Là con gái, tôi không nghĩ mình lại có thể mạnh mẽ đến vậy…


Em – vẻ bề ngoài vẫn mạnh mẽ như vậy. Thi thoảng buồn lại uống chút bia rượu, nằm ngủ một giấc, vậy là cơn sầu lại vơi đi một chút.

Thỉnh thoảng em mới phô ra cái yếu đuối trong lòng trước mặt người mình tin tưởng nhất. Chính em cũng chẳng hiểu vì sao em có thể mạnh mẽ lâu như thế? Nói nói cười cười rồi đêm về vẫn chìm trong sầu não…

Nhớ lại ngày cũ, khi bên người ấy em thực ước mơ sẽ lớn thật nhanh, yêu người thật lâu đến khi lớn lên nhất định về chung một nhà. Bây giờ em lại chẳng muốn lớn. Thà cứ trẻ con mãi vậy, ngây thơ mãi vậy, còn tốt hơn trưởng thành mà cô đơn, mà buồn tủi.

Em có biết bao nhiêu điều cần lo trong cuộc sống, em vẫn sợ một ngày mình sẽ ngã xuống vì mỏi mệt. Cũng nhiều lúc em muốn bỏ cuộc, nhưng em nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, em còn tương lai, còn chuyện đời dang dở, vậy là em đi tiếp.

Em vẫn như thế, vẫn thích tỏ ra mạnh mẽ cho đến ngày người tiếp theo đi. Người đi thì người cứ đi.. Lúc đầu thì em tỏ ra dứt khoát, sau lại hạ mình van xin. Ngẫm lại câu ” Hạ mình xuống vì người mình yêu, chưa bao giờ là nhục “.

Chẳng phải đâu, nhục lắm ấy chứ. Người ta cứ lạnh lùng, chửi bới, còn mình thì cứ nghĩ hạ mình van xin là OK. Nghĩ lại sao mà ngu đến thế? Mình là con gái, phải biết ngẩng cao đầu, đừng vì ai mà cầu xin năn nỉ, nhất là người đã chẳng thèm coi trọng mình.

Ấy, em là con gái, vậy mà đến ngày người đến em mới biết mình đúng là một người con gái xứng đáng được đối tốt thực sự. Chịu lắng nghe, san sẻ buồn vui, hứa hẹn nhau, online nói dăm ba câu, những cuộc gọi dài, chỉ vậy thôi là đủ ấm lòng.

Thi thoảng em hay kể người nghe chuyện cũ. Kỷ niệm mà, còn đẹp nữa, khó quên lắm. Nhưng người cũng chỉ lắng nghe, không chửi mắng hay trách móc em gì cả…

Em chỉ mong có một cuộc tình dài 365 ngày, đến ngày giao thừa lại được cùng người đón thêm một năm mới 365 ngày nữa, và mãi mãi về sau cũng như vậy…

Giang Vũ – Dear.vn

The post Là con gái, tôi không nghĩ mình lại có thể mạnh mẽ đến vậy… appeared first on Dear Diary.



