Đã là phụ nữ, hãy sống như một nữ hoàng


“Phụ nữ có 3 việc không thể ngừng được, đó là: Học hành, xinh đẹp và kiếm tiền. Tuổi tác không phải cái cớ, cho dù bạn đang ở độ tuổi nào thì cũng phải đặt ra cho bản thân một yêu cầu. Ra đường phải ăn mặc như công chúa, làm việc thì hãy giống đàn ông, và sống như một nữ thần”

Nhiều người trong chúng ta luôn bị ám ảnh bởi việc phải tìm được cho mình một người đàn ông để yêu và dựa dẫm. Nhưng sự thực là, phụ nữ có thể thiếu đàn ông, nhưng nhất định không bao giờ được để cho bản thân mình thiếu tri thức và nhan sắc. Đàn ông không phải là tất cả, đừng vì một vài lần tình cảm không suôn sẻ như ý muốn mà đâm ra chán nản, hận thù cuộc đời. Phụ nữ thông minh là người biết yêu thương và coi trọng bản thân mình trước tiên, rồi sau mới đến người khác. Đừng nghĩ rằng thế là ích kỷ. Nếu như ngay cả bạn còn không biết yêu thương chính mình, thì đừng bao giờ mong nhận được tình cảm từ người khác.

Vẻ đẹp bên ngoài có thể bị mài mòn dần theo năm tháng nhưng tri thức thì lại dày lên. Không ai thích một người phụ nữ vừa già, vừa xấu, lại còn kém hiểu biết. Thế nên hãy tranh thủ khi còn trẻ, bộ não vẫn còn minh mẫn mà chăm chỉ học hành, trau dồi kiến thức thật nhiều. Hãy để những hiểu biết của bản thân nói lên con người mình là ai, chứ đừng cho phép một khuôn mặt xinh làm điều đó.
Xinh đẹp không có lỗi, lỗi là ở việc nghĩ mình đẹp rồi, mình không cần học nữa. Đàn ông có thể thích những cô gái đẹp, nhưng không ai muốn sống cả đời với một người có cái đầu rỗng tuếch. Nhan sắc cũng quan trọng đấy, nhưng thiếu đi tri thức thì cô gái ấy cũng thật đáng thương.

Phụ nữ hiện đại có thể có tình yêu, nhưng cũng có thể không. Không ai nói rằng mọi cô gái đều phải yêu và dựa dẫm vào đàn ông cả. Việc gì đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được, đôi khi còn làm tốt hơn. Phụ nữ khôn ngoan là phải học cách làm việc của đàn ông. Cứng rắn, quyết đoán, dứt khoát và mạnh mẽ. Một người phụ nữ độc lập, không bao giờ phải nhờ vả ai làm hộ mình bất cứ điều gì mới là người phụ nữ hạnh phúc.

Người khác có thể giúp mình 1 lần, 2 lần, nhưng không ai giúp mình được mãi, thế nên hãy học cách tự đứng trên đôi chân của mình. Chỉ những người kém cỏi mới có cái suy nghĩ dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác. Cố gắng kiếm tiền, có một khoản tiết kiệm cho bản thân, đấy mới là điều phụ nữ nên quan tâm hơn là đàn ông.

Khi có tiền rồi thì hãy sống như một nữ thần. Cuộc sống của mình, mình phải biết tận hưởng. Ra đường hãy ăn vận như một công chúa, gương mặt tươi tắn, rạng ngời. Dù trang điểm hay không trang điểm cũng phải có khí chất riêng. Cái đấy mới là cái thu hút người khác chứ không phải lớp phấn son dày cộp.

Có nhiều người mặc cùng một chiếc váy, nhưng cảm giác mỗi người mang lại lại khác nhau. Mình không cần phải biến bản thân trở thành một con người khác, gượng gạo và nhạt nhòa giữa một rừng các cô gái chẳng khác gì nhau. Phụ nữ đẹp nhất là khi tự tin là chính mình. Hãy cứ ngẩng cao đầu, thẳng lưng và vững bước, dù cho có đang đi một đôi giày cao gót 15 cm. Hãy cứ làm những gì mình thích, ăn những gì mình muốn, đi đến bất cứ đâu mình đang mong chờ được khám phá mà không phải phụ thuộc vào bất cứ người đàn ông nào.

