Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Này những cô gái mộng mơ, khi muốn thấy hoàng tử thì bản thân phải xuất sắc trước đã!


Ở thời hiện đại này, có rất nhiều cô gái vẫn nuôi mộng làm Lọ Lem mà không hiểu rằng Hoàng tử trong truyện cũng không đích thân đi tìm cô ấy mà chỉ sai cận thần đi tìm người hợp với tiêu chí của chiếc giày! Thật ra đó có thể là một câu chuyện ẩn dụ, rằng trên đời này không có gì đến ngẫu nhiên, tình yêu cũng vậy, mà nó phải xuất phát từ bản thân của chúng ta.

Mỗi cô gái đều muốn yêu một ai đó tài giỏi, xuất chúng. Anh ta phải là người lương tháng tính ngàn đô, diện mạo như tài tử và đối xử với cô ấy như một soái ca. Giấc mơ ấy đối với nhiều người chỉ là giấc mơ viển vông và chính họ cũng biết thế, nên khi một ai đó không đúng như “nguyên mẫu” mà họ tưởng tượng thì họ vẫn chấp nhận. Nhưng có một số người thì lại cho rằng đó là mục đích sống của mình. Rằng nhất định người mà cô ấy yêu phải là một người khác biệt và khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Điều này xuất phát một phần vì tâm lý của phụ nữ. Chúng ta đều biết phụ nữ rất thích được khen ngợi, được người khác nhìn vào và ước ao. Phụ nữ có xu hướng ghen tị với những ai hơn mình, cho nên ngay từ đầu ai cũng có những tiêu chuẩn rất cao. Đó cũng chính là một lý do mà cái đẹp lúc nào cũng gắn với hình ảnh của người phụ nữ.

Nhưng để yêu một người xuất chúng không phải cứ ngồi đó mơ ước là được. Tất cả đều phải có cân bằng. Nếu như bạn cần một ai đó tài giỏi, điển trai và tốt tính thì chính bản thân bạn cũng phải làm được những điều đó đầu tiên. Bạn có thể không xinh, nhưng ít nhất cốt cách và tinh thần phải đẹp. Bạn có thể không giỏi trong sự nghiệp nhưng ít nhất cũng phải ham đọc sách, có chí tiến thủ.

Mọi thứ sẽ không tự nhiên đến nếu chúng ta chỉ ngồi ước và chờ. Thế giới luôn luôn vận động, biến đổi, chúng ta cũng phải như thế.

Cứ giả dụ bạn đang yêu một người xuất chúng là do sự may mắn, nhưng bạn có may mắn được mãi? Phụ nữ là người thích được khen ngợi thì đàn ông cũng không bao giờ muốn bị chê bai. Họ quan trọng cái sĩ diện còn hơn cả phụ nữ. Nếu một người đàn ông lúc nào cũng nghe thấy những lời chê bai về người yêu mình, vợ mình, thì anh ta sẽ lặng yên và vẫn yêu cô ấy mà không gợn lên chút suy nghĩ gì? Ban đầu có thể là vậy. Một người nói có thể không đúng, nhưng ai cũng nói cùng một vấn đề thì ắt hẳn nó không bình thường. Và khi ấy anh ta sẽ suy nghĩ về người mình yêu có thật sự tốt như mình vẫn tưởng.

Một giả dụ khác, sau khi bạn yêu được một người đàn ông xuất chúng bằng sự may mắn và anh ta vẫn có thể yên lặng khi nghe người khác gièm pha về người phụ nữ mình yêu. Nhưng rồi một ngày nào đó khi anh ấy gặp một người con gái xuất chúng đến hơn bạn. Hẳn là lúc này chẳng cần ai gièm pha hay nói này nói nọ thì anh ta vẫn sẽ gợn lên những suy nghĩ.

Cho nên phụ nữ thế kỷ 21 không phải chỉ cần xinh đẹp là người ta sẽ tìm đến mình. Hoàng tử chỉ đến khi anh ta thấy bạn hợp với anh ta. Đừng nghĩ yêu một người xuất chúng chỉ là yêu không, quan trọng chúng ta có đủ khả năng để đón nhận một tình yêu xuất chúng?

Người tài giỏi sẽ yêu theo kiểu của một người tài giỏi, người tầm thường sẽ yêu theo kiểu của một người tầm thường. Tình yêu chỉ giống nhau về bản chất, nhưng hoàn cảnh của nó thì không giống nhau. Nếu không ở cùng một hoàn cảnh, thì sẽ rất dễ xảy ra mâu thuẫn.

Cho nên những cô gái hay mơ mộng ạ, trước khi gặp được Hoàng tử của đời mình, hãy cứ bồi dưỡng bản thân trở thành một người xuất sắc. Vì biết đâu một ngày cận thần của Hoàng tử sẽ đến và bảo với bạn rằng bạn chính là người mà anh ta đang kiếm tìm.

Mai Sương – Dear.vn

The post Này những cô gái mộng mơ, khi muốn thấy hoàng tử thì bản thân phải xuất sắc trước đã! appeared first on Dear Diary.

