Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế…


Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.

Vậy là đã 2 ngày rồi, mình không nói chuyện với nhau nữa. Vì những lời tổn thương của anh quá lớn đối với em, chứ không thì chắc rằng em vẫn cũng sẽ là người mở đầu cuộc trò chuyện trước.

Em hiểu, thời gian này, có quá nhiều khó khăn dành cho anh, anh không biết phải đối diện sao với những điều đang diễn ra, nhưng, em cũng không nghề người mà em yêu lại chọn cách trốn tránh, yếu đuối đến nỗi chối bỏ thực tại. Em hiểu, anh cần thời gian để bình tâm lại, nhưng không có nghĩa anh quên mất em, người vẫn ở cạnh anh đây này.

Nhìn đi anh, bao nhiều lần rồi, đến cuối cùng vẫn là em chiu tổn thương nhiều nhất, đến cuối cùng em vẫn là người tha thứ. Thà anh chưa từng nói yêu em, em sẽ không để chuyện tình mình diễn ra đâu. Nhưng, anh đã nói yêu em mà, nói yêu mà làm trái tim em đau đến vậy sao?

Em biết chứ, đàn ông cũng có lúc yếu đuối, nhưng vai em đây, em vẫn chờ anh sau cánh cửa ấy, vậy sao anh không thử dựa vào vai em mà khóc thỏa thích. Rồi sau đấy thì đứng dậy, làm chỗ dựa cho em, làm bờ vai vững chãi che chở lấy em. Em đã mất mập rồi, giờ anh muốn em phải mất luôn anh hay sao? Người mà em chọn, người mà em dành tất cả sự tin tưởng đâu thể mãi yếu đuối như thế.

“Anh không muốn gặp em”, lời nói ấy như cứa vào tim em vậy, em làm gì sai, sau mọi chuyện đang xảy ra giũa chúng ta, em có lỗi gì sai? Em đã tự dằn vặt mình hàng lần như thế, vẫn là vì một câu yêu từ miệng anh mà em sẵn lòng chờ đợi, chờ đợi một lời xin lỗi, chờ đợi một câu nói xoa dịu bao tổn thương những ngày qua.

Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.Đừng làm tổn thương em nữa nghe anh!

Serena Võ – Dear.vn

The post Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế… appeared first on Dear Diary.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con


Tôi vốn là một chàng trai mà người ta vẫn thường xếp vào thể loại hư hỏng của xã hội. Học hết 12 thì nghỉ, đi làm công cho người ta, hút thuốc, thích nhậu nhẹt, nhưng có bề ngoài chau chuốt ưa nhìn nên vẫn có nhiều cô “xin đổ”. Tôi tình cờ gặp em trong một lần đi học ké lớp tại chức của thằng bạn, em nhan sắc bình thường, con nhà gia giáo có học thức và đặc biệt rất hiền lành.

Em chủ động làm quen tôi bằng cách giả vờ nhầm số, tôi cũng thừa biết nhưng vẫn qua lại nhắn tin với em. Em thuộc dạng dưới mức tiêu chuẩn bạn gái của tôi, hơi tròn người, mộc mạc không bao giờ trang điểm, tôi đã từng nghĩ chỉ đùa ghẹo em cho vui vì em tầm thường quá, chẳng bằng một góc các cô gái nóng bỏng nồng nhiệt vây quanh tôi hàng ngày.

Ông trời rất biết bù đắp cho em những thứ khác, em khá thông minh và giỏi nắm bắt cảm xúc. Chỉ nhắn tin chuyện trò với em vài lần, gặp mặt thêm hai lần, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu nhen nhóm dành cho em một tình cảm kì lạ. Tôi luôn muốn nói chuyện với em mọi lúc mọi nơi, muốn nghe giọng em và cách em thường pha trò khiến tôi cười không ngớt.

Lần đầu gặp tôi nghĩ em kiêu kì bao nhiêu, thì dần dần tôi lại càng muốn gần gũi em bấy nhiêu. Từ một người chỉ muốn trêu em cho vui, tôi dần chuyển sang chủ động gạ gẫm em hơn, tôi rất tự tin và vẫn nghĩ em đã thích tôi rồi!

Thế nhưng vào cái ngày tôi quyết định hỏi em làm bạn gái, em lại thản nhiên từ chối tôi và bảo muốn suy nghĩ lại. Tôi sốc thật sự, bao nhiêu bản lĩnh đàn ông trong tôi bay biến hết, tôi chưa bao giờ thất bại trước bất cứ cô gái nào, huống chi với một người bình thường như em.

Bạn bè tôi chê em kém nhan sắc, bù lại tính tình dễ thương và hòa đồng. Phải nói thêm rằng gia đình em rất giàu có, ngược lại với gia cảnh khó khăn của tôi, nhưng em không bao giờ tỏ thái độ coi thường mà còn rất ý nhị tinh tế. Và tôi đã trở nên yêu em cuồng say mãnh liệt từ lúc nào không biết!

Quen nhau hơn một năm, dù chưa từng chấp nhận làm bạn gái tôi, em vẫn đồng ý quan hệ với tôi và tôi biết được em không còn trong trắng. Hôm đó em đã khóc rất nhiều, hỏi tôi có bất ngờ và khinh rẻ em không? Thú thật tôi đã từng quan hệ với bao nhiêu cô gái, chuyện trinh tiết với tôi không quan trọng, nhưng tôi bất ngờ vì em vốn là một người gia giáo.

Rồi em kể em đã trao lần đầu cho bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng em, yêu em nhưng em lại không có tình cảm, em chỉ muốn trả nợ ân tình mà bạn ấy dành cho. Vì điều đó em không dám gần gũi tôi, người em yêu. Biết được tình cảm em dành cho tôi, trong lòng tôi cảm thấy vui sướng tột cùng hơn cả chinh phục được ngàn cô gái khác!