Là phụ nữ, dù đêm hôm trước có khóc sưng mắt, đầu tóc rối bù, thì sáng hôm sau vẫn phải xinh đẹp đứng giữa đời. Bất kỳ người phụ nữ nào cũng xứng đáng được sống như một nữ thần, và cuộc đời họ chính là một cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất.

Thu Ngân – Dear.vn

The post Đã là phụ nữ, hãy sống như một nữ hoàng appeared first on Dear Diary.

Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là "chú hề" đáng thương?


“Đi qua” một cuộc tình.

Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không? Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người có một cách khác nhau để “đi qua” một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo “trong vòng một nốt nhạc”. Tuần đầu tiên cô sẽ xoá tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của hai người, và trong một phút nức nở, có thể cô sẽ nhắm mắt và xoá sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc… Cứ thế cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quên dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn…

Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra mình một “deadline” kiểu như: “trong vòng 1 tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định 3 tháng nữa mình phải có người yêu mới”… Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi. Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?

Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc, vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt… Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn, thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không? Và những trò bạn cất công dựng lên để “chọc tức” anh ta, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một “chú hề” đáng thương trong mắt anh ta và những người ngoài cuộc…

Phương Lan – Dear.vn

 

 

The post Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là “chú hề” đáng thương? appeared first on Dear Diary.

Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là "chú hề" đáng thương?


“Đi qua” một cuộc tình.

Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không? Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người có một cách khác nhau để “đi qua” một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo “trong vòng một nốt nhạc”. Tuần đầu tiên cô sẽ xoá tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của hai người, và trong một phút nức nở, có thể cô sẽ nhắm mắt và xoá sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc,… Cứ thế cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quên dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn…

Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra mình một “deadline” kiểu như: “trong vòng 1 tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định 3 tháng nữa mình phải có người yêu mới”… Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi. Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?

Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc, vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt… Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn, thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không? Và những trò bạn cất công dựng lên để “chọc tức” anh ta, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một “chú hề” đáng thương trong mắt anh ta và những người ngoài cuộc…

Phương Lan – Dear.vn

 

 

The post Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là “chú hề” đáng thương? appeared first on Dear Diary.

Con gái gặp phải loại đàn ông này tốt nhất là bỏ


Chuyện là ngày trước em rất béo, phải nói là cực kì béo luôn ạ. Đỉnh cao béo của em hồi đấy chắc phải xấp xỉ 1 tạ. Hồi đấy lên cân em hốt quá liền lao vào tập luyện, tất nhiên là tập luyện ăn uống có khoa học, sau 1 năm em xuống thành công 60kg , sau đó cố gắng xuống đc 55kg, em cao 1m72. Xuống cân thành công sau đó 3 tháng thì em quen 1 anh hơn em 6 tuổi, sinh năm 90. Đẹp trai, cao to, công ăn việc làm ổn định, lương tháng khoảng 18-20 triệu. Anh làm quen bắt chuyện em trước, em tất nhiên có cảm tình với anh. Bọn em cũng hay đi chơi đi cafe với nhau, anh đối với em cũng tốt, chăm lo em các kiểu. Tưởng chừng chỉ còn chút nữa là bọn em thành đôi xong kết thúc có hậu, thì BÙM, bao mộng tưởng về cuộc tình đẹp đẽ của em tan thành mây khói.

