Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân


Có một khoảng thời gian cuộc hôn nhân của tao không được hạnh phúc. Và chúng mày ạ càng nhìn lại thì tao càng thấu quy luật của lòng người, bản chất của tình yêu, và sự nghiệt ngã của hôn nhân.

Khoảng thời gian ấy, tao thực sự sai lầm rất nhiều. Bỏ bê ngoại hình bản thân, sống hời hợt với cơ thể, ăn mặc tuềnh toàng, nói năng bỗ bã cụt lủn, hay cáu gắt vô lý.

Nghĩ lại, nếu phải sống với một con người như thế, chắc chắn tao sẽ phát điên mà bỏ đi. Trách thế đéo nào được chồng?

Khi tao với chồng tao ko còn có thể bình tĩnh mà nói chuyện được nữa. Đó là những ngày chồng tao đi rất nhiều. Nhắn tin hay gọi điện đều ko hồi âm. Kệ mẹ tao khóc lóc hay đập phá đồ đủ cả.

Tao tưởng như bế tắc và muấn chấm dứt mẹ nó cuộc sống ở đó rồi.

Và, tao lặng lẽ ngồi xuống trước gương, chậm rãi nhìn mình thật kĩ. Nói thật nếu soi chiếu về quãng thời gian trước thời điểm đó vài tháng, tao thay đổi quá nhiều, tao không còn nhận ra mình nữa. Trong gương như một mụ già với một vẻ bề ngoài xấu như con ma mút, má tái nhợt, môi thâm sì, mặt không phấn không son. Hôm đấy t mặc cái áo phông từ thời Napoleon cởi truồng, vạt áo còn bạc hết mie ra, mặc quần thụng đũng tụt gần đến đùi, tóc buộc nịt đỉnh đầu xù lên như khóm cây. Đến mình còn méo thể yêu thương mình nữa là.

Hôm ấy khóc nốt một trận. Rồi đi tắm giặt. Ngồi lọc quần áo, cái nào cũ vứt hết, để lại cái nào ok ngon nghẻ tí. Sau đó đi ngủ một giấc thật dài. Dậy khoẻ mạnh dọn dẹp lại nhà cửa, mua hoa về cắm, cắt bớt tóc, tô thêm son. Hôm sau nữa mua cho mình bộ đồ mới. Hôm sau nữa đặt thay rèm cửa và ga giường. Tao tìm niềm vui bằng những điều nhỏ nhặt xung quanh. Tìm niềm vui bằng cách làm mình và nhà cửa đẹp dần lên.

Đéo gì tệ bằng mình già xấu xong nhà cửa cũng như ổ chó. Tao sống như thế từ đó đến giờ. Bớt quan tâm đến người khác. Biết chăm sóc bản thân hơn.

Cũng chẳng rõ chồng tao đợt ấy vì sao dần dần thay đổi. Mới cả nếu nó đéo thay đổi thì tao cũng kệ bố luôn tao bận chăm lo cho tao và con tao rồi.

Tao kể buận mày nghe chuyện mà t đã từng trải qua để buận mày hiểu. Đừng bao giờ nghĩ làm đỏm mặc đẹp cho ai xem? Bởi chúng ta đẹp trước tiên là cho chúng ta đã. Xinh đẹp cũng giống như có tiền ấy, mua được sự nể nang tôn trọng từ đối phương. Điều ấy là chắc chắn. Đừng tin vào việc ngta yêu mình dù mình nát như thế nào ngta cũng vẫn yêu. Mà dù nếu có thế thật thì cũng đừng ỉ lại vào tình yêu vĩ đại của người ta mà mặc sức để sự nát của mình ngày càng trầm trọng.

Chẳng cần phải xinh đẹp tuyệt trần, chỉ cần gọn gàng và nhìn được. Tình yêu sẽ tự làm nhau có sức quyến rũ riêng.

Buận mày nhìn tao đó thi thoảng ngoi lên up cái ảnh dù không được lộ mặt nhưng nhiều mẹ cũng bảo nhìn là biết tao luôn chăm chút ngoại hình, ăn mặc có quy tắc và nghiêm túc với bản thân.

Để làm được điều đó tao đã phải trải qua một bài học lớn vài bài học nhỏ.