Tôi cố gắng thay đổi bản thân, bớt nhậu nhẹt, bỏ thuốc lá và chăm chỉ làm ăn để xứng đáng với em hơn. Em cũng thường giúp đỡ tôi nhiều về tiền bạc. Tôi vẫn thầm mong sau này có thể đáp trả lại ân tình của em một cách vinh quang nhất, tôi yêu em vô cùng.

Rồi biến cố xảy đến khi trong một lần sơ suất, em đã mang bầu. Lần ấy vì đã dùng thuốc tránh thai khẩn cấp trước đó nên tôi không mua thêm cho em dùng nữa. Ngày em thông báo tin đó với tôi, cái thai đã được gần 6 tuần.

Tôi vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng nhưng rất thương em. Gia đình em sẽ không đời nào chấp nhận một chàng rể thấp kém như tôi cùng việc ăn cơm trước kẻng ấy. Dù vậy, tôi vẫn quyết định hỏi cưới em làm vợ, hứa sẽ chăm sóc và bao bọc cho em suốt đời.

Nhưng người con gái tôi yêu lại một lần nữa làm cho tôi ngỡ ngàng. Em cương quyết nói không và bảo sẽ bỏ thai cũng như đoạn tuyệt mối quan hệ này.

Em không cho tôi gặp mặt, tôi đã cầu xin em đừng bỏ con. Nhưng em dường như biến thành một con người khác, lạnh lùng, vô cảm. Em bảo em sợ gia đình em không chấp nhận, sợ dị nghị và điều tiếng xã hội.

Sự đời nghiệt ngã, một thằng đàn ông như tôi lỡ làm bạn gái có bầu lại phải là người đòi cưới, còn em thì chọn cách phá thai để bảo toàn danh tiếng.

Vì quá yêu em, tôi đành chấp nhận để em bỏ con. Nhưng lại một lần nữa em khiến tôi van xin khổ sở khi không đồng ý để tôi đưa đến bệnh viện. Em bảo sẽ đi với bạn của mình, em cương quyết tránh mặt tôi. Sau đó tôi tình cờ biết được, người đưa em đi phá thai chính là anh bạn thanh mai trúc mã của em chứ không phải ai khác, tôi đã thất vọng vô cùng.

Sau khi phá thai, sức khỏe của em dần ổn định. Lúc này em không tránh mặt tôi nữa mà cởi mở với tôi hơn. Nhưng em nói chúng tôi chỉ là bạn bè vì khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn. Mỗi lần thấy tôi là em sẽ nhớ đến một sinh linh mà em đã từ bỏ.

Một thời gian ngắn sau thì em thông báo cho tôi biết rằng em sắp sửa lấy chồng. Chồng của em không phải ai khác, chính là anh bạn thanh mai trúc mã, cũng chính là người đàn ông đầu tiên của em.

Tôi hẹn gặp người yêu cũ lần cuối trước khi em trở thành vợ của kẻ khác, miễn cưỡng em đồng ý. Tôi và em nói chuyện với nhau được hơn mười phút thì chồng sắp cưới của em điện thoại tìm em. Khi anh ta đến, không hiểu hai người nói với nhau những gì mà anh ta mắng chửi em rất thậm tệ rồi bỏ đi trước.

Hôm ấy trời mưa rất to, nhìn em đứng dưới cơn mưa bật khóc, tôi thật lòng không chịu được. Người con gái luôn kiêu hãnh và khiến tôi cảm phục bỗng trở nên yếu đuối lạ lùng trước mặt gã đàn ông ấy. Thì ra đây chính là lí do người yêu cũ chia tay tôi, hóa ra em chỉ lạnh lùng trước tôi, còn trước mặt gã đàn ông đó thì em lại yếu đuối và nhỏ bé đến vậy.

Thấy anh ta đối xử với em như vậy, tôi đã gọi điện cho em và nói với em rằng, tôi sẽ đưa em đi thật xa, chỉ cần em chọn tôi. Nhưng, người yêu cũ đã phũ phàng từ chối tôi, em nói em chọn anh ta…

Tôi đã rất đau đớn và phải quyết tâm mới có thể quay lưng bỏ đi, tôi đã khóc rất nhiều. Người con gái tôi yêu nhất lại phụ bạc tôi. Người con gái đã từng hi sinh vì tôi, nhịn ăn nhịn mặc để lo cho tôi khi tôi mất việc, khi tôi ốm đau, người mà tôi đã luôn nghĩ sẽ lấy về làm vợ… Tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ, hệt như cái cách mà em bước vào đời tôi vậy, không thể nào lường trước.

Kể từ hôm ấy, mọi tin nhắn cuộc gọi của tôi, người yêu cũ đều không hồi âm lại. Tôi không còn tha thiết sự tán tỉnh của bất kì cô gái nào, không còn muốn làm việc gì. Đâu đâu trong mắt tôi cũng hiện hình bóng em.

Tôi vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em, rồi em làm đám cưới, em có bầu. Lần ấy, biết được chồng em đi công tác xa, tôi đã tìm đến nhà và đứng bên ngoài rất lâu. Em mang thai nên xanh xao thấy rõ, thú thật, tôi rất ghen tị xen lẫn thù hằn với anh ta. Em sẽ sinh con cho anh ta, còn con của chúng tôi thì sẽ không bao giờ được chào đời.

Em vẫn nhắc lại với tôi rằng tình cảm giữa chúng tôi đã hết, tôi hãy tìm một ai khác để yêu, một cô gái xinh đẹp hơn, nóng bỏng hơn. Nhưng người yêu cũ đâu biết rằng tôi chỉ muốn một người vợ như em, hiền lành, dịu dàng. Em không có nhan sắc nhưng em biết cách làm người khác cảm thấy ấm áp.

Cho đến ngày hôm nay nghĩ về khoảng thời gian có em trong đời, tôi vẫn biết lòng mình còn yêu em rất nhiều. Ngày con gái em tròn 3 tuổi, tôi đánh liều gọi điện chúc mừng, không ngờ em lại nghe máy.