Hôm đấy anh mời em đi ăn, sau đó có đi cafe. Đang ngồi cafe nói chuyện vui vẻ, anh bỗng nói với em:” Anh thích em rồi làm sao đây em ơi?”. Em đơ 1 lúc xong nói:” May quá. Em cũng thích anh nữa.”. Xong anh cười, em thì kiểu anh ơi nói yêu em đi nói làm người yêu anh đi nào, em đợi nè, thì bạn em tới. Bạn hồi cấp 3 của em. Nó đến chào em xong em cũng vui vẻ chào lại. Nó nói:” Ơ dạo này gầy thế xinh thế? Giảm cân thành công hả? “. Em đáp lại:” Thành công không? Xinh đẹp như siêu sao chưa?”. Nó lại nói:” Quá xinh luôn. Mày siêu thế, kiên trì thật. Mày xuống được bao cân?”. Em lại vui vẻ:” 45 cân trong 1 năm mày ơi”.Xong 2 đứa tạm biệt nhau vì nó có bạn đang đợi. Rồi em quay ra anh thì thấy anh nhìn em chằm chằm. Em hỏi thì anh nói không có gì, nhưng từ đó anh lại ít nói hơn, kiểu lạnh lùng với em. Em thắc mắc thì anh nói hơi mệt. Thế là em cũng im lặng luôn. Tầm 20 phút sau anh bỗng nói:” Ngày xưa em béo lắm à?”. Em nghĩ nghĩ xong cũng thành thật:” Vâng xưa em béo lắm.” Anh lại nói:” Xưa em bao nhiêu cân?”. Em nhìn nhìn anh xong cũng không nghĩ gì cũng thật thà:” Em nói anh đừng ngạc nhiên, xưa em gần tạ luôn.” Anh nhìn em xong lại im lặng. Em thấy lạ nhưng cũng không nói gì. Đột nhiên anh nói:

” Sao em không nói với anh? Em lừa anh à? “
” Ơ em lừa gì anh? Trước em cũng nói qua là em béo rồi mà.”
” Nhưng anh không nghĩ em béo thế?”
” Rồi sao hả anh? Anh thất vọng à?”

” Anh thất vọng thật đấy. Anh không tưởng tượng nổi xưa em thế nào? Chắc kinh lắm. Em này, đúng là anh có thích em thật nhưng chắc anh phải nghĩ lại. Anh không chấp nhận được việc người yêu anh ngày xưa lại nặng 1 tạ. Gia đình bạn bè anh biết anh xấu hổ. Em cho anh thời gian suy nghĩ chuyện chúng mình nhé.”

Em quá đỗi bàng hoàng sửng sốt, trên hết là em cảm thấy tức giận và bị xúc phạm nhiều hơn. Em không nghĩ nhiều em nói thẳng luôn:” Thôi anh ơi không cần suy nghĩ đâu anh. Em chưa bao giờ nói với anh là em không béo, cũng chưa bao giờ chối bỏ bản thân em trong quá khứ. Em đã từng rất cố gắng, khổ sở cũng như vất vả, và kiên trì suốt 1 năm liền để là em hiện tại. Em hiện tại là từ bao mồ hôi nước mắt của em luôn đấy ạ. Anh nghĩ em được như bây giờ chắc em ngồi không em cũng gầy. Thôi anh đi luôn đi anh ạ. Anh tồi tệ thật sự. Anh không bao giờ xứng đáng với em luôn. Em nói thật. Một thằng đàn ông gần 30 rồi mà suy nghĩ ấu trí, không cảm thấy yêu thương người ta hơn mà còn nói ra anh xấu hổ. Phải là em xấu hổ vì quen anh mới đúng.”

Trần đời ai oán em gặp phải đả kích thế này. Trên đường về vừa tức vừa buồn cười. Gần 30 tuổi đầu mà suy nghĩ đúng kiểu không hiểu nổi. Em chưa bao giờ phủ nhận em hồi xưa, gặp bạn bè ai hỏi em cũng thành thật. Em quá đỗi thất vọng vs lối suy nghĩ như vậy. Em thừa nhận em đã từng rất béo, nhưng em cũng tự thừa nhận em 1 năm qua rất kiên trì và vất vả, đôi lúc phát khóc lên đc, nhưng vì bản thân em em lại cố gắng. Em hiện tại có được là nhờ em ngày xưa đã phải cố gắng rất nhiều. Em tự tin và yêu em của ngày xưa cũng như bây giờ. Thế mà có người đâu đẩu đầu đâu nói xấu hổ vì em ngày xưa.