Source link

Viết cho mẹ

Mẹ không phải là Google, nhưng con lại thấy ở mẹ tất cả những gì con muốn tìm kiếm…
Mẹ không phải là hoạ sĩ, nhưng mẹ đã vẽ nên những năm tháng của đời con đẹp đẽ nhất!
Mẹ…qua kí ức của con
Thấm thoát thế mà cũng 15 năm trôi qua rồi mẹ nhỉ? Nhớ ngày nào đó, trên chiếc xe đạp cũ mẹ đèo con đến mẫu giáo. Lần đầu tiên con được đi học, lần đầu tiên con phải chơi với bạn bè, với cô giáo chứ không phải mẹ. Mẹ còn nhớ không? Ngày đầu tiên ấy con đã khóc rất nhiều, vì con chỉ quen với vòng tay của mẹ mà thôi.  Mẹ cứ đứng ngoài cửa nhìn con, thấy con khóc hoài mẹ chẳng dám cất bước đi về, cứ đứng chôn chân ở đó. Sau này khi con lớn, gặp lại cô giáo năm ấy, cô bảo hôm đó mắt mẹ đỏ hoe  khi nhìn thấy con khóc và đòi về nhà. Mẹ định chạy vào và ôm lấy con, nhưng mẹ hiểu, mẹ biết rằng: “Tuy con khóc nhưng đó là những giọt nước mắt con phải trả để ” mua” lấy sự mạnh mẽ, hoà nhập của chính con.” … Con đã khóc suốt 1 tuần đầu đến lớp. Ngày nào cũng vậy, khi mẹ chở con đến truờng con lại khóc. Những ngày đầu, con đòi bằng được mẹ chở về nhưng những ngày sau đó, con đứng ở hành lang lớp học và nhìn mẹ cho đến khi mẹ khuất xa… Thời gian qua đi, con cũng dần dần hoà nhập với bạn bè, học được nhiều bài hát, có được nhiều bé ngoan… 20-11 năm con 4 tuổi, con còn được múa bài ” Bụi phấn” chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam nữa…. Những năm tháng đầu đi học của con trôi qua như thế! Đầy nước mắt nhưng cũng đầy nụ cười. Nhưng mẹ à! Hình ảnh con nhớ nhất của những năm tháng mẫu giáo ấy không phải là nước mắt, không phải là niềm vui mà  là dáng người cao cao, gầy gầy của mẹ đạp xe chở con đi học dẫu trời mưa hay nắng. Con cứ nhìn….nhìn…và rồi con cũng đã lớn! Lớn hơn một chút!
Năm con vào lớp 1, ngày ấy con còn bỡ ngỡ lắm! Mẹ chở con đến trước cổng trường, con cứ đứng ngây người ra. Đôi mắt to tròn cứ đảo quanh sân trường. ” Ôi! Sao trường này to hơn trường mẫu giáo luôn hả mẹ ?”, ” Sao nhiều bạn lạ thế hả mẹ?”. ” Sao nhiều lớp học và cao thế hả mẹ?”… Con cứ ngu ngơ và hỏi mẹ suốt, mẹ cười tươi và cũng đáp lại con để con quên đi sự lo lắng, hồi hộp…Năm lớp 1 quả là khó khăn với con khi con bắt đầu tập viết, tập đọc, phải ở trường hai buổi trong ngày, có những khuôn phép mà con phải tuân theo… và con cũng biết sợ nhiều hơn… Con bắt đầu biết sợ trễ giờ vào học. Con dậy rất sớm nhưng có chịu ăn sáng đâu, tuy còn lâu mới vào học nhưng khi nào cũng bảo ” con trễ học rồi mẹ ơi!”, nhưng mẹ vẫn ép con ăn sáng xong mới được đi học. Có lần, con bỏ bữa, không cần mẹ chở nữa mà chạy bộ đến trường. Mẹ đạp xe chạy theo phía sau, đến tận cổng trường, mẹ đuổi kịp con. Mẹ thở mạnh hơn, có lẽ mẹ rất mệt, đưa cho con nắm xôi mẹ gắng cười: ” Xôi đem vào lớp nhớ ăn nghe con! Bỏ bữa là không được đâu đó”… Mẹ luôn thế, luôn dành cho con tình yêu cao cả nhất, luôn quan tâm con, ủng hộ con theo cách riêng của mẹ: Khi vỗ về con thật âu
 yếm, khi hờ hững nhưng có một tình cảm ẩn chứa mãnh liệt…
Viết cho mẹ



Năm con bước vào lớp 6, con đã biết ” tự lập”, không phải là điều con muốn những đó là điều con nên làm và phải làm. Vì mẹ không có đủ thời gian để theo dõi con nữa. Hằng ngày mẹ làm biết bao nhiêu là việc, rồi còn chăm sóc cho đứa em mới lên 5 của con… Khi em ra đời, khoảng thời gian con ở bên mẹ đã ít dần đi. Con không còn nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ nữa, thay vào đó là em con. Nhiều đêm mùa Đông, mẹ chạy lại giường nơi con nằm rồi đắp thêm chăn cho con. Con giả vờ ngủ, khi mẹ quay đi con mới khóc thầm một mình. Mẹ à! Nhiều lúc con muốn sà vào vòng tay mẹ lắm nhưng con lại từ chối vòng tay ấy khi mẹ bảo con sang ngủ với mẹ một đêm. Vì sao ư? Vì con lớn mất rồi, không còn là đứa trẻ để được mẹ âu yếm, vỗ về nữa. Bên mẹ bây giờ là em, em mới chính là người mà vòng tay của mẹ nên bảo vệ. Con không nên ích kỉ giữ riêng vòng tay ấy được, con phải mạnh mẽ và trưởng thành hơn nữa.   Mẹ dạy con như thế mà, phải không mẹ?
Năm con học lớp 7, ngày 8-3 năm ấy là lần đầu tiên con đã mua quà tặng mẹ. Con hồi đó chẳng biết mua gì, gom góp tiền mọi người cho, con ra chợ mua cho mẹ chiếc khăn tay. Vì con đâu thể tự làm ra tiền nên chiếc khăn của con tặng mẹ cũng chỉ là đồ rẻ tiền thôi, chẳng phải hàng hiệu. Nhưng hôm ấy, mẹ đã nhận nó, mẹ ôm con vào lòng và cười thật hạnh phúc. Lúc ấy con cũng vui lắm, nhưng rồi con chợt nghĩ: ” Sao thời gian qua con chưa thấy mẹ cười hạnh phúc như thế, sao con chỉ làm cho mẹ lo lắng mà chưa một lần mang lại niềm vui nào đó cho mẹ như hôm nay? Con có lẽ chăng quá vô tâm không hả mẹ?”
Rồi theo thời gian, năm lớp 9 việc học hành cuốn con vào dòng chảy của nó. Mỗi lần đến kì thi, mẹ là người lo lắng cho con nhất. Mẹ luôn đến bên bàn học nhìn con, đôi lúc bưng cho con ly nuớc cam hay ly sữa nóng. Cầm chúng trên tay con hạnh phúc lắm, nhưng con không muốn khóc, vì con sợ mẹ lo. Rồi đến lúc kì thi qua đi, mẹ là người đầu tiên hỏi han kết quả của con. Đôi lúc làm bài không được tốt, khi về đến nhà con lại chạy thẳng vào phòng và ủ rũ. Mẹ hiểu vì sao con như thế, nhưng mẹ chỉ im lặng vì mẹ biết, con là người hay khóc, nếu mẹ đến bên con sẽ khóc toáng lên mất. Con phải mạnh mẽ mà, mẹ dặn con vậy nên mẹ muốn con vượt qua sóng gió bằng chính đôi chân con, bằng chính nghị lực của con.
Viết cho mẹ