Rồi tôi vô tình phát hiện ra em và chồng đã ly thân một thời gian, con gái em cũng gửi người khác nuôi, có lẽ trong điện thoại, em không còn sôi nổi như trước và cách nói chuyện cũng có phần e dè.

Tôi đã đến ngõ nơi em sống để theo dõi cuộc sống của em hàng ngày. Nhìn em, một lần nữa, tôi lại muốn chinh phục em lại từ đầu, muốn lo lắng cho em, chăm sóc cho cả con bé có đôi mắt giống em y hệt, một đôi mắt buồn và luôn chực khóc.

Em không đón nhận cũng không từ chối tôi. Nhưng em chỉ đồng ý nhắn tin gọi điện chứ không chịu gặp mặt. Qua điện thoại, em không bao giờ nói về cuộc sống hiện tại của em cũng như về cuộc hôn nhân đã tan vỡ.

Tôi cảm nhận em vẫn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Còn tôi, khi đứng trước em, lúc nào cũng hồi hộp bần thần như chàng trai mới biết tương tư. Liệu tôi có nên theo đuổi em một lần nữa không hả mọi người? Hay để tất cả chôn vùi thành quá khứ?

Giấu tên – Dear.vn

The post Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con appeared first on Dear Diary.

Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh


Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh.

Trời đã lạnh bao nhiêu lâu rồi em cũng không thể đếm được nữa. Mùa đông lê thê phủ trùm những con phố dài với những cơn gió lạnh cắt cứa vào da thịt. Bầu trời phủ một màu xám xịt buồn bã. Những cành cây khô cong, khẳng khiu vươn lên trong không gian. Trên đường dường như ai ai cũng vội vã đi thật nhanh để trở về nhà.

 

Trên những con phố đã qua em nhớ về anh, nhớ về những ngày nắng đẹp khi anh ở đây. Em nhớ lúc chúng ta tay trong tay dạo bước trên những con phố nhộn nhịp. Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh. Em không thích cái lạnh ủ ê kéo dài những nỗi nhớ của em.

Em đã nói với bản thân là sẽ không bao giờ được buồn nữa. Em cố gắng tìm cách khiến mình vui nhất. Mặc dù có quá nhiều áp lực mà em cảm thấy mình phải làm. Hôm nay có người nói với em rằng em giống như một cái cây cần thời gian để trưởng thành, không thể tự ép buộc bản thân được. Nhưng em không thể để mình được cảm thấy dễ chịu trong những sự ấm êm này. Em sẽ phải cố gắng nhiều hơn. Vì em biết một ngày nào đó em sẽ hoàn thành hết tất thảy những điều em mơ ước.

 

Em yêu anh rất nhiều anh biết không. Cảm tưởng như những đợt sóng thương yêu cứ cuộn trào trong lòng em, bùng cháy và khao khát. Nghĩ về anh trái tim em không khỏi rộn ràng. Nó chẳng chịu nghe lời em nữa, cứ đong đầy hình bóng anh. Nhưng dù bao nhiêu yêu thương thì em vẫn cần một sự an toàn nhất định. Hãy hứa với em rằng em sẽ được an toàn trong vòng tay anh nhé. Hãy yêu em thật dịu dàng và nồng nàn. Hãy đến bên em khi em cô đơn giữa những đêm tối nặng nề. Hãy ôm em trong tay khi ở gần bên em. Hãy tặng em những nụ hôn ngọt ngào mỗi sáng.

Em cũng thương anh, thương anh nhiều vô kể. Nhưng anh giống như một người đàn ông trưởng thành vững chãi ổn định và cân bằng đến mức em không hiểu liệu mình có thể làm gì để khiến anh hạnh phúc không? Lúc nào em cũng muốn anh hạnh phúc. Em muốn hiểu về anh nhiều hơn nếu anh cho phép. Ở một phần sâu tận nào đó em chưa thể chạm nổi vào anh, chưa thể nắm bắt được những xúc cảm trong ánh mắt anh. Thật khó để đoán biết được anh đang nghĩ gì. Nhưng dẫu sao thì em cũng luôn yêu anh bất kể mọi thứ.

Lê Ánh – Dear.vn

The post Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh appeared first on Dear Diary.

Khi họ không còn yêu bạn nữa… đừng vì họ mà thay đổi chính mình


Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Gần đây, tôi đọc được trang thái chia sẻ về câu chuyện chia tay tình yêu của chính mình, trên trang facebook cá nhân của nữ ca sĩ Văn Mai Hương. Người ta hầu như đều tiếc nuối cho mối tình đẹp đẽ và bình lặng đã qua của cô. Người ta cũng đồng cảm sâu sắc và gửi đến cô lời chúc mạnh mẽ, chúc cô tiếp tục tỏa sáng khi lựa chọn ca hát thay vì lựa chọn lui về phía sau một người đàn ông và cất bớt những lấp lánh hào quang trên con đường nghệ thuật. Còn tôi, tôi thấy chua xót vì: tại sao con gái khi yêu lại phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế?

Tại sao đàn ông lại luôn yêu cầu hoặc đòi hỏi bạn gái mình phải bớt xinh đẹp đi, bớt giỏi giang đi, bớt năng động và toàn diện đi, chỉ vì anh ta sợ sẽ mất cô ấy vào tay người đàn ông khác? Đó không thật sự là tình yêu, mà đó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ đang len lỏi và thành hình trong trái tim người đàn ông đó mà thôi.

Anh ta nhân danh chúng là tình yêu, chẳng qua là để thần thánh tình yêu của chính mình và vùi dập người con gái mình yêu xuống ở một cấp bậc thấp hơn, để anh ta thấy mình được an toàn hơn. Nếu là một người đàn ông có thực tài và có đủ bản lĩnh, có đủ thương yêu để người con gái cảm thấy an toàn, muốn nương náu trong bờ vai anh ta mãi mãi, tôi chắc chắn là anh ta sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ cô ấy với giấc mơ của mình.