Mở lòng đi em, lý trí thua rồi…


Đã rất lâu rồi, bản thân mới có cảm giác được quan tâm, được chiều chuộng bởi một ai đó. Hạnh phúc có, vui sướng có, nhưng không thể không thôi lo lắng, không thôi suy nghĩ tình cảm của ai đó tại sao lại dành cho ta nhiều đến như vậy, tại sao lại có thể dang rộng vòng tay che chở, tại sao lại dành hết lấy những tổn thương và sẵn sàng vì ta làm mọi thứ như vậy… Có lẽ cũng là di chứng của việc cô đơn quá lâu, đến khi có ai đó ở bên săn sóc lại đâm ra lạ lẫm và sợ hãi.

Đã rất lâu rồi, mới hiểu được nhớ một ai đó là như thế nào, là phát điên lên, là muốn nhắn tin hỏi han vớ vẩn loạn xị, là lao vào bận bịu với hàng đống thứ công việc rồi hoảng hốt nhận ra dù có ép bản thân bận đến không thể thở vẫn không thể ngừng cái nỗi nhớ chết tiệt đó lại.Tại sao bản thân càng trốn tránh việc yêu thương một ai đó lại khiến cho tình thương ấy lớn thêm lên,mỗi ngày, mỗi ngày như vậy. Chỉ ngủ một giấc thôi để ngừng nghĩ về đối phương, thì ngay cả giấc mơ cũng khiến ta phải điên lên vì hình ảnh, vì hình bóng ấy cứ rõ nét xuất hiện, chân thật hơn cả… bật dậy.. chả muốn ngủ nữa..Có ai không cứu lấy đi, trái tim nó lại phản động rồi.

 

Đã rất lâu rồi, Lý trí mới có việc để làm, đó là cái việc phải đi chống chọi với những nỗi nhớ nhung hằng đêm, là chống chọi với nhịp đập của con tim khi thấy ai đó vội lướt qua bên kia đường, là chiến đấu với hàng đống tin nhắn để ở chế độ soạn sẵn chưa dám send, là chạnh lòng khi thấy một cặp đôi nào đó âu yếm nhau giữa đêm đông lạnh lẽo, vội ôm đôi vai gầy run lên bần bật vì lạnh cắn răng một mình rảo bước về nhà mà trong lòng không thôi vẽ lên hình ảnh cùng người ta bên nhau hạnh phúc như thế đấy. Lý trí à! bao giờ mày mới dám chịu thua đây, tình cảm nó phản động nè.

Đã rất lâu rồi, tình cảm mới trỗi dậy và cho ta những cảm xúc rất riêng mà ngày thường nào ta màng quan tâm đến, đã hết rồi những khô khan, chai sạn.Đến nỗi đọc tiểu thuyết ngôn tình người ra khóc lăn, khóc lộn thì bản thân chỉ có thể nhếch môi cười gập truyện lại rồi chê bai nhạt nhẽo. Hoá ra trên đời này, người ta có thể vì yêu mà bất chấp, vì yêu mà quên mình, là điên dại, là cuồng si.Giật mình nhận ra, hoá ra bản thân mình mới thật sự nhạt nhẽo, những ngày qua chỉ biết có công việc, bạn bè, gia đình, còn bản thân cần gì nhất lại không biết, không màng quan tâm. Chính là đang cần mày đấy, tình yêu ạ!

Mở lòng đi em, rồi một mai nắng lên, sẽ có người đội nắng che chở cho riêng em. Rồi một mai mưa đến, sẽ có người vì em mà chịu ướt nửa đôi vai… Mở lòng di em, lý trí thua rồi…

Dương Dương – Dear.vn

The post Mở lòng đi em, lý trí thua rồi… appeared first on Dear Diary.

Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ


Cứ ngỡ sẽ chẳng còn biết đau là gì, bây giờ mới biết con tim mình đau thế nào. Tận cùng của nỗi đau, một đứa chưa đầy hai mươi tuổi như mình đã trải qua. Thì ra không cần phải cứ lớn mới bước đến tận cùng của nỗi đau. Lúc đầu còn hy vọng vì biết người đó còn nghĩ đến mình dù chỉ là hy vọng rất nhỏ dù thế nào cũng sẽ có gắng hết mình.

Bây giờ đến Cả hy vọng nhỏ nhoi ấy cũng dập tắt coi như có duyên không có nợ. Lúc đầu chủ ý chỉ muốn tìm rõ ngọn ngành nguyên nhân cho sự đổi thay rằng là nếu là mình sai mình sẽ sửa đổi nếu họ sai mình lập tức buông tay. Bây giờ họ sai 2:1 mình chỉ sai vì vô tâm vô ý, còn họ vừa thay lòng vừa vu oan. Lúc đầu người đó nói vì tôi không thích họ mà thích người khác nên họ thay đổi sau này tôi chứng mình được tôi không yêu người khác chỉ yêu họ, thì họ lại nói rằng họ thích tôi nhưng tôi không thích họ. Đau không? Nói bao nhiêu, chứng minh bao nhiêu cũng không được, cũng không ti

Lúc đầu khi thấy người đó dùng ánh mắt ngày xưa họ nhìn mình nhìn người khác mà đau lòng đến phát điên sau này cũng một cảnh lại tâm lại bình thảnh đến lạ kỳ. Lúc trước khi người nói lời cay nghiệt tim đau thắt lại bây giờ chỉ cảm thấy có chút gì đó buồn, lại rất thanh thản lại rất hạnh phúc. Lúc mới biết người thay lòng tôi như con người vô hồn. Đầu óc thì trống rỗng, tim thì quặn đau, mắt thì thần thờ. Muốn cười mà chẳng cười nổi, muốn khóc mà nước mắt cứ chẳng vào trong. Tôi lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy bản thân thảm hại đến vậy, yếu đuối đến vậy.

