Mở lòng đi em, lý trí thua rồi…


Đã rất lâu rồi, bản thân mới có cảm giác được quan tâm, được chiều chuộng bởi một ai đó. Hạnh phúc có, vui sướng có, nhưng không thể không thôi lo lắng, không thôi suy nghĩ tình cảm của ai đó tại sao lại dành cho ta nhiều đến như vậy, tại sao lại có thể dang rộng vòng tay che chở, tại sao lại dành hết lấy những tổn thương và sẵn sàng vì ta làm mọi thứ như vậy… Có lẽ cũng là di chứng của việc cô đơn quá lâu, đến khi có ai đó ở bên săn sóc lại đâm ra lạ lẫm và sợ hãi.

Đã rất lâu rồi, mới hiểu được nhớ một ai đó là như thế nào, là phát điên lên, là muốn nhắn tin hỏi han vớ vẩn loạn xị, là lao vào bận bịu với hàng đống thứ công việc rồi hoảng hốt nhận ra dù có ép bản thân bận đến không thể thở vẫn không thể ngừng cái nỗi nhớ chết tiệt đó lại.Tại sao bản thân càng trốn tránh việc yêu thương một ai đó lại khiến cho tình thương ấy lớn thêm lên,mỗi ngày, mỗi ngày như vậy. Chỉ ngủ một giấc thôi để ngừng nghĩ về đối phương, thì ngay cả giấc mơ cũng khiến ta phải điên lên vì hình ảnh, vì hình bóng ấy cứ rõ nét xuất hiện, chân thật hơn cả… bật dậy.. chả muốn ngủ nữa..Có ai không cứu lấy đi, trái tim nó lại phản động rồi.

 

Đã rất lâu rồi, Lý trí mới có việc để làm, đó là cái việc phải đi chống chọi với những nỗi nhớ nhung hằng đêm, là chống chọi với nhịp đập của con tim khi thấy ai đó vội lướt qua bên kia đường, là chiến đấu với hàng đống tin nhắn để ở chế độ soạn sẵn chưa dám send, là chạnh lòng khi thấy một cặp đôi nào đó âu yếm nhau giữa đêm đông lạnh lẽo, vội ôm đôi vai gầy run lên bần bật vì lạnh cắn răng một mình rảo bước về nhà mà trong lòng không thôi vẽ lên hình ảnh cùng người ta bên nhau hạnh phúc như thế đấy. Lý trí à! bao giờ mày mới dám chịu thua đây, tình cảm nó phản động nè.

Đã rất lâu rồi, tình cảm mới trỗi dậy và cho ta những cảm xúc rất riêng mà ngày thường nào ta màng quan tâm đến, đã hết rồi những khô khan, chai sạn.Đến nỗi đọc tiểu thuyết ngôn tình người ra khóc lăn, khóc lộn thì bản thân chỉ có thể nhếch môi cười gập truyện lại rồi chê bai nhạt nhẽo. Hoá ra trên đời này, người ta có thể vì yêu mà bất chấp, vì yêu mà quên mình, là điên dại, là cuồng si.Giật mình nhận ra, hoá ra bản thân mình mới thật sự nhạt nhẽo, những ngày qua chỉ biết có công việc, bạn bè, gia đình, còn bản thân cần gì nhất lại không biết, không màng quan tâm. Chính là đang cần mày đấy, tình yêu ạ!

Mở lòng đi em, rồi một mai nắng lên, sẽ có người đội nắng che chở cho riêng em. Rồi một mai mưa đến, sẽ có người vì em mà chịu ướt nửa đôi vai… Mở lòng di em, lý trí thua rồi…

Dương Dương – Dear.vn

The post Mở lòng đi em, lý trí thua rồi… appeared first on Dear Diary.

Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ


Cứ ngỡ sẽ chẳng còn biết đau là gì, bây giờ mới biết con tim mình đau thế nào. Tận cùng của nỗi đau, một đứa chưa đầy hai mươi tuổi như mình đã trải qua. Thì ra không cần phải cứ lớn mới bước đến tận cùng của nỗi đau. Lúc đầu còn hy vọng vì biết người đó còn nghĩ đến mình dù chỉ là hy vọng rất nhỏ dù thế nào cũng sẽ có gắng hết mình.

Bây giờ đến Cả hy vọng nhỏ nhoi ấy cũng dập tắt coi như có duyên không có nợ. Lúc đầu chủ ý chỉ muốn tìm rõ ngọn ngành nguyên nhân cho sự đổi thay rằng là nếu là mình sai mình sẽ sửa đổi nếu họ sai mình lập tức buông tay. Bây giờ họ sai 2:1 mình chỉ sai vì vô tâm vô ý, còn họ vừa thay lòng vừa vu oan. Lúc đầu người đó nói vì tôi không thích họ mà thích người khác nên họ thay đổi sau này tôi chứng mình được tôi không yêu người khác chỉ yêu họ, thì họ lại nói rằng họ thích tôi nhưng tôi không thích họ. Đau không? Nói bao nhiêu, chứng minh bao nhiêu cũng không được, cũng không ti

Lúc đầu khi thấy người đó dùng ánh mắt ngày xưa họ nhìn mình nhìn người khác mà đau lòng đến phát điên sau này cũng một cảnh lại tâm lại bình thảnh đến lạ kỳ. Lúc trước khi người nói lời cay nghiệt tim đau thắt lại bây giờ chỉ cảm thấy có chút gì đó buồn, lại rất thanh thản lại rất hạnh phúc. Lúc mới biết người thay lòng tôi như con người vô hồn. Đầu óc thì trống rỗng, tim thì quặn đau, mắt thì thần thờ. Muốn cười mà chẳng cười nổi, muốn khóc mà nước mắt cứ chẳng vào trong. Tôi lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy bản thân thảm hại đến vậy, yếu đuối đến vậy.