Mấy anh ạ. Mấy anh có yêu ai thì hãy trân trọng các bạn gái ấy. Và nếu đặc biệt anh nào yêu ai thích ai mà ngày xưa có hơi béo hay béo như em, thì đừng có mà kêu anh xấu hổ này nọ, mà phải trân trọng yêu thương cô ấy nhiều hơn. Cô ấy phải vất vả khổ sở lắm đấy ạ. Ai chả muốn người yêu mình xinh đẹp, nhưng xinh đẹp cũng dăm ba loại: Người đẻ ra đã xinh, người làm gì cũng xinh, còn người thì cố gắng thay đổi bản thân theo năm tháng, và có người như em. Nên anh nào yêu thì yêu thật lòng, không thì ngồi xuống để cho người ta nhìn thấy hạnh phúc khác. Còn các bạn con gái ạ, phải thật yêu bản thân, phải thật tự tin. Béo thì giảm, gầy thì cố gắng lên cân, không gầy được không lên cân được thì cũng đừng buồn, cứ phải thật tự tin yêu đời trước đã. Thay đổi, xinh đẹp trước tiên vì mình đã chứ chả phải vì để cánh đàn ông ngắm. Người không vì mình trời chu đất diệt.

The post Con gái gặp phải loại đàn ông này tốt nhất là bỏ appeared first on Dear Diary.

Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

Thùy Linh – Dear.vn

The post Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi appeared first on Dear Diary.

là con gái phải ham lấy chồng giàu


Mình sinh năm 94 mới ở Sài Gòn ra Hà Nội làm việc được 3 tháng và ở trọ cùng em gái. Phòng bên cạnh có 1 cô bé mới chuyển tới, cô bé này cũng khá dễ thương, theo mình đánh giá thì là ngoan. Hai chị em cũng thỉnh thoảng nói chuyện nhưng mình cũng không biết gì nhiều về em ấy chỉ biết là em ý ở cùng với người yêu. Hôm qua mình đi làm về khá muộn, ăn vội cái bánh mỳ thì thấy em ấy gọi mình nhờ mượn điện thoại gọi cho người yêu về gấp vì đau bụng. Mình có nói với em để mình chở đi bệnh viện, thì em nói đợi bồ về, chắc em ngại nói với mình vì em đang có thai. Anh bồ thì chạy Grab mãi bên Nhổn chưa về kịp, em ấy đau quá chịu không nổi nên mình đã đưa em đi bệnh viện. Trên đường đi em nói em mới biết có thai sáng nay, và 2 đứa tính cuối tuần về xin phép bố mẹ cho cưới nên em rất sợ mất con.

Mình lại là cái đứa mới ra Hà Nội nên gà mờ không biết cái bệnh viện nào cứ đi liều, cũng có hỏi thăm bệnh viện ở đâu thì người ta chỉ đến bệnh viện Bưu Điện. Vì đi trời tối nên cũng chẳng rõ tên viện thấy cái bệnh viện cứ lao vào đã, vào phòng cấp cứu thì mấy người kêu ở đây không có khoa sản vì đây là bệnh viện ung bướu. Lại hỏi đường đến bệnh viện Bưu Điện.

Đến nơi, mình đi làm thủ tục khám bệnh, phải đóng viện phí hết 1 triệu mà trong người còn có 400.000đ. Mình xin nộp trước 300.000đ, lát người yêu em đến thì nộp sau. Đưa em lên phòng khám bệnh thì bác sĩ cho 1 loạt giấy tờ xét nhiệm và phải đi nộp thêm 1 triệu nữa. Mãi sau người yêu em mới tới thì lại quên mang theo tiền lại chạy về lấy ví, về tới không có chìa khóa vào nhà lại quay lại lấy chìa khóa, cứ chạy qua chạy lại mà chưa được gặp em ấy, chỉ có mình ở đó là người nhà của em. Lúc sau, bác sĩ gọi mình vào nói em bị mang thai ngoài dạ con và có xuất huyết trong tử cung giờ cần mổ gấp phí mổ là 12 triệu. Em ấy sinh viên mới ra trường tiền không có, người yêu cũng không có 1 số tiền lớn như thế, nên bác sĩ khuyên qua phụ sản trung ương mổ sẽ rẻ hơn. Mình phải thuê taxi đưa em đi sang đó cho an toàn may khi nãy còn giữ lại 100.000đ, tới nơi trả hết sạch tiền taxi luôn.

Anh bồ về lấy tiền chưa tới nên mình có gọi bảo qua bệnh viện phụ sản luôn. Mình nói bác sĩ tình trạng của em, và đưa kết quả bên bệnh viện Bưu Điện cho họ thì ở đó không chấp nhận kết quả đó vì đó không phải là bệnh viện tuyến trên. Và em phải làm lại các xét nghiệm đóng thêm viện phí 1.1 triệu, mình thì hết sạch tiền phải đợi người yêu của em đến, em thì ngồi chờ trong phòng cấp cứu.

Mãi sau anh bồ đến để nộp tiền thì rút tiền không được mà trong tài khoản vẫn bị trừ tiền. Thế là bạn đó lại chạy về mượn tiền mãi bên Cầu Giấy, lại còn bị công an bắt mãi đến 2h sáng mới quay lại, mình ngồi đợi tiền mà tưởng anh đó trốn luôn rồi. Mình vào xin bác sĩ khám cho em ý luôn và xin đóng viện phí sau, bác sĩ cũng nói là sẽ xem xét nếu nguy kịch sẽ mổ để cứu tính mạng và yêu cầu người nhà bệnh nhân đến xác nhận đồng ý mổ. Mình thì không biết em có người thân nào ở đây không chỉ biết là có mẹ ở quê. Em thì cứ không cho mình gọi cho mẹ, còn bố em thì tít trong miền Nam, mình phải thuyết phục mãi mới lấy được số điện thoại của mẹ em. Gọi cho cô thì chắc vì số lạ nên không nghe máy cứ tắt máy liên tục sau khóa máy luôn.

Bác sĩ thì cứ giục liên lạc cho người nhà đi mà không gọi được ai. Mãi sau mình gọi đươc cho bố em ấy chỉ để mong bác ấy nói với bác sĩ đồng ý cho mổ. Mà bác ấy cứ kêu mẹ nó đâu sao không gọi cho mẹ nó rồi tiền viện phí thì sao. Mình đã nói là cái này nguy hiểm đến tính mạng mong bác nói giúp với bác sĩ, phải 10 phút sau bác ý mới chịu đồng ý nói chuyện với bác sĩ.

Anh người yêu quay lại nộp tiền viện phí thì lúc đấy cũng có 1 ca tương tự giống em nhưng vì có tiền nên không cần chồng ở đó đã được mổ trước em. Mãi đến 3h sáng em mới đc mổ, em phải chịu cơn đau hơn 7 tiếng đồng hồ. Ngồi đợi em mổ đến 4h sáng bác sĩ ra và nói sau này em sẽ khó khăn trong việc có con, mình thương em lắm. Nếu như em ấy lựa chọn một người đàn ông giàu thì có lẽ em sẽ được mổ sớm hơn và kết quả sẽ khác.

Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì cũng thật thiệt thòi cho người con gái nào yêu phải anh chàng ấy!

 

Thùy Linh – Dear.vn

The post là con gái phải ham lấy chồng giàu appeared first on Dear Diary.

YÊU LÀ GÌ KHI TA CÒN KHÔNG BIẾT LÀ AI?


Em nói với tôi rằng em đang mắc kẹt trong một mớ bòng bong hỗn độn, mối quan hệ mà em không biết gọi tên ra sao cho đúng. Em muốn chấm dứt nó, nhưng vẫn còn do dự. Em không muốn mình đóng vai ác. Em hỏi tôi như thế nào mới đúng là tình yêu.

Nhưng làm sao tôi có thể cho em lời giải đáp. Không có đáp án nào là đúng. Em nói chia tay, có thể em sẽ làm cậu ấy tổn thương. Cũng có thể cậu ta đã làm em thất vọng. Nhưng điều đó không thể tránh khỏi, chúng ta thực chất đều mỏng manh hơn chúng ta tưởng tượng, và đồng thời cũng tàn nhẫn hơn. Chúng ta sẽ bị tổn thương, và cũng sẽ làm đau người khác. Chấp nhận để một người bước vào cuộc đời mình, nghĩa là chấp nhận rủi ro của việc thiếu vắng họ.