Lúc trước có nghe người ta nói rằng tận cùng của nỗi đau là hạnh phúc, nhưng sao cái hạnh phúc đó nó cay đắng biết bao, nhẫn tâm biết bao. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc như thế này. Một cái hạnh phúc đầy nhẫn tâm và cay nghiệt.

Người đó nói bao nhiêu lời cay đắng, bao nhiêu câu nói có thể gây đau lòng điều đã nói ra. Có đau lòng hay không? Người mà tôi thích nhất sỉ nhục tôi? Có đau lòng hay không? Người mà tôi yêu khinh thường tôi? Người mà tôi thương sỉ vả tôi? Rốt cuộc có đau hay không? Có cay đắng hay không? Tôi đau lắm, cay đắng lắm. Nhưng vì sao nước mắt không thể chảy ra nếu nó chảy ra làm cho tôi nhẹ lòng bớt. Vì tôi đã đến tận cùng của nỗi đau nơi bắt đầu cái hạnh phúc đầu nhẫn tâm kia. Bây giờ tôi chấp nhận buông không phải vì tôi hết yêu người, tôi hết thương người, chỉ đơn giản tôi muốn còn chút gì gọi là thể diện, lòng tự trọng và tự tôn của mình. Tôi muốn khôi phục lại nó. Cũng giống như một hạt giống bảy mầm vậy chỉ cần có hy vọng có cố gắng, chắc chắn sẽ không phục được nhưng mà sĩ diện, tự tôn, tôi có mà trái tim không cằn vì một lần bất chấp yêu người mà dâng trọn trái tim, dâng trọn vẹn niềm tin hết của mình cho người bây giờ tôi còn lại còn số 0 tròn trĩnh. Có đau lòng hay không chứ?

Người bắt đầu là người và người kết thúc cũng là người. Điều tôi sai lầm nhất đã từng quá dễ dãi với người lúc ban đầu. Tôi đã từng nói không muốn bản thân phải thất vọng vì đặt sai niềm tin ở người. Và bây giờ người chính minh tôi đúng hay sao?

Phải tôi thua người ta mọi mặt, từ ngoại hình đến vóc dáng từ học tập đến gia thế. Tôi thua đủ điều, tôi biết chứ. Người ta nói đừng để khi mất rồi mới biết trân trọng. Thật ra khi mới bắt đầu tôi trân trọng tình cảm này vô bờ, tôi sợ đánh mất nó. Nâng niêu nó như một quả trứng. Nhưng mà đánh mất vẫn là đánh mất thôi. Chẳng có thể làm gì cả. Tôi yêu người đến ngu si đến dại khờ mặc cho bao lần người sỉ nhục tôi, tôi vẫn yêu vẫn yêu say đắm con người của ngày nào. Tôi vẫn yêu người nhưng không còn là nơi tôi thuộc nữa.

Đúng là chỉ có những người bạn chỉ được phép đặt ở tim, chứ không phải kề bên. Tôi bỏ cuộc rồi. Trò chơi này tôi thua rồi. Vốn dĩ lúc đầu tôi rất tự tin tôi sẽ thắng vì tôi có người, người mà tôi yêu. Nhưng bây giờ tôi chỉ còn một mình, một thế giới. Tôi ghét cái cảnh nhìn người với người mới nhưng mà làm sao bây giờ đã gọi là buông thì phải tai nghe như không nghe, mắt thấy như không thấy. Nếu thuộc về nhau chắc chắn sẽ quay về, còn nếu không mãi mãi lìa xa.

Không phải sợ không thể thích ai nữa
Không phải sợ không thể yêu ai nữa
Không phải sợ không thể thương ai nữa
Mà chỉ sợ không thể thích ai nồng nhiệt như thế,
Chỉ sợ không thể vì ai mà cuồng si như vậy lần nữa,
Chỉ sợ không thể vì ai mà yêu thương tận tụy đến vậy.
Chỉ đơn giản tôi yêu người với tất cả những gì tôi có.
Yêu hết mình, thương hết lòng cuối cùng vẫn mất người
Trò chơi này tôi thua rồi, thua mất rồi
Tôi thua ở chỗ tôi mất người
Nhưng chưa từng thua về vấn đề khác.

Tôi sẽ cố gắng cố gắng đến khi có thể chính minh rằng mình thay đổi, cho dù thế nào đi chăng nữa. Đến khi kiệt sức vẫn sẽ cố gắng.

 

The post Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ appeared first on Dear Diary.