Càng lớn càng hiểu ra, yêu hay không yêu chỉ là thứ yếu

Càng lớn càng hiểu ra, yêu hay không yêu chỉ là thứ yếu
Con người càng lớn tuổi càng thấu hiểu rằng, yêu hay không chỉ là thứ yếu, sống chung với nhau mà không mệt mỏi mới là trọng yếu nhất.

Một buổi tối, cha tôi vừa hút thuốc vừa nhâm nhi ly rượu cùng tôi nói chuyện phiếm, còn mẹ tôi đang canh nồi áp suất bốc hơi nghi ngút. Cha tôi nhìn về phía chiếc nồi, tự nhiên dập tắt điếu thuốc chạy tới đeo đôi găng tay, rồi bê nồi áp suất đổ đậu phộng ở trong đó ra ngoài, đặt cái nồi sang một bên, mẹ tôi liền cầm lấy mang đi cọ rửa.
  
Cha tôi ngồi trở lại vị trí ban đầu, châm điếu thuốc vừa hút dở, tiếp tục cùng tôi ngồi trò chuyện. Cha mẹ tôi không nói với nhau câu nào, mỗi người mỗi việc.
 
Đột nhiên, tôi cảm giác thấy trong nhà phảng phất một bầu không khí vô cùng thoải mái, khiến cho toàn thân dễ chịu không nói nên lời.
 
Tôi cười nói: “Trước đây hai người đã ăn ý như vậy rồi sao?”
 
Cha tôi cười cười: “Lớn tuổi rồi mới biết được, giữa 2 vợ chồng điều cần thiết là sống không cảm thấy mệt mỏi. Hai người muốn sống cùng nhau lâu dài, yêu hay không yêu chỉ là thứ yếu, không mệt mỏi mới là trọng yếu”.
 
Tôi suy tư một chút, dí dỏm nói: “Cha à, cha đã ngộ đạo rồi sao?”.
 
Cha tôi uống một hớp rượu: “Đáng tiếc là hiểu ra được quá muộn, ta với mẹ con đã cãi vã hơn nửa đời người, ngẫm lại trước kia thực sự không nên như thế”.
 
Tình yêu ngọt ngào là sự thấu hiểu
 
Vào một buổi tối, trên chuyến tàu điện cuối cùng, tôi có gặp một đôi vợ chồng trẻ. Hai người trông cũng bình thường, đang nắm tay nhau bước lên xe. Họ đi về phía chiếc ghế trống, nhưng chỉ đủ chỗ cho một người ngồi.
 
Hai người không nói không rằng, bắt đầu chơi trò “kéo búa bao” để phân định thắng thua. Cuối cùng cô gái thua cuộc, chàng trai tươi cười đắc ý, nhưng lại nhường chỗ cho cô gái ngồi. Cô gái vui vẻ, mỉm cười nhìn chàng trai.
 
Toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng, nhưng lại ấm áp trong lòng. Tôi nhìn đi nhìn lại, trong đầu tưởng tượng ra khung cảnh của một bộ phim rất lãng mạn, dịu dàng và ấm áp.
 
Trên đời này, có một số người chọn cách nói yêu thương thầm lặng, khiến cho người ta cảm thấy tình yêu thật sự ngọt ngào. Nhưng cũng có rất nhiều đôi yêu nhau, lại khiến người ta cảm thấy chán ngán.
 
Nhiều người yêu nhau, luôn đặt tình yêu ở ngoài miệng, bất kể thời gian địa điểm, luôn hy vọng đối phương dùng ngôn ngữ, dùng hành động, dùng lễ vật để chứng minh tình yêu, rồi coi đó là tình yêu sâu đậm.
 
Tình yêu như vậy, sẽ khiến cho đối phương cảm thấy mệt mỏi. Dù rằng khi ở cùng một chỗ thì cười cười nói nói, thế nhưng vừa xa nhau một giây liền cảm thấy như trút được gánh nặng.
 
Trên đời có quá nhiều sự chia ly, không phải vì không yêu, mà là vì mệt mỏi
 
Đôi khi tôi cảm thấy, con người sống mệt mỏi, không phải trên thân thể mệt mỏi, mà là tinh thần mệt mỏi.
 
Có một lần, tôi và người bạn trở về nước trên cùng một chuyến bay. Bạn gái của anh ta là người đa sầu đa cảm. Ở phi trường hai người bịn rịn không rời, lưu luyến không muốn xa nhau. Tôi ở bên cạnh nhìn cũng hơi thấy khó chịu, nhưng cũng cảm thấy tình cảm của hai người thật sâu đậm.
 
Ai ngờ, vừa ngồi lên máy bay, người bạn học bỗng thở phào nhẹ nhõm, còn buột miệng than rằng: “Sao lại cảm giác mệt mỏi thế chứ!”. Tôi không biết anh ta thật sự mệt mỏi, hay là dùng quá nhiều sức lực vào chuyện tình yêu, khi mọi thứ vượt quá giới hạn thì sẽ gây mệt mỏi.
 