Tình yêu là quan trọng, nhưng tình yêu không phải là tất cả cuộc đời của một ai. Chúng ta khao khát tìm thấy tình yêu chính là khao khát tìm được một người thấu hiểu mìnhh, trân trọng mình, từ cả những điều tốt đẹp lẫn xấu xa. Chúng ta biết rõ mình không hoàn hảo, nên mới cần lắm sự bao dung từ ai đó – người mà ta sẽ yêu. Chứ tình yêu không đơn thuần chỉ là những lần chạm tay, những bờ môi hôn, những lời ngọt ngào và những đón đưa sớm sớm chiều chiều.

Ngoài tình yêu, chúng ta còn sống và cống hiến với công việc, có những khoảng không gian vui vẻ hàn huyên bên bạn bè và gia đình. Sao có thể vì người yêu không thích mà dập tắt lửa đam mê? Để rồi nếu một ngày nào đó anh ta tiếp tục không thích bạn dành thời gian cho gia đình và bè bạn, bạn sẽ tự cô lập mình trong duy nhất vòng tay của một người?

Có thể những phút ban đầu, người ta vẫn tin rằng đó là tình yêu và người mình yêu vì thực sự yêu thương mình nên mới mong cầu những điều tốt đẹp hơn sẽ đến. Nhưng qua thời gian, khi mọi thứ là sai trái, người trong cuộc sẽ cảm giác rất rõ chuyện tình này đã bắt đầu có những điều sai lầm. Và người chúng ta yêu khi ấy, chính là đã sai người.

Hãy yêu người luôn ủng hộ giấc mơ của bạn, lắng nghe bạn và cổ vũ động viên bạn dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa. Đừng yêu người muốn bạn phải từ bỏ ước mơ của mình, lui về phía sau trong sự bảo bọc và che chở quá mức. Bởi đến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng khác nào cây tầm gửi nương nhờ nơi thân gỗ. Và chúng ta sinh ra trên đời là để tỏa sáng, chứ không phải sắm vai một kẻ nương nhờ và bảo bọc yêu thương bởi ai.

Hãy yêu người biết những nhọc nhằn sớm hôm của bạn mà đau xót thay cho bạn, sẽ vì bạn mà chấp nhận nhún nhường. Chứ đừng yêu người chỉ luôn miệng nói rằng yêu bạn nhưng luôn đổ vấy tội lỗi lên đầu bạn, trách cứ bạn và la rầy bạn mọi lúc. Bởi dến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng tình yêu đó khiến bạn trở nên tệ hại và thảm thương hơn, khi lòng tự trọng và sự tự tôn trong bạn tụt dốc đến thảm hại.

Hãy yêu người kiên nhẫn với bạn, muốn cùng bạn nhìn chung về một hướng, muốn cùng bạn nỗ lực cố gắng cho tương lai và sẽ níu tay giữ bạn lại vì người ấy cần có bạn trong đời. Đừng yêu người mải miết đi riêng về một hướng và bắt bạn phải theo sau, muốn bạn phải dẹp bỏ những cái tôi cá nhân của mình để đi theo tình yêu của người ấy. Bởi sau cùng, bạn cũng sẽ mệt nhoài mà dừng bước, bạn sẽ tức tưởi tủi thân vì yêu mà vẫn thấy cô đơn.

Con gái khi yêu một ai đó thường sẵn sàng hy sinh rất nhiều thứ, có những khi không toan tính giữ lại gì cho riêng mình. Là bởi cô ấy mong cầu chuyện tình yêu sẽ có một kết thúc viên mãn, và người đàn ông cô ấy chọn là người đàn ông cuối cùng mà cô ấy muốn gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng cũng vì lẽ đó, mà khi chuyện tình đi đến hồi kết không đẹp như mong muốn, các cô gái cũng thường thấy mình chênh chao, trống rỗng. Như thể vốn liếng trong chiếc thẻ tiết kiệm bỗng dưng bị rút cạn kiệt chỉ sau một đêm. Mọi niềm yêu thương, hy vọng, mong chờ, đều vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì có thể đến một ngày, khi họ không còn yêu thương bạn nữa, bạn sẽ trở thành lữ khách cô đơn vô định không có nổi một điểm dừng chân trong đời. Nếu có thể, hãy là một cô gái yêu chân thành nhưng tỉnh táo. Để giữ vững đôi chân mình trên con đường mình muốn đi. Chí ít thì nếu ai đó thay lòng đổi dạ, bạn cũng sẽ không thấy mình trở nên quá thảm bại và mất trắng chỉ sau một đêm duy nhất. Bởi bạn còn điểm tựa là công việc mà bạn yêu, gia đình và bạn bè mà bạn có!

Keng – Dear.vn

The post Khi họ không còn yêu bạn nữa… đừng vì họ mà thay đổi chính mình appeared first on Dear Diary.

Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi?


Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Gần đây, tôi đọc được trang thái chia sẻ về câu chuyện chia tay tình yêu của chính mình, trên trang facebook cá nhân của nữ ca sĩ Văn Mai Hương. Người ta hầu như đều tiếc nuối cho mối tình đẹp đẽ và bình lặng đã qua của cô. Người ta cũng đồng cảm sâu sắc và gửi đến cô lời chúc mạnh mẽ, chúc cô tiếp tục tỏa sáng khi lựa chọn ca hát thay vì lựa chọn lui về phía sau một người đàn ông và cất bớt những lấp lánh hào quang trên con đường nghệ thuật. Còn tôi, tôi thấy chua xót vì: tại sao con gái khi yêu lại phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế?

Tại sao đàn ông lại luôn yêu cầu hoặc đòi hỏi bạn gái mình phải bớt xinh đẹp đi, bớt giỏi giang đi, bớt năng động và toàn diện đi, chỉ vì anh ta sợ sẽ mất cô ấy vào tay người đàn ông khác? Đó không thật sự là tình yêu, mà đó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ đang len lỏi và thành hình trong trái tim người đàn ông đó mà thôi.