Và nữa, không có ai là người tốt với tất cả mọi người. Ở vào thời điểm nào đó, với ít nhất một người, ta chắc chắn đã từng là kẻ khốn nạn. Như tôi chẳng hạn, tôi đã từng là kẻ khốn nạn khi nói với cô ấy rằng người yêu của cô ấy đang nằm ngay bên cạnh tôi : tôi đã nhầm tưởng cô ấy là kẻ thứ ba xấu xí, mà không hề biết rằng cô ấy cũng chỉ bị lừa gạt giống tôi mà thôi.

Em có thể đã nghe rất nhiều định nghĩa về tình yêu. Như là sự tin tưởng. Cảm giác bình yên. Sự chia sẻ. Những điều điên rồ. Những điều ngốc nghếch. Nhưng tình yêu cũng có thể được định nghĩa bằng một tấm hình, không phải bằng câu chữ hay cảm giác, mà là khuôn mặt của duy nhất một người. Đơn giản và không thể giải thích. Như trò chơi ai là ai. Từ giờ cho tới khi em tìm ra đúng định nghĩa yêu của riêng mình, tìm ra đúng khuôn mặt dấu yêu đó, chẳng có cách nào khác là em vẫn cứ phải tiếp tục chấp nhận rủi ro của việc nhầm lẫn.

Duy chỉ có một điều không nên nhầm lẫn : Khi thấy chúng ta cô đơn, họ nói hãy đi tìm một ai đó. Nhưng họ không hiểu, cái chúng ta chưa tìm thấy chỉ là chính mình mà thôi.

Cẩm Nhung – Dear.vn

The post YÊU LÀ GÌ KHI TA CÒN KHÔNG BIẾT LÀ AI? appeared first on Dear Diary.

Tình yêu là gì thế?


Có một dạo, mình và người thương rất hay cãi nhau.

Thực ra cãi vã luôn là từ phía mình. Mình nghĩ nhiều và hay nghĩ quá chuyện lên, dễ tủi thân. Cũng vì thế mà khó chiều chuộng, còn người ta thì hiền, ít nói, ngốc nữa, chẳng hiểu tâm lý con gái một cách sâu sắc. Có nhiều lúc mình quá quắt, kêu, “Anh biến đi! Em chán anh lắm rồi!”. Nếu phải anh nào đó tự trọng cao chắc người ta bỏ mình đi luôn không ngoái lại. Thế mà người yêu mình vẫn nhẹ nhàng dỗ dành, “Anh xin lỗi, yêu anh em khổ lắm phải không?”. Lúc ấy tim mình lại mềm nhũn ra, chẳng giận được gì. Người ta không trách mình sai, còn nhận lỗi lầm về phía họ.

Kể ra lúc ấy người mà nói, “Em tưởng anh không chán em à?”, thì chắc tình ta ly tan, đường ai nấy đi. Con gái có tội vạ mồm vạ miệng, nói lời sát thương dễ như ăn cơm uống nước hằng ngày. Cũng bởi con gái yêu quá nhiều nên con trai chỉ cần vô tâm lơ là chút là tổn thương sâu sắc, nói năng không thèm cân nhắc trước sau. Con trai chỉ cần vị tha, bao dung một chút cho qua tranh cãi là lại ngọt ngào hạnh phúc mà thôi.

Mấy ngày rồi, đi xa một mình, tự lo liệu cho bản thân ở một nơi xa lạ. Mới nhận ra cái cảm giác “em chán anh” nó là một cảm xúc bồng bột nhất thời như thế nào! Nững ngày xa người yêu, cô đơn, nhận ra người ta quan trọng và chiếm một vị trí lớn trong cuộc sống của mình!
Các cô gái ạ! Tình yêu không phải lúc nào cũng mang màu hồng. Sẽ có lúc nó phơi bày sự thật trần trụi. Dù có lúc tưởng như không thể chịu nổi nhau, cũng xin một trong hai hãy kìm lại chút tức giận mà níu giữ. Chứ đến lúc buông nhau thật rồi, xa nhau thật rồi mới nhận ra nhau quan trọng, thì muộn.

