyện đời dang dở, vậy là em đi tiếp.

Em vẫn như thế, vẫn thích tỏ ra mạnh mẽ cho đến ngày người tiếp theo đi. Người đi thì người cứ đi.. Lúc đầu thì em tỏ ra dứt khoát, sau lại hạ mình van xin. Ngẫm lại câu ” Hạ mình xuống vì người mình yêu, chưa bao giờ là nhục “.

Chẳng phải đâu, nhục lắm ấy chứ. Người ta cứ lạnh lùng, chửi bới, còn mình thì cứ nghĩ hạ mình van xin là OK. Nghĩ lại sao mà ngu đến thế? Mình là con gái, phải biết ngẩng cao đầu, đừng vì ai mà cầu xin năn nỉ, nhất là người đã chẳng thèm coi trọng mình.

Ấy, em là con gái, vậy mà đến ngày người đến em mới biết mình đúng là một người con gái xứng đáng được đối tốt thực sự. Chịu lắng nghe, san sẻ buồn vui, hứa hẹn nhau, online nói dăm ba câu, những cuộc gọi dài, chỉ vậy thôi là đủ ấm lòng.

Thi thoảng em hay kể người nghe chuyện cũ. Kỷ niệm mà, còn đẹp nữa, khó quên lắm. Nhưng người cũng chỉ lắng nghe, không chửi mắng hay trách móc em gì cả…

Em chỉ mong có một cuộc tình dài 365 ngày, đến ngày giao thừa lại được cùng người đón thêm một năm mới 365 ngày nữa, và mãi mãi về sau cũng như vậy…

Giang Vũ – Dear.vn

The post Là con gái, tôi không nghĩ mình lại có thể mạnh mẽ đến vậy… appeared first on Dear Diary.



Source link