Tôi từng gặp một số người, đã cùng bọn họ hàn huyên và làm rất nhiều chuyện mà theo người khác là chuyện rất thú vị. Thế nhưng không hiểu sao, tôi luôn có cảm giác không đúng, giống như một con muỗi trong im lặng mà hút đi nguyên khí của mình…
 
Hai người ở bên nhau, quan trọng nhất là cảm thấy không mệt mỏi. Chính điều đó có thể xóa tan đi những thứ bất hảo trong tư tưởng, xóa đi sự lạnh nhạt trong tâm, không còn nỗi lo sợ bất an, cũng không còn cảm thấy nhìn không vừa mắt. Những thứ khiến tinh thần mệt mỏi đã không còn, vậy thì quãng đời còn lại có thể thảnh thơi mà vui sống.

Vì nhà nghèo nên cô gái phải làm vợ chàng ngốc, nhưng sau này cô nở nụ cười mãn nguyện

Ngay từ khi chào đời Đậu đã là một anh chàng ngốc nghếch, nhưng được cái tính tình lương thiện nên được mọi người quý mến. Gia cảnh nhà Đậu tương đối khá giả, cha mẹ anh đã bỏ tiền “mua” một cô gái về làm vợ chàng ngốc.

Vào đêm tân hôn, Đậu bẽn lẽn đến bên cạnh cô dâu. Cô gái vừa mới nhìn thấy Đậu đã khóc òa lên, xót xa cho số phận hẩm hiu, chỉ vì cha mẹ nghèo hèn nên mới phải gả cô cho gã trai nổi tiếng là khờ khạo này. Đậu thấy vợ khóc thì hỏi: “Vợ ơi vợ, vợ làm sao thế, có phải tại Đậu đã làm gì sai không?”

Cô gái không trả lời mà chỉ lặng lẽ thu mình vào một góc giường. Đậu ngồi bên cạnh chỉ dám nhìn mà không dám tiến lại gần, một lúc sau thì ngủ gật.

Cô gái nói: “Đừng có ngủ chung với tôi, tránh xa tôi ra!” Đậu buồn lắm, nhưng cũng không dám nói câu nào, sợ vợ đi mất nên đành tìm một góc tường để ngủ.


(Ảnh minh họa)

Cưới nhau chưa được bao lâu thì trong nhà cần phải mua một vài món đồ nên Đậu cùng vợ đi ra chợ, hai người tay xách nách mang rất nhiều đồ. Khi đi qua một sạp bán đồ trang sức, vợ Đậu nhìn thấy một cây trâm cài tóc rất đẹp, nên hỏi bao nhiêu tiền.

Người bán nói 200 ngàn, cô gái vốn không có tiền nên nói với Đậu rằng mình có cài tóc rồi, không cần phải lãng phí tiền, bản thân cô cũng không muốn người trong nhà Đậu hiểu lầm.

Đậu thấy vậy bèn tự mình mua, rồi nói: “Em là vợ của anh, phải biết cách ăn mặc cho đẹp chứ!”

Nói xong, Đậu lấy tiền trả cho người kia rồi cầm cây trâm đưa cho vợ. Cô gái rất ngạc nhiên và có chút động lòng trước cử chỉ quan tâm chân thành của Đậu. Từ hôm đó, cô dần dần tiếp nhận người chồng ngốc nghếch này.

(Ảnh minh họa)

Thời gian qua đi, cô càng ngày càng thương Đậu. Chàng Đậu của cô hiền lành, chân chất, và cũng là người hiểu chuyện lắm.

Một lần trên đường về nhà, vợ Đậu bị một nhóm lưu manh buông lời trêu chọc. Đậu không tiếc thân mình đã lao vào che chắn cho vợ, bất ngờ một tên rút dao chém anh hai nhát rồi bỏ chạy.

Vợ Đậu vội vàng chạy tới, khóc lóc không ngừng, Đậu thì thào khuyên vợ: “Em đừng khóc, Đậu có thể bảo vệ được em mà, nhưng bây giờ Đậu thấy khó thở quá, em có thể gọi một tiếng “ông xã” không?”

Cô gái không ngờ đến lúc nguy kịch thế này mà Đậu vẫn còn nghĩ tới mình như vậy, thực ra cô đã coi Đậu là chồng từ cái ngày mua trâm cài tóc kia rồi. Cô vừa khóc vừa nói: “Ông xã, anh có sao không?” Đậu nhìn vợ với vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc rồi mới yên lòng nhắm mắt…

Câu chuyện tưởng chừng như đơn giản nhưng lại khiến chúng ta phải suy ngẫm thật nhiều. Có lẽ mọi người đều nghĩ Đậu thật là chàng ngốc, vì bảo vệ vợ mà nguyện hy sinh chính mình. Nhưng tôi lại cảm thấy Đậu thật thông minh và rộng lượng. Anh biết rõ người phụ nữ nào là vợ mình mà sẵn lòng bảo vệ và hết mực yêu thương.

 

Ngày nay, người ta yêu nhau xưng hô chồng chồng vợ vợ, nhưng dường như chưa thực sự hiểu về đạo nghĩa vợ chồng. Bởi lẽ trong đời sống hôn nhân, chắc rằng ai ai cũng sẽ có những cảm xúc vui buồn xen lẫn. Vì con người sinh ra không có ai là thật sự hoàn hảo. Chỉ khi hai người biết đồng cảm và yêu thương những ưu khuyết điểm của nhau, cùng giúp nhau hoàn thiện hơn để cuộc sống luôn tràn ngập tiếng cười thì mối quan hệ đó mới có được hạnh phúc dài lâu.

San San