“Tình yêu là gì? Tình yêu là gì thế? Một vạn lần trăm lần, chết trong lòng. Cần một ngàn năm nữa có lẽ em sẽ thôi nhớ mong…”
Tình yêu thật sự là gì?
Một khi nắm tay là biết sợ hãi một ngày buông bỏ.
Còn chia tay là gì?
Cãi nhau! Rồi chẳng ai nghĩ đến việc làm lành.
Cứ tưởng cái gì là của mình thì muôn đời không mất. Còn lâu! Sểnh ra là mất, biết cất là còn.

The post Tình yêu là gì thế? appeared first on Dear Diary.

Nghèo có phải là cái tội?


Em và Khánh quen nhau qua một người bạn, thời gian đầu gặp nhau cũng chỉ là những lần cà phê chém gió, lâu dần chúng em trở nên hợp nhau và trở nên gắn bó hơn.
Sau gần một năm yêu đương và tìm hiểu, chúng em quyết định sẽ mang người yêu về nhà giới thiệu để đi đến hôn nhân vì tính ra tuổi của cả hai cũng không còn trẻ nữa. Khi đưa anh về nhà ra mắt, bố mẹ em rất ưng vì mặc dù anh không phải là người đẹp trai nhưng lại rất hiền và luôn biết quan tâm người khác.

Lúc yêu nhau, lúc nào Khánh cũng tỏ ra là người giản dị, quần áo đơn giản, xe và điện thoại cũng không phải là loại đắt đỏ gì, em nghĩ rằng anh cũng là con một gia đình thường thường bậc trung như em . Khi được anh dẫn về nhà, em thật sự sốc vì không nghĩ rằng nhà Khánh lại giàu đến thế. Lúc này Khánh mới tiết lộ, bố anh là giám đốc trong một tập đoàn lớn, còn mẹ anh cũng là kế toán của một công ty xăng dầu.

Nhìn gia cảnh bề thế của Khánh, em cũng thoáng chút ngập ngừng vì sợ rằng mình không phù hợp với điều kiện gia đình người yêu. Nhưng Khánh luôn động viên em và nói rằng bố mẹ anh rất dễ tính. Có lẽ Khánh đúng, bố mẹ anh rất dễ tính với anh, nhưng với em thì ông bà luôn đưa ra con mắt soi mói, dò xét như kiểu em là một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.

Trong bữa cơm, bố mẹ Khánh luôn bóng gió về việc em là gái quê, gia đình nghèo không phù hợp với gia cảnh nhà anh. Em đã nhịn và không nói bất cứ một lời nào. Khi đưa em về nhà, em có nói với Khánh rằng cần phải xem xét lại mối quan hệ giữa hai người vì biết rằng bố mẹ Khánh sẽ không chấp nhận đứa con dâu như em. Khánh luôn an ủi và nói rằng anh sẽ có cách để thuyết phục bố mẹ.

Thật ra em không khó để đoán ra được cách của Khánh, nhà Khánh con một, lại cũng đã nhiều tuổi nên ông bà luôn mong sớm có cháu bế. Có lẽ vì cũng khá yêu Khánh nên em nhắm mắt làm bừa theo cách của anh, hai tháng sau thì chúng em có kết quả thật.
Mang tin ấy về cho bố mẹ Khánh, ông bà ban đầu có phản đối nhưng sau đó thì cũng phải đồng ý vì không nỡ bỏ đi đứa cháu nội ao ước bấy lâu. Sau khi bố mẹ Khánh bàn bạc xong, ngày hai họ gặp mặt cũng được xác định.

