Đường hai ngả, người thương thành lạ

Duong hai ngay nguoi thuong thanh la

Rồi sẽ có những buổi chiều, chúng ta đứng bên hiên nhà, nhìn cơn mưa đi qua và nhận ra có những điều thiết tha đến mấy cuối cùng cũng chỉ như cơn-mưa-đi-qua. Nghĩa là ướt mèm đó, là lạnh cóng đó, là lê thê hy vọng đó, nhưng rồi ngớt mưa, khô người, bạn bước ra, trời ráo hoảnh. Mưa qua là hết, người qua là lạ. Đến cả yêu thương từng ngỡ là duy nhất rốt cục trở thành dửng dưng cạn cợt như vũng nước đọng lấp xấp vỉa hè, vô tình ai đó đi ngang giẫm vội khiến văng tung tóe, chỉ đổi lại vài cái cau mặt, lắc đầu và vẫy tay phủi nước. Tuyệt nhiên, nó không thể làm bạn ướt người yếu lòng thêm một lần nào nữa. Không-bao-giờ.Khi cơn mưa đi qua… Những xót xa lẫn thiết tha, đều tan thành nước loãng, nhạt thếch, trôi ra biển cả.Nhưng những ngày từng trẻ đó, tôi đó, người đó, dù sao, cũng cảm ơn một nỗi xao lòng…

Nỗi ám ảnh mang tên tháng Bảy

“Vì tất cả những điều không thể, anh đành để em đi…
Anh rõ ràng là một kẻ mất trí – chóng vánh quên hết những lỗi lầm ngày bên nhau, những nỗi buồn ngày xa nhau và những giọt nước mắt ngày mất nhau – chỉ duy nhất tình yêu tròn đầy và riêng dành cho em là mãi không bao giờ hanh hao? Tại sao cố tật muôn đời của anh là thế – chấp mê bất ngộ với những thương yêu dịu dàng đã không còn nữa để dễ dãi quên mất những sự thật rõ ràng lẫn phũ phàng rằng, ta đã phụ lòng nhau?
Em rõ ràng không còn nữa ở đây, dù cho anh tự huyễn hoặc rằng sau lớp màn trắng đẫm nước kia là quá khứ đang giấu mình lẩn khuất, chỉ cần vươn tay qua khỏi những giọt mưa là chạm ngõ ký ức, là chạm vào em. Tại sao cố tật muôn đời của em là thế – vụng về quen anh, vụng về thương anh để rồi vụng về đánh mất anh – chỉ duy nhất những vết xước em để lại cho kỷ niệm là tuyệt nhiên không vụng về – hằn sâu như thể vẫn nhói buốt tái tê mỗi khi trở gió gọi mưa về?
Tháng Bảy từ đó trong anh, trở thành một nỗi ám ảnh. Ở nơi đó, em là ảo ảnh và tình thương xưa… đã đóng khung trong di ảnh từ bao giờ…”

Sưu tầm bởi Thông Điệp

Chiếc hộp quà với những nụ hôn

mon-qua-con-tang-bo

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy.

Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”. Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.