Anh ta nhân danh chúng là tình yêu, chẳng qua là để thần thánh tình yêu của chính mình và vùi dập người con gái mình yêu xuống ở một cấp bậc thấp hơn, để anh ta thấy mình được an toàn hơn. Nếu là một người đàn ông có thực tài và có đủ bản lĩnh, có đủ thương yêu để người con gái cảm thấy an toàn, muốn nương náu trong bờ vai anh ta mãi mãi, tôi chắc chắn là anh ta sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ cô ấy với giấc mơ của mình.

Tình yêu là quan trọng, nhưng tình yêu không phải là tất cả cuộc đời của một ai. Chúng ta khao khát tìm thấy tình yêu chính là khao khát tìm được một người thấu hiểu mìnhh, trân trọng mình, từ cả những điều tốt đẹp lẫn xấu xa. Chúng ta biết rõ mình không hoàn hảo, nên mới cần lắm sự bao dung từ ai đó – người mà ta sẽ yêu. Chứ tình yêu không đơn thuần chỉ là những lần chạm tay, những bờ môi hôn, những lời ngọt ngào và những đón đưa sớm sớm chiều chiều.

Ngoài tình yêu, chúng ta còn sống và cống hiến với công việc, có những khoảng không gian vui vẻ hàn huyên bên bạn bè và gia đình. Sao có thể vì người yêu không thích mà dập tắt lửa đam mê? Để rồi nếu một ngày nào đó anh ta tiếp tục không thích bạn dành thời gian cho gia đình và bè bạn, bạn sẽ tự cô lập mình trong duy nhất vòng tay của một người?

Có thể những phút ban đầu, người ta vẫn tin rằng đó là tình yêu và người mình yêu vì thực sự yêu thương mình nên mới mong cầu những điều tốt đẹp hơn sẽ đến. Nhưng qua thời gian, khi mọi thứ là sai trái, người trong cuộc sẽ cảm giác rất rõ chuyện tình này đã bắt đầu có những điều sai lầm. Và người chúng ta yêu khi ấy, chính là đã sai người.

Hãy yêu người luôn ủng hộ giấc mơ của bạn, lắng nghe bạn và cổ vũ động viên bạn dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa. Đừng yêu người muốn bạn phải từ bỏ ước mơ của mình, lui về phía sau trong sự bảo bọc và che chở quá mức. Bởi đến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng khác nào cây tầm gửi nương nhờ nơi thân gỗ. Và chúng ta sinh ra trên đời là để tỏa sáng, chứ không phải sắm vai một kẻ nương nhờ và bảo bọc yêu thương bởi ai.

Hãy yêu người biết những nhọc nhằn sớm hôm của bạn mà đau xót thay cho bạn, sẽ vì bạn mà chấp nhận nhún nhường. Chứ đừng yêu người chỉ luôn miệng nói rằng yêu bạn nhưng luôn đổ vấy tội lỗi lên đầu bạn, trách cứ bạn và la rầy bạn mọi lúc. Bởi dến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng tình yêu đó khiến bạn trở nên tệ hại và thảm thương hơn, khi lòng tự trọng và sự tự tôn trong bạn tụt dốc đến thảm hại.

Hãy yêu người kiên nhẫn với bạn, muốn cùng bạn nhìn chung về một hướng, muốn cùng bạn nỗ lực cố gắng cho tương lai và sẽ níu tay giữ bạn lại vì người ấy cần có bạn trong đời. Đừng yêu người mải miết đi riêng về một hướng và bắt bạn phải theo sau, muốn bạn phải dẹp bỏ những cái tôi cá nhân của mình để đi theo tình yêu của người ấy. Bởi sau cùng, bạn cũng sẽ mệt nhoài mà dừng bước, bạn sẽ tức tưởi tủi thân vì yêu mà vẫn thấy cô đơn.

Con gái khi yêu một ai đó thường sẵn sàng hy sinh rất nhiều thứ, có những khi không toan tính giữ lại gì cho riêng mình. Là bởi cô ấy mong cầu chuyện tình yêu sẽ có một kết thúc viên mãn, và người đàn ông cô ấy chọn là người đàn ông cuối cùng mà cô ấy muốn gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng cũng vì lẽ đó, mà khi chuyện tình đi đến hồi kết không đẹp như mong muốn, các cô gái cũng thường thấy mình chênh chao, trống rỗng. Như thể vốn liếng trong chiếc thẻ tiết kiệm bỗng dưng bị rút cạn kiệt chỉ sau một đêm. Mọi niềm yêu thương, hy vọng, mong chờ, đều vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì có thể đến một ngày, khi họ không còn yêu thương bạn nữa, bạn sẽ trở thành lữ khách cô đơn vô định không có nổi một điểm dừng chân trong đời. Nếu có thể, hãy là một cô gái yêu chân thành nhưng tỉnh táo. Để giữ vững đôi chân mình trên con đường mình muốn đi. Chí ít thì nếu ai đó thay lòng đổi dạ, bạn cũng sẽ không thấy mình trở nên quá thảm bại và mất trắng chỉ sau một đêm duy nhất. Bởi bạn còn điểm tựa là công việc mà bạn yêu, gia đình và bạn bè mà bạn có!

Keng – Dear.vn

The post Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi? appeared first on Dear Diary.

Đừng vì yếu lòng mà nhẩy vào mối quan hệ không tên


Sai lầm lớn nhất của phụ nữ chính là sau khi chia tay với người đàn ông mà mình yêu thương, vì một phút yếu lòng nào đó ,lại nông nổi quay trở lại ,để rồi sau đó tiếp tục chia tay với cùng một lý do đã cũ, khiến cho trái tim đàn bà càng cảm thấy nhàu nhĩ và đau đớn nhiều hơn.

Phụ nữ à!

Nếu bản thân đã cảm thấy mỏi mệt, sao phải ngại đau mà không chịu buông tay nhau ra? Nếu trong lòng đã cảm thấy quá chán chường, hãy tự hỏi,liệu khi quay về ,tình yêu ấy có còn nguyên vẹn như ngày xưa?