Thật may là hồi đó tao đã không tiêu cực rời bỏ gia đình vứt bỏ tình yêu, và thay vào đó là biết thay đổi để giữ được những điều quý giá.

Xin lỗi buận mày vì hôm nay tao tao mày mày chứ không mình mình cậu cậu như mọi ngày nhé. Tự nhiên tao thích thế. Kiểu thấy xưng hô thế nó thân thiết hơn.

Hoàng Vi Lê – Dear.vn

The post Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân appeared first on Dear Diary.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn?


Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ để cải thiện đời sống chăn gối.

Mình kết hôn mới được 7 năm, cuộc sống hôn nhân cũng không phải va chạm với nhà chồng nhiều như 1 số chị em. Mặt khác, mình rất được lòng mẹ chồng và mọi người trong nhà chồng cũng rất quý mình. Kết hôn xong, mình sinh cho chồng được 2 bé trai rất kháu khỉnh và thông minh.

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng mình rất hạnh phúc, nhưng cuộc hôn nhân của mình có những góc khuất tế nhị mà mình không thể chia sẻ với người khác được.

Trước đây khi còn con gái, mình cũng trắng trẻo và đẹp lắm. Chồng mình đã từng cưa cẩm mình cả năm trời mới nhận được cái gật đầu của mình. Cho đến khi kết hôn rồi, anh vẫn ân cần và yêu thương mình như lúc mới yêu.

Nhưng chồng mình là người đàn ông có nhu cầu chuyện chăn gối cao. Từ lúc có con, mình không thể chiều chồng như trước nên anh tỏ ra giận hờn và trách móc mình. Sinh được 2 đứa con, mình tất bật lo cho gia đình con cái nên không còn quan tâm đến sắc vóc như ngày son rỗi. Cai sữa cho con thứ 2 xong, ngực mình teo tóp lại khiến mình rất tự ti.

Buồn lòng hơn là cách cư xử của chồng. Mỗi lần vợ chồng mình gần gũi, anh lại tắt điện vì không muốn nhìn thấy thân hình xuống dốc của mình. Nhiều lần anh nói rằng nửa đêm quay sang ôm mình, anh tưởng đang ôm nhầm người. Nghe chồng nói vậy, mình càng tủi thân và buồn hơn. Mình cũng đã có ý định đợi con lớn thêm chút nữa sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ tút tát lại bản thân để chồng không còn chê mình nữa. Vậy mà mới hôm qua, chồng mình lại đưa ra 1 ý kiến khiến mình sửng sốt.

Sau khi gần gũi, anh thở dài và nói rằng nếu muốn giữ gìn hạnh phúc vợ chồng, mình và anh phải tìm cách giải quyết. Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực để cải thiện đời sống chăn gối.

Đã vậy anh còn nói sẽ cho mình 100 triệu để đi phẫu thuật thẩm mỹ làm đẹp theo đúng ý anh. Mình bất ngờ không nói nên lời. Vợ chồng sống với nhau còn tình nghĩa, vậy mà chồng mình lúc nào cũng chỉ chăm chăm đến ngoại hình của vợ muốn vợ đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Lúc đầu mình giãy nảy lên và không đồng ý. Nhưng chồng mình lại phân tích rằng nếu mình không để anh làm điều đó, sớm muộn gì anh cũng phải tìm cô gái khác bên ngoài để khiến anh thỏa mãn. Anh còn nói rằng mình quá cổ hủ và lạc hậu, bây giờ rất nhiều người sống thoáng về khái niệm yêu và phẫu thuật thẩm mỹ hơn mình.

Mình đem chuyện này đi kể với bạn bè, ai cũng khuyên nên phẫu thuật thẩm mỹ vì vừa đẹp cho bản thân lại là cách để giữ chân chồng. Nghĩ đi nghĩ lại, mình thấy cũng có lý đôi phần. Nhưng mình vẫn sợ vì từng thấy nhiều người thẩm mỹ hỏng, bị biến chứng rất kinh khủng, đến lúc đó thì còn đáng sợ hơn là không có ngực. Rồi còn các vấn đề khác nữa, mình thật sự sợ động chạm đến dao kéo. Mong các chị em cho mình lời khuyên có nên vì chồng mà chịu đau đớn không?

Bích Loan – Dear.vn

The post Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn? appeared first on Dear Diary.