Lúc trước có nghe người ta nói rằng tận cùng của nỗi đau là hạnh phúc, nhưng sao cái hạnh phúc đó nó cay đắng biết bao, nhẫn tâm biết bao. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc như thế này. Một cái hạnh phúc đầy nhẫn tâm và cay nghiệt.

Người đó nói bao nhiêu lời cay đắng, bao nhiêu câu nói có thể gây đau lòng điều đã nói ra. Có đau lòng hay không? Người mà tôi thích nhất sỉ nhục tôi? Có đau lòng hay không? Người mà tôi yêu khinh thường tôi? Người mà tôi thương sỉ vả tôi? Rốt cuộc có đau hay không? Có cay đắng hay không? Tôi đau lắm, cay đắng lắm. Nhưng vì sao nước mắt không thể chảy ra nếu nó chảy ra làm cho tôi nhẹ lòng bớt. Vì tôi đã đến tận cùng của nỗi đau nơi bắt đầu cái hạnh phúc đầu nhẫn tâm kia. Bây giờ tôi chấp nhận buông không phải vì tôi hết yêu người, tôi hết thương người, chỉ đơn giản tôi muốn còn chút gì gọi là thể diện, lòng tự trọng và tự tôn của mình. Tôi muốn khôi phục lại nó. Cũng giống như một hạt giống bảy mầm vậy chỉ cần có hy vọng có cố gắng, chắc chắn sẽ không phục được nhưng mà sĩ diện, tự tôn, tôi có mà trái tim không cằn vì một lần bất chấp yêu người mà dâng trọn trái tim, dâng trọn vẹn niềm tin hết của mình cho người bây giờ tôi còn lại còn số 0 tròn trĩnh. Có đau lòng hay không chứ?

Người bắt đầu là người và người kết thúc cũng là người. Điều tôi sai lầm nhất đã từng quá dễ dãi với người lúc ban đầu. Tôi đã từng nói không muốn bản thân phải thất vọng vì đặt sai niềm tin ở người. Và bây giờ người chính minh tôi đúng hay sao?

Phải tôi thua người ta mọi mặt, từ ngoại hình đến vóc dáng từ học tập đến gia thế. Tôi thua đủ điều, tôi biết chứ. Người ta nói đừng để khi mất rồi mới biết trân trọng. Thật ra khi mới bắt đầu tôi trân trọng tình cảm này vô bờ, tôi sợ đánh mất nó. Nâng niêu nó như một quả trứng. Nhưng mà đánh mất vẫn là đánh mất thôi. Chẳng có thể làm gì cả. Tôi yêu người đến ngu si đến dại khờ mặc cho bao lần người sỉ nhục tôi, tôi vẫn yêu vẫn yêu say đắm con người của ngày nào. Tôi vẫn yêu người nhưng không còn là nơi tôi thuộc nữa.

Đúng là chỉ có những người bạn chỉ được phép đặt ở tim, chứ không phải kề bên. Tôi bỏ cuộc rồi. Trò chơi này tôi thua rồi. Vốn dĩ lúc đầu tôi rất tự tin tôi sẽ thắng vì tôi có người, người mà tôi yêu. Nhưng bây giờ tôi chỉ còn một mình, một thế giới. Tôi ghét cái cảnh nhìn người với người mới nhưng mà làm sao bây giờ đã gọi là buông thì phải tai nghe như không nghe, mắt thấy như không thấy. Nếu thuộc về nhau chắc chắn sẽ quay về, còn nếu không mãi mãi lìa xa.

Không phải sợ không thể thích ai nữa
Không phải sợ không thể yêu ai nữa
Không phải sợ không thể thương ai nữa
Mà chỉ sợ không thể thích ai nồng nhiệt như thế,
Chỉ sợ không thể vì ai mà cuồng si như vậy lần nữa,
Chỉ sợ không thể vì ai mà yêu thương tận tụy đến vậy.
Chỉ đơn giản tôi yêu người với tất cả những gì tôi có.
Yêu hết mình, thương hết lòng cuối cùng vẫn mất người
Trò chơi này tôi thua rồi, thua mất rồi
Tôi thua ở chỗ tôi mất người
Nhưng chưa từng thua về vấn đề khác.

Tôi sẽ cố gắng cố gắng đến khi có thể chính minh rằng mình thay đổi, cho dù thế nào đi chăng nữa. Đến khi kiệt sức vẫn sẽ cố gắng.

 

The post Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ appeared first on Dear Diary.