Yêu đương vốn dĩ là một trò chơi đòi hỏi sự nhiệt thành từ cả hai phía, chứ chẳng phải chỉ một đứa miệt mài thắp lửa,còn đứa kia liên tục tạt nước lạnh.

Đời còn dài lắm cô gái ơi, và những điều tốt đẹp nhất vẫn luôn luôn chờ đợi chúng ta ở phía trước. Chúng ta sẽ không thể nào biết được bầu trời đẹp và trong đến mức nào, nếu không chấp nhận chịu lạnh để băng mình ngang qua những cơn mưa.

Và cuối cùng, cho dẫu có thế nào đi chăng nữa ,thì em cũng hãy mỉm cười mà chúc phúc cho cái người đã vừa ra đi khỏi cuộc đời của mình, bởi vì họ đã từng đem đến cho chúng ta rất nhiều kỷ niệm đẹp.

Họ có thể tốt, có thể không. Nhưng chắc chắc một điều là giờ đây ,họ đã trở thành người cũ. Còn phụ nữ, chúng ta xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp còn nhiều hơn thế này.

Bởi vì phụ nữ sinh ra không phải để chịu đựng đau khổ, mà chúng ta sinh ra để được nhận lãnh yêu thương!

Vân Trang – Dear.vn

The post Đừng vì yếu lòng mà nhẩy vào mối quan hệ không tên appeared first on Dear Diary.

Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp


Tôi từng đọc ở đâu đó câu chuyện thế này:

“Một cô gái đến gặp một nhà sư và nói:

– Con muốn chấm dứt với người ấy, con muốn quên đi tất cả, con muốn buông bỏ mọi thứ… nhưng thầy ơi sao con không thể làm được.

Nhà sư đưa cho cô gái một ly nước, rồi lặng lẽ đổ nước nóng vào, cho tới khi nước trong ly đầy, tràn ra làm bỏng tay cô gái. Cô gái vội buông ngay chiếc ly. Nhà sư dừng lại, nhìn cô gái, trả lời:

– Biết đau rồi tự khắc con sẽ buông tay.”

Đến đây lại nghĩ tới những mối tình duyên dang dở trong đời người, nghĩ tới những kẻ si mê trong tình yêu và cả những mâu thuẫn giằng xé họ mang nặng hết thảy tâm can mình.

Người ta thường ví một mối quan hệ như một cán cân, nếu muốn được duy trì thì phải luôn giữ được thế cân bằng, còn thứ được đặt trên bàn cân là tình cảm. Vậy nên, chỉ cần một bên đặt tâm tình của mình nhiều hơn một chút, thế cân bằng ngay lập tức bị phá vỡ, một kẻ bỗng được đẩy lên cao, một kẻ bị trượt dài xuống dưới. Nghịch lý ở chỗ kẻ trên cao hiểu ra vị trí của mình nên nhàn rỗi tận hưởng, người phía dưới lo lắng lại cố gắng đặt nhiều tâm tư hơn, ngờ đâu càng thêm vào, càng thấy mình xuống thấp, càng bận lòng càng thấy kết quả bi thương.

Bất kể ai trong chúng ta nếu là người ngoài cuộc nhìn vào, chắc hẳn sẽ nhìn ra được mọi thứ đã sai ở đâu và nên làm thế nào mới đúng. Đáng ra kẻ ở trên cao mới là người cần đặt nhiều tình cảm hơn vào phía cân của mình để san sẻ gánh nặng với đối phương, cùng tìm về thế cân bằng nên có. Thế nhưng, hoặc là họ vốn vô tâm, hoặc là họ được yêu thương quá nhiều nên thành ra tự phụ mà quên bận lòng. Kết cục chỉ còn một người ở lại, cố gắng níu kéo cuộc tình đã chết yểu tự bao giờ.

Em tôi đã thích một người đến si mê, đến mức em mạnh dạn bước vào thế giới của người ta, hét lên để cả thế giới ấy biết rằng em thích nó và muốn trở thành một phần của nó. Người ta càng né tránh, em càng kiên trì, càng cố chấp hơn. Em nói rằng sẽ hối tiếc biết bao nếu để người đi mất. Đến một ngày, người ta thấy tội em mà gật đầu nói rằng hãy thử xem sao. Khi đó, em vỡ òa trong hạnh phúc vì có được người. Để rồi những ngày tháng về sau, tôi thấy em mòn mỏi chờ đợi những quan tâm từ người, thấy em khóc trong bao tủi hờn khi nghĩ tới người và nhói lòng thấy em chẳng còn là chính em nữa… Chỉ muốn bước tới mà nói với em, rằng em có nghĩ đây chính là tình yêu?

Em có nhận ra hay không mối quan hệ này ngay từ đầu đến cuối vẫn chỉ là mình em bước vào, người kia căn bản vẫn luôn đứng ngoài vạch biên. Em trách người vô tâm nhưng em biết không, thật ra trong câu chuyện này trước, sau vẫn chỉ có mình em và cuộc tình đơn phương của mình!

Và rồi sau cùng thì, tất cả ai trong chúng ta khi rơi vào tình cảnh ấy cũng đến lúc hiểu ra rằng chúng ta là người bắt đầu thì cũng chính chúng ta là kẻ phải kết thúc. Có những người dứt khoát buông bỏ, có những người lại như cô gái kia tuyệt vọng khẩn cầu tìm lối thoát, nhưng dẫu là ai chăng nữa thì lý do buông tay chỉ một: họ yêu thật tâm và vì thế họ đã biết đau.

Bạn thân mến, chỉ biết nói rằng tôi thật lấy làm tiếc và cảm thông khi bạn phải trải qua những khoảng thời gian như vậy, nhưng bạn biết đấy, người vô tâm được ví như ngọn gió trời, chạy theo cơn gió quả thực rất mệt, vậy nhưng nếu cơn gió đã phải lòng bạn, tự khắc sẽ đưa bạn đi theo. Không phải chúng ta yêu những người vô tâm, chỉ là, thật buồn vì đó đã không là tình yêu!

Lê Khanh – Dear.vn

The post Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp appeared first on Dear Diary.