Những điều mẹ dạy con…
Con chẳng mấy khi thấy mẹ mua áo quần mới. Chỉ được mấy bộ con thấy mẹ mang hoài mấy năm qua. Mẹ không làm đẹp cho mình nhiều như những người phụ nữ khác. Nhưng mẹ luôn mua cho chúng con những bộ quần áo, giày dép đẹp như bao bạn bè đồng trang lứa. Mẹ bảo, mẹ lớn rồi mang gì chẳng được. Ngày sinh nhật mẹ, con mua tặng mẹ cái áo và do tự tay con gói. Nhưng lớn rồi thì phải, con không đem nó tặng mẹ giống như hồi con học lớp 7 nữa. Con thấy xấu hổ, e ngại khi đem nó đến trước mặt mẹ. Hôm ấy, con giấu món quà ở tủ đựng áo quần của mẹ. Một lúc sau, con thấy mẹ đi vào, rồi đi ra nhìn con cười tủm tỉm. Đôi mắt biết cười ấy làm con thấy hạnh phúc đến lạ mẹ à! Và con biết, mẹ cũng đang thực sự hạnh phúc, dù món quà ấy con không tự tay tặng mẹ…Nhưng mẹ hiểu vì sao con như thế, phải không mẹ? Nhưng chẳng mấy khi con thấy mẹ mang nó, mẹ sợ nó cũ đi, chỉ những dịp quan trọng con mới thấy mẹ lấy ra mang, rồi mẹ giặt khô và lại treo ngay ngắn ở tủ. Cuộc đời mẹ quen với những nỗi khổ rồi, chỉ cần ăn diện mẹ lại thấy thiếu tự tin ngay.
Con ngưỡng mộ mẹ lắm mẹ à! Vì mẹ làm việc nhiều nhưng chưa bao giờ con thấy mẹ kêu la hay đùn đẩy trách nhiệm cho ai hết. Vì mẹ muốn chúng con có đủ thời gian để tập trung vào học hành để có tương lai…Sáng nào mẹ cũng phải dậy thật sớm, làm việc nhà rồi nấu đồ ăn sáng cho con đi học. Bao năm qua đi rồi, mẹ vẫn vậy, vẫn quan tâm con cả những bữa ăn, chưa bao giờ mẹ cho con bỏ bữa. Mẹ bảo bữa ăn là quan trọng cho con. Con không ăn sẽ không lớn được… Mẹ đã dạy con cách trở thành người lớn như thế!
Con thật buồn mỗi lần bị điểm kém hay không đạt giải trong kì thi học sinh giỏi. Con tuyệt vọng và muốn buông xuôi tất cả. Những lúc ấy, mẹ đều đến bên con. Mẹ không khóc giống như con nhưng mẹ lại khiến con thấy được sự quan tâm của mình. Mẹ không ôm con nhưng mẹ cho con thấy sự ấm áp từ trong chính ánh mắt của mẹ. Mẹ không nói bất cứ lời nào, nhưng mẹ đã dạy cho con bài học quý giá nhất. Đôi khi, không cần phải dùng đến lời nói hay hành động mới có thể hiểu được nhau. Chúng ta luôn có ” ngôn ngữ riêng” mẹ nhỉ? … Mẹ đã dạy cho con bài học về sự mạnh mẽ vượt lên trên mọi khổ đau như thế, để con được biết tuyệt vọng cũng ” nở hoa” thật đẹp.
 Mẹ dạy con về sự khôn ngoan của lứa tuổi. Con chỉ mới 18 thôi, rất non nớt ( với mẹ là vậy) Con chưa hiểu cuộc đời này chông gai, đầy cám dỗ ra sao. Con chỉ nhìn cuộc đời qua lăng kính  màu hồng mà thôi. Mẹ đã dạy con phải biết kiềm chế, làm chủ được bản thân. Đừng vội tin tưởng ai đó nếu con không muốn mình là kẻ thất bại. Mẹ dạy con phải biết điềm tĩnh, có ý thức trước những cám dỗ mở đầy rẫy trước mắt. Mẹ dạy con sau này hãy lấy một người chồng không cần đẹp trai, không cần nhà giàu, nhưng người đó phải thật yêu thương và quan tâm đến con. Với mẹ, đến cuối cùng, cuộc sống có lấy đi tất cả mọi thứ mà con có trừ tình yêu. Mẹ luôn bảo con hãy luôn nhớ tình yêu và nhớ yêu thương, đó là điều làm nên con người của con, là mục đích lớn của bất kì ai …và là ý nghĩa của cuộc sống này.
Mẹ còn dạy con phải biết yêu chính bản thân mình. Thế giới là tấm gương phản chiếu về con. Khi con ghét chính mình con sẽ ghét mọi thứ…Nhưng khi con biết yêu bản thân mình thì thế giới này trong con sẽ rất đẹp và tuyệt vời biết bao!….và điều con thích nhất qua những lời dạy của mẹ:” Khi nào con có con, mẹ hy vọng nó là một đứa con gái giống con.” Lúc trước con chưa biết sao mẹ nói vậy, nhưng giờ con đã hiểu và con cũng mong muốn như thế! Con muốn một đứa giống con để con hiểu được cảm giác làm mẹ sẽ hạnh phúc thế nào, hiểu được những hy sinh thầm lặng mẹ đã hy sinh cho con ra sao, và hơn hết, con muốn được biết tình cảm mẹ dành cho con lớn lao đến nhuờng nào!
Viết cho mẹ
  Người phụ nữ tuyệt vời nhất đời con