Khi Khánh và em về nhà để thông báo với bố mẹ em về việc nhà trai sang xin cưới, bố mẹ em mừng ra mặt vì cuối cùng cũng đẩy được quả bom nổ chậm đi. Họ hàng và hàng xóm ai cũng mừng vì em được vào gia đình giàu có.
Ngày hai họ gặp mặt, khi bước vào nhà mẹ Khánh luôn tỏ ra ý chê bài nhà em nghèo, không hợp với phong cách của bà. Rồi khi hai họ đang bắt đầu câu chuyện, thì mẹ người yêu rút từ trong túi xách ra mấy tập tiền dầy cộp và tuyên bố:

“Đây là 10 tỉ đồng tôi đem đến biếu gia đình anh chị, số tiền này đủ để anh chị xây một ngôi nhà khang trang và gửi tiết kiệm cũng đủ để trang trải cuộc sống từ giờ đến cuối đời.
Yêu cầu đưa ra rất đơn giản, khi cái Thanh và thằng Khánh cưới xong thì cái Thanh phải cắt đứt toàn bộ quan hệ với gia đình. Từ đó về sau nó sẽ không được về nhà anh chị và anh chị cũng không được lên thành phố để gặp nó. Tôi không muốn cháu nội biết rằng nó có một gia đình nhà ngoại nghèo nàn, quê mùa như nhà anh chị. Tôi sẽ để cái Thanh là con nuôi cô bạn Việt kiều .”

Nghe xong câu nói của mẹ Khánh, cả hai họ đều rất sốc, mẹ em bị tăng huyết áp và suýt ngất, bố em thì một mực đuổi nhà trai ra khỏi nhà và tuyên bố dù có nghèo bố em cũng lo được cho em và cháu trai. Mặt Khánh thì biến sắc và không nói được lời nào sau câu nói của mẹ anh.

Một ngày tưởng như vui nhưng lại kết thúc bằng một mớ đau buồn và lộn xộn. Bây giờ em cũng rất rối, em không thể chấp nhận theo yêu cầu của bố mẹ Khánh, nhưng cũng không muốn con mình sau này không có bố…

Vân Trang – Dear.vn

The post Nghèo có phải là cái tội? appeared first on Dear Diary.

Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ


Em muốn chọn một người để yêu, không phải là một người hoàn hảo có tất cả mọi thứ. Mà chọn một người cho dù anh ấy thiếu, nhưng ở bên nhau vẫn sẽ cảm thấy đủ, và thừa.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải loại tình yêu lâu ngày sinh tình cảm. Mà là loại tình cảm vừa gặp đã rung động, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy tim rơi.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải chọn người thiên hạ hô là xứng, mà chọn người chỉ riêng em cảm thấy hợp.

Em muốn chọn một người để yêu, không phải một người quá mức rảnh rỗi, em cũng sẽ chẳng than phiền nếu như họ bận rộn, em muốn yêu một người có công việc của mình, thu nhập ít nhiều không nói nên khả năng của họ, nhưng sự nỗ lực sẽ đánh giá ý chí của một con người.

Em muốn chọn một người để yêu, phải là một người biết trân trọng thứ mình đang có, thứ mình đang nắm trong tay, đừng quá tự tin nó sẽ không thể bay, nếu như không trân trọng, đều có thể vuột mất. Trân trọng hiện tại, đừng mơ mộng những điều quá xa vời.

Em muốn chọn một người để yêu, đừng vội vàng nắm tay nhau hứa hẹn trăm điều. Bởi có những lời hứa nói ra vĩnh viễn không thực hiện được, chúnh ta thay vì bị lời hứa ràng buộc và áp lực, thì chúng ta cứ yêu thôi và nỗ lực. Đừng vẽ tương lai bằng lời nói, đừng hứa tương lai bằng mộng tưởng.

Em muốn chọn một người để yêu, chẳng cần chọn gì nhiều, chỉ cần cho em đủ ba điều, với em chỉ bấy nhiêu thôi là đủ.

Tôn trọng, tin tưởng và rõ ràng.

Anh chỉ cần cho em những gì em muốn, em sẽ cho anh đủ đầy những điều anh mong cầu.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Tôi muốn chọn một người để yêu, chỉ cần cho tôi sự tin tưởng là đủ appeared first on Dear Diary.



Source link