Giá như hồi đó bớt vô tâm, thì có lẽ đã không đánh mất nhau mãi mãi


Người yêu cũ của anh bạn tôi đi lấy chồng, sau nửa năm chia tay anh. Anh là mối tình đầu dài 5 năm của cô ấy. Tình yêu của hai người luôn rất bình yên, cho đến khi anh ra trường. Anh bị cuốn theo những vòng quay mới: những mối quan hệ mới, những đối tác, những chuyến đi công tác dài ngày. Mỗi khi anh bận làm việc, cô gọi hỏi thăm, anh đều cảm thấy phiền phức: “Sao em gọi nhiều thế? Anh bận lắm!”.

Cuối tuần cô bảo anh qua chở cô đi mua đồ, anh uể oải: “Cả tuần anh đi làm mệt rồi, cuối tuần em cho anh ngủ được không?”. Những lần gặp nhau cứ thế thưa dần, anh thì cứ vô tâm, cô thì sợ phiền anh nên chẳng dám gọi nhiều. Và anh luôn nghĩ, dù anh có đi bao lâu, bận rộn đến nỗi quên cả cô, thì cô cũng sẽ ở đó đợi anh, cam chịu và nhẫn nại. Thế rồi một ngày, cô ấy chia tay anh. Anh vẫn nghĩ cô chỉ giận dỗi vài bữa là xong, cho đến 1 tuần, 2 tuần, anh không thấy cuộc gọi nhỡ từ cô, không thấy những tin nhắn quan tâm từ cô, anh cuống cuồng đi tìm cô, anh xin cô tha thứ. Nhưng cô ấy bảo, cô ấy không muốn là cái bóng cứ mãi đợi anh mỏi mòn nữa.

Mỗi khi nhắc đến cô ấy, anh cười buồn bảo: “Giá như hồi đó anh bớt vô tâm, anh dành thời gian lắng nghe cô ấy, thì có lẽ anh đã không mất đi cô gái mà bao năm nay anh vẫn chưa thể quên. Cuộc gọi cuối cùng cô ấy gọi hỏi han anh, anh cũng thờ ơ chẳng buồn nghe máy”.

Bố mẹ bạn tôi chia tay nhau khi bạn tôi mới học lớp 5. Bạn kể, buổi sáng hôm đó, mẹ vẫn dậy đưa bạn đi học, mua đồ ăn sáng cho bạn vào lớp và dặn dò những câu hàng ngày mẹ vẫn dặn. Nhưng đến lúc chiều về, khi bạn bước vào nhà, đã chẳng thấy mẹ đâu nữa. Hồi ấy khi vẫn còn là đứa trẻ con, bạn vẫn tin lời bố nói hôm ấy, “Mẹ đi công tác mấy hôm, con ở nhà ngoan với bố vài hôm mẹ về”. Nhưng rồi, đến tận bây giờ, bạn cũng chưa một lần gặp lại mẹ.

Bạn tôi bảo, trong trí nhớ nhạt nhoà của bạn, buổi sáng hôm đó, mẹ thả tóc dài, vận chiếc váy hoa nâu yêu thích của mẹ. Mỗi lần nhắc lại chuyện này, bạn đều trầm tư bảo: “Giá như hồi đó lớn hơn chút nữa, để ý hơn chút nữa, thì đã nhớ được rõ nét mặt mẹ hôm đó ra sao, mẹ đã cười với bạn như thế nào…”

Hôm tiễn tôi ra sân bay, bạn ấy hôn nhẹ lên trán tôi. Tôi chạy ùa vào phòng check-in, chỉ kịp ngoảnh đầu lại vẫy vẫy tay chào bạn ấy. Chúng tôi bắt đầu hành trình yêu xa; quả thực với suy nghĩ non nớt của tôi khi ấy, tôi vẫn nghĩ, “đây là người đàn ông sẽ luôn đợi tôi, dù tôi có xa bạn ấy vài tiếng bay hay cả nửa vòng trái đất đi chăng nữa”. Nhưng tôi đã nhầm, bạn ấy chẳng đợi được tôi, cái hôn trán đó, là nụ hôn cuối cùng của chúng tôi. Để rồi, sau khi chia tay rất lâu, tôi vẫn thấy tiếc, giá như tôi biết đó là cái hôn tạm biệt cuối cùng của chúng tôi, có lẽ tôi sẽ hôn bạn ấy lâu hơn một chút, nhìn cái dáng cao cao gầy gầy ấy lâu hơn một chút.

Vô tình lướt instagram, tôi đọc được một câu nói cứ làm tôi suy nghĩ vẩn vơ mãi: “Cause you never think that the last time is the last time. You think there will be more. You think you have forever, but you don’t.” (Vì chúng ta không bao giờ nghĩ lần cuối cùng sẽ là lần cuối cùng. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ có nhiều hơn nữa. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng không phải như vậy).

Quả đúng vậy, điều đáng tiếc nhất của những lần cuối cùng đó là, khi nó xảy ra, chúng ta đều không hay biết đó là lần cuối cùng. Nghe thật xót xa, vì nếu chúng ta biết, chúng ta sẽ dành thêm thời gian ở bên cạnh người ta yêu, sẽ ngắm nhìn kỹ gương mặt thân thuộc ấy, ôm họ và nói với họ rằng: “Chúng ta yêu họ rất nhiều”. Nhưng tất cả những điều “giá như” ấy, chúng ta đều không làm được. Thời gian thì chẳng thể quay trở lại, người ta thương thì cũng đã rời xa ta, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ôm những tiếc nuối, trách móc chính bản thân mình và dằn vặt mình bởi những câu hỏi “tại sao”.

Đã bao giờ bạn tự hỏi, thay vì để sau này khỏi tiếc nuối, chúng ta hãy dành thời gian yêu lấy hiện tại. Ngắm nhìn người thân yêu của mình lâu hơn một chút, dành thời gian trò chuyện với ba mẹ, mỗi ngày đều nói những lời ngọt ngào với người mình thương, để nếu mai này khi họ không ở cạnh chúng ta nữa, ít nhất chúng ta không phải nói những câu “giá như”.

Never waste a moment. It may be the last time with someone you love. (Đừng bao giờ lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc. Nó có thể là lần cuối cùng với người mà chúng ta yêu thương).

Thu Hà – Dear.vn

 

The post Giá như hồi đó bớt vô tâm, thì có lẽ đã không đánh mất nhau mãi mãi appeared first on Dear Diary.

Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu


Thời còn đi học, chị được rất nhiều người theo đuổi. Nhiều anh giàu có, bảnh bao, hào hoa xếp hàng theo chị, mà chị chẳng ưng ai. Anh thì khác hoàn toàn, anh không giàu, bố mẹ công chức nhà nước nên cũng chẳng dư dả để ăn chơi. Anh học cùng trường chị, hơn một khoá, nổi tiếng học giỏi và cười rất duyên. Thế là chị yêu anh.

Yêu nhau 5 năm, anh và chị hứa hẹn tương lai bên nhau và thường tưởng tượng cuộc sống hạnh phúc của họ sau này. Đến khi chị 24 tuổi, bố mẹ anh muốn anh đi học thạc sỹ nước ngoài để tốt cho công việc sau này. Chị giận, chị đòi chia tay. Chị bảo chị không muốn đợi anh nữa vì chị đã đợi anh gần hết tuổi xuân rồi. Thế rồi anh vẫn đi, ngày anh đi, chị không ra tiễn.

Nửa năm sau, chị kết hôn với một người đàn ông khác, hơn chị 8 tuổi. Cứ tưởng rằng chị đã tìm được bến đỗ bình yên, nhưng thực ra, chị lại không hề thấy hạnh phúc. Chị bảo, hàng ngày họ vẫn sống với nhau, làm tròn trách nhiệm vợ chồng, của người cha và người mẹ. Nhưng họ không hề hợp nhau, cả về tính cách lẫn suy nghĩ. Chị thích lãng mạn, người đó thì quá thực tế; chị thích được quan tâm chia sẻ, còn người đó thì cho rằng cứ mang nhiều tiền về là được. Lúc nào chị cũng thấy cô đơn, thèm được quan tâm chia sẻ.

Ngày xưa chị ở bên anh khác lắm. Chị hay cười. Chị lúc nào cũng ngoan ngoãn dịu dàng bên anh. Mỗi dịp kỉ niệm, anh chưa bao giờ quên tặng hoa chị và ngày ngày đều nói những lời yêu thương. Mỗi lần kể về anh, mắt chị lại lấp lánh- cái ánh nhìn mà con người ta chỉ có thể dành cho người mà họ thực sự yêu, và giọng chị lúc nào cũng xen lẫn chút nuối tiếc. Nếu mà hồi đó chị không dễ dàng nói câu chia tay, chị đồng ý đợi anh, và anh không để chị vuột mất vào tay người đàn ông khác, thì có lẽ câu chuyện ngày xưa sẽ không phải là một câu chuyện dang dở và đầy nuối tiếc.

Chị có thực sự yêu người đàn ông mà chị đã kết hôn? Tôi nghĩ là không, có chăng chỉ là sự an phận khi mà người phụ nữ đã mất đi người đàn ông mà cô ấy yêu trọn vẹn. Vì nếu không phải anh, thì chị lấy ai cũng đều giống nhau mà thôi. Cuộc sống của chị thật buồn, khi vẫn ngày đêm ở cạnh một người mà trái tim chị chẳng hề rung động. Có đôi lần chị nằm mơ thấy người yêu cũ, đến lúc tỉnh dậy chị vẫn nhớ nguyên vẹn giấc mơ ấy, anh ấy đã nói gì với chị, nhìn anh ấy cười ra sao… Và rồi khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, chị lại thấy buồn, vì chị chẳng thể gặp anh ấy, chẳng thể cầm tay và nói chị đã nhớ anh ấy như thế nào.

Tôi nghĩ, ai cũng từng có một thời nông nổi. Ở cái tuổi đôi mươi ấy, họ coi nhẹ tình yêu. Họ cứ nghĩ, ừ chia tay thì chia tay, chia tay rồi sẽ gặp được người khác. Nhưng họ không hay biết rằng, người thực sự dành cho mình, chỉ có một. Và đôi khi cái lần buông tay ấy, là họ đã mãi mãi bỏ lỡ đi định mệnh của mình. Thỉnh thoảng, tôi lại tự hỏi, nếu được quay lại tuổi 24 ấy, chị có ở lại bên anh?

Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu. Bạn cứ thử nghĩ xem, ở bên cạnh người mà bạn thực sự yêu, chỉ cần được nấu ăn cho anh ấy là bạn đã đủ hạnh phúc. Hay như mỗi sáng tỉnh dậy, bạn được ngắm nhìn người con gái mà bạn thương nằm cuộn tròn, khép mình trong vòng tay bạn, bạn sẽ thấy cuộc sống thật bình yên quá đỗi.

Nhưng mà, nếu người ta không yêu nhau mà vẫn phải sống cùng nhau mỗi ngày, phải chăng đó chỉ là sự gắng gượng và ép buộc. Chúng ta chẳng thể cười đùa thoải mái, chẳng thể cởi bỏ vỏ bọc bên ngoài để được là chính mình với một người mà chúng ta không yêu. Vậy nên, tôi chỉ thực sự mong rằng, nếu một ngày bạn tìm được người, mà khi nhìn vào mắt họ, bạn bỗng thấy bạn chẳng cần ngụy trang hay tạo bất cứ vỏ bọc nào, và họ sẽ yêu những điều ngốc nghếch hay xấu xí nhất của bạn, thì đừng dễ dàng từ bỏ tình yêu của mình. Đừng để những tình yêu thực sự lướt ngang qua cuộc đời, và chỉ là một ký ức buồn cứ mãi dở dang.

Thanh Vân – Dear.vn

The post Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu appeared first on Dear Diary.