 Tuy bây giờ con thấy thật hạnh phúc trong sự yêu thương, che chở của mẹ…Nhưng con biết không có gì là mãi mãi…Vì chỉ còn vài tháng nữa thôi, con đã lên đường đi ” tìm ước mơ” của riêng con. Con sẽ đi và đi nhiều lắm! Những lúc không có vòng tay mẹ ở bên, con sẽ dễ dàng gặp nhiều cám dỗ hay thất bại… Nhưng có sao mẹ nhỉ? Con sẽ vẫn mạnh mẽ đứng lên bằng chính đôi chân của con, con sẽ vẫn vững bước tiến lên vì sau mỗi thất bạn luôn là một thành công tương đương…Con không nên để mẹ thất vọng vì con được… Nếu lúc nào đó, con thật sự, thât sự cần đến mẹ. Dù ở bất kì đâu, con cũng sẽ chạy về bên mẹ, sà vào vòng tay ấy. Để con có thể cảm nhận được hơi ấm, để con có thể biết mình nên làm gì tiếp sau đó. Mẹ luôn có những nguồn động lực thật kì lạ…Là ” người phụ nữ tuyệt vời nhất đời con”. Có thể con gọi vậy vẫn chưa đủ với những gì mẹ đã dành cho con…Nhưng con vẫn muốn thốt lên 8 từ ấy vì chẳng có ai để con có thể nói như vậy cả. Vì mẹ là đầu tiên, là duy nhất và là mãi mãi của  đời con.
Tổng hợp bởi Thông điệp cuộc sống
Chiếc bao tải của mẹ

Có những thứ, phải khi mất đi rồi ta mới thấy nuối tiếc, mới thấy nó quan trọng với ta như thế nào…

Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.

Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.

Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là “Nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này”. Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa.

Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy “đại ca đầu trọc” về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: “Lưu Cương, có người đến thăm!” Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi…”.

Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: “Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ”. Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: “Thế này sao được”. Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?” Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn “sụp soạp”. Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?”. Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi.”Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?”

Mẹ vội thu chân vào, nói: “Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà”, mẹ thở dài, “Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết, vụ mùa năm nay thu hoach cũng kém, còn bố con… đi khám bệnh… cũng tốn bao nhiêu tiền… Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé”.

Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?”.

Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết cả vào mắt i, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi… Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ.”

Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: “Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!”.

Mẹ Tiểu Cương xua tay, nói: “Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!”

Anh quản giáo run run giọng nói: “Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?”.

Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: “Mẹ!” Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.

Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào.” Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.

Hai bao tải của người mẹ khiến cả trại giam bật khóc

Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: “Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa….”

Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: “Không….không có gì đâu con…” Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, đây là cái gì?!”

Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: “Đấy là…bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối…”.

Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